Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bản thân tôi vốn đã làm sai, còn sai nhiều hơn.
Không thể vì Cố Thanh Nhượng là bạn trai tôi mà xí xóa lỗi lầm được.
10
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Chuông cửa vang lên, Cố Thanh Nhượng chen vào phòng:
“Bé ngoan, anh tới sống với em đây.”
Ừm, đây chính là đối sách anh ấy nghiên c/ứu ra để đối phó với yêu cầu “không được ở lại qua đêm” của mẹ Giang.
Tôi bất lực để anh ấy ở lại.
Cố Thanh Nhượng mang theo rau và thịt để nấu cơm, hôn tôi một lúc rồi đi vào bếp.
Tôi tựa vào cửa kính, nhìn anh ấy buộc tạp dề, cánh tay cơ bắp rõ nét xử lý nguyên liệu đâu vào đấy.
Không giống nấu ăn, mà giống đang làm việc hơn.
Tôi ngẩn người.
Cố Thanh Nhượng quả thật rất giống cha mẹ ruột của anh ấy.
Có một loại khí chất tinh anh, mưu tính đâu ra đấy, có dã tâm mà cũng không phải kiểu người quá tốt bụng.
Không giống loại bùn nhão không trát nổi tường như tôi, tr/ộm mất cuộc đời đỉnh cấp của Cố Thanh Nhượng mà cũng chỉ có thể làm một cậu ấm ăn chơi.
Bây giờ anh ấy lại trở thành cậu ấm thật của nhà họ Tạ, tôi càng có thể nhìn ra từ trên người anh ấy dáng dấp của một tổng tài bá đạo.
Đợi anh ấy nấu cơm xong, anh ấy liền ôm nửa người tôi ngồi vào bàn ăn.
“Bé ngoan, ban ngày chúng ta……”
Tiếng chuông điện thoại của Cố Thanh Nhượng c/ắt ngang câu nói không biết x/ấu hổ kia.
Tôi đang bị anh ấy ôm ngồi trên đùi, rất gần ống nghe điện thoại của anh ấy.
Tôi sợ người ở đầu bên kia nghe thấy tiếng thở của mình, liền cố ý nín thở.
Là giọng của Tạ Trầm Kiến.
Ông ấy nói họ không đồng ý chuyển hộ khẩu của tôi ra ngoài.
Tôi chớp mắt, len lén nhìn sắc mặt bạn trai.
Cố Thanh Nhượng mặt không đổi sắc.
Thậm chí lúc phát hiện tôi đang cố nín thở, còn x/ấu tính muốn chọc cho tôi bật cười thành tiếng.
Cố Thanh Nhượng thấy người mình ép đến mức mắt đỏ hoe thì ngoan ngoãn dừng tay.
Anh trả lời Tạ Trầm Kiến:
“Được, vậy thì tôi không chuyển nữa……”
Tôi lập tức luống cuống.
Sao có thể vì cậu ấm giả mà không chuyển về chứ?
Tôi vội vàng bịt miệng anh ấy lại.
Cuống lên nên hơi dùng sức, phát ra một tiếng chát giòn tan.
Tôi trợn tròn mắt, có chút luống cuống không biết làm sao.
Ngược lại Cố Thanh Nhượng tâm trạng rất tốt, còn cọ cọ môi vào tay tôi.
“Thanh Nhượng, bên con xảy ra chuyện gì vậy?”
Tạ Trầm Kiến cảm thấy có gì đó không đúng, liền hỏi.
“Không có gì, vợ tôi muốn dạy dỗ tôi.”
“Cúp trước đây.”
Tạ Trầm Kiến: “……”
11
Toàn nói linh tinh gì đâu không vậy trời.
Tôi tức gi/ận, không muốn để ý tới Cố Thanh Nhượng.
Nhưng vẫn khuyên anh ấy chuyển hộ khẩu về.
Cố Thanh Nhượng bế tôi lên giường, vùi đầu vào người tôi:
“Đều nghe em, nghe em hết.”
Ôi trời.
Sao lại muốn trắng trợn tuyên d/âm ban ngày nữa rồi.
Nhưng tôi có lỗi với anh ấy, ôm chút tâm lý đền bù, nên mặc anh ấy muốn làm gì thì làm.
Vẫn là buổi tối tiễn Cố Thanh Nhượng đi, tôi gọi điện cho Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt vẫn không ủng hộ chuyện tôi chuyển hộ khẩu:
“Không được, Tiểu Bảo, con theo họ của mẹ, là người nhà họ Giang.”
“Thì có liên quan gì đến việc làm thiếu gia giả của nhà họ Tạ?”
Đây đúng là một góc nhìn mới lạ.
Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ngụy biện.
Giang Nguyệt nói:
“Ôi, Cố Thanh Nhượng về rồi.”
“Chúng ta không nói nữa.”
Bà c/ắt ngang sự kiên trì của tôi.
Cố Thanh Nhượng nhìn Giang Nguyệt vội vã cúp máy.
Giả vờ như không biết bà đang gọi điện cho cậu ấm giả.
Anh nhàn nhạt nói:
“Tôi có thể chuyển hộ khẩu rồi.”
Giang Nguyệt có chút ngạc nhiên, rất nhanh đã quyết đoán:
“Được, vậy cuối tuần chúng ta tổ chức một buổi tiệc tối, chính thức giới thiệu con ra ngoài.”
Cố Thanh Nhượng rũ mắt:
“Tôi có thể đưa bạn trai tôi theo không?”
Giang Nguyệt: “…… Có thể.”
N/ão yêu đương thật là phiền phức.
12
Tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì đồng thời nhận được hai tin nhắn.
Một tin là Giang Nguyệt nói cuối tuần sẽ chính thức giới thiệu Cố Thanh Nhượng với mọi người, bảo tôi cũng đi.
Một tin là lời mời của Cố Thanh Nhượng, hơn nữa còn đề cập tới chuyện gặp phụ huynh.
Tim tôi gi/ật thót.
Nhưng cũng đã sớm đoán được sẽ như vậy.
Tôi không thể mãi trốn tránh.
Cuộc đời tr/ộm được là nên trả lại.
Tình yêu tr/ộm được cũng vậy.
Nếu Cố Thanh Nhượng không chấp nhận được, muốn chia tay, vậy thì……
Tôi vùi đầu vào gối, thất vọng chuẩn bị sẵn tinh thần.
13
Cố Thanh Nhượng phát hiện cậu bạn trai nhỏ của mình gần đây rất lo lắng.
Cho dù chỉ là cúi đầu chơi điện thoại cũng không nhịn được mà gõ bàn liên tục.
“Bé ngoan, em gặp chuyện gì rồi sao?”
Cố Thanh Nhượng nghĩ tới chuyện Giang Thính Phong chuyển ra khỏi nhà.
Nghi ngờ là có tranh đấu hào môn gì đó.
Tôi ngẩng mắt nhìn anh ấy:
“Không có gì.”
Nói xong chính mình cũng thấy không đáng tin.
Tôi cẩn thận nhìn anh ấy:
“Anh yêu em không?”
“Yêu.”
Cố Thanh Nhượng đã hiểu.
Hóa ra là Tiểu Bảo không có cảm giác an toàn.
Anh ấy hôn lên mí mắt tôi, mang theo mùi vị yêu đương.
“Nếu em giấu anh chuyện gì đó thì sao?”
Động tác của Cố Thanh Nhượng không hề ngừng lại chút nào:
“Anh cam tâm tình nguyện.”
Tôi bị hôn đến nhắm mắt lại.
Không nhìn thấy đôi mắt đen như mực, nặng nề sâu thẳm khi mở ra của Cố Thanh Nhượng.
Cố Thanh Nhượng hiểu Giang Thính Phong hơn ai hết.
Giang Thính Phong đã nói như vậy, chắc chắn là có chuyện giấu anh.
Nhưng nếu Giang Thính Phong không muốn nói, anh cũng sẽ không ép hỏi.
-
Chương 51: Người một nhà thì phải...
Chương 10
Chương 6
Chương 10.
Chương 7
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook