Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Đồng Trần
- Chương 10
Tôi và Ứng Dữ Trần chưa từng yêu nhau, nhưng vừa ngửa bài với anh xong, tôi như thể vừa trải qua một trận thất tình đ/au thấu tâm can, rồi đổ bệ/nh nặng một trận.
Bệ/nh ở đâu cũng chẳng nói rõ được, chỉ là sốt cao suốt cả một đêm, sau đó tinh thần cứ uể oải, tay chân bủn rủn, ăn không ngon ngủ không yên.
Nghĩ đến phép năm nay vẫn còn, tôi dứt khoát gộp luôn với kỳ nghỉ lễ tháng Sáu để nghỉ một lèo, gom hành lý về quê một chuyến.
Bố mẹ tôi cũng không còn sống ở căn nhà cũ từng làm hàng xóm với Ứng Dữ Trần nữa, nghe đâu khu đó sắp sửa giải tỏa, đến lúc máy xúc ầm ầm kéo tới, sẽ chẳng còn lại gì cả.
Về đến nhà, bao mệt mỏi tích tụ từ những ngày thiếu ngủ thi nhau bùng n/ổ, tôi mặc kệ tất cả mà lăn ra ngủ liền một ngày.
Sau đó, tôi hết tháp tùng bố đi chợ đ/á/nh cờ, lại quay sang theo mẹ xem tivi nhảy quảng trường, thời gian cũng được lấp đầy ăm ắp.
Các dì bạn nhảy của mẹ thấy tôi ai cũng niềm nở, mười người thì chín người hỏi thăm chuyện cưới xin, mở miệng ra là "Dì có cô con gái/cháu gái/cháu ngoại...", mẹ tôi đều tươi cười từ chối hộ, bảo con nhà tôi chưa vội mấy chuyện này.
Một ngày trước khi kỳ nghỉ kết thúc, tôi lại nhận được điện thoại của sếp trực tiếp, hỏi tôi đã suy nghĩ kỹ chuyện ra nước ngoài chưa.
Tôi làm nhiếp ảnh gia cho một công ty chuyên chụp ảnh cưới du lịch cao cấp trong nước, hai năm gần đây do khối lượng công việc tăng vọt, công ty dự định mở luôn chi nhánh bên châu Âu, nên cần một nhiếp ảnh gia thường trú có kinh nghiệm sang đó để dẫn dắt nhân viên mới.
Đi ít nhất hai năm, lúc về có thể thăng thẳng lên làm giám đốc nhiếp ảnh, hoặc đến lúc đó tôi muốn ở lại châu Âu luôn cũng được, tùy tôi lựa chọn.
Trong lúc tôi vẫn đang nghe điện thoại, mẹ bưng một ly sữa nóng bước vào phòng tôi.
Đợi tôi nói xong câu "Để tôi suy nghĩ thêm" rồi cúp máy, bà bảo tôi: "Cơ hội tốt thế này, sao lại không đi? Đừng lo cho bố mẹ, hai ông bà già này vẫn sống khỏe re."
"Đương nhiên con biết bố mẹ luôn ủng hộ con mà." Tôi cười nhạt: "Chỉ là... Ra nước ngoài lại phải làm quen môi trường mới, tiếp xúc với những con người mới, phiền phức lắm. Mẹ, mẹ biết tính con mà, từ nhỏ con đã chẳng có chí tiến thủ gì rồi."
Đột nhiên mẹ ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay tôi, chần chừ hỏi: "Khiêm Khiêm, có phải con và Tiểu Ứng... Cãi nhau rồi không?"
Chương 7:
Chương 40
Chương 36
9
9
8
Chương 40: Diễn tập
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook