Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tứ sư đệ bị ta m/ắng đến mức mặt đỏ tía tai, á khẩu không trả lời được. Chút nộ khí trong lòng sớm đã bị ta khuấy thành vũng bùn loãng, giờ đây trong đầu hắn chỉ còn lại một câu hỏi triết học: "Chẳng lẽ tu phân thực sự là đại đạo?"
Ta nghiêm giọng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi nghĩ cách xin lỗi Tiểu sư muội đi! Nếu không dỗ dành được muội ấy, ta sẽ hỏi tội đệ!"
Tứ sư đệ bị ta quát cho rùng mình một cái, theo bản năng đáp khẽ một tiếng "Vâng", rồi h/ồn siêu phách lạc bước đi. Miệng hắn còn lẩm bẩm: "Tu phân... đại đạo..."
Nhìn bóng lưng hắn, ta cười khẩy một tiếng. Đúng là đồ ng/u xuẩn!
3.
Sáng sớm ngày thứ hai, khắp tông môn bỗng vang lên tiếng thét ch.ói tai, x/é lòng của Lâm Thanh Thanh.
"Á!! Lấy ra! Mau lấy ra ngay!! Tránh xa ta ra!!!"
Ta lập tức vốc một nắm hạt dưa, thân hình khẽ động đã lẻn ra khỏi cửa, tìm ngay một vị trí "tọa sơn quan hổ đấu" tuyệt nhất.
Chỉ thấy trước cửa phòng Lâm Thanh Thanh, Tứ sư đệ đang bưng một chiếc hộp vuông vức bọc gấm hoa tinh xảo, thậm chí còn thắt một cái nơ bướm x/ấu đến m/a chê q/uỷ hờn. Nắp hộp mở toang, bên trong lót một lớp nhung đỏ rực rỡ, mà chính giữa lớp nhung ấy, chễm chệ một thứ vật thể không x/á/c định, màu sắc thâm trầm, hình thái đầy đặn, lại còn lờ mờ bốc lên làn khói nghi ngút đầy khả nghi dưới ánh ban mai!
Tứ sư đệ lớn tiếng như đang dâng công: "Tiểu sư muội! Ta biết sai rồi! Ta đã suy nghĩ cả đêm, cảm thấy muội nói đúng, đại đạo ba ngàn, mỗi người một vẻ! Ta không nên cười nhạo muội!"
"Vì vậy, ta đặc biệt chọn chiếc hộp bằng gỗ T.ử Đàn này, nghe nói có thể uẩn dưỡng linh khí! Trời chưa sáng ta đã đến vườn Linh thú ở núi sau, canh chừng con Đạp Vân Tê năm trăm năm tuổi kia... cuối cùng cũng hứng được một đống tươi mới nhất, linh khí dồi dào nhất đây!"
"Muội nhìn xem, vẫn còn nóng hổi đấy, muội mau cảm nhận thử đi!"
Lâm Thanh Thanh vốn nhìn thấy chiếc hộp xinh xắn, còn tưởng Tứ sư huynh đã thông suốt, mang Tẩy Tủy Đan tới cho mình. Nàng ta đang giả vờ mong đợi mà ghé sát lại, kết quả là cái mùi nồng nặc kia xộc thẳng vào mặt, hun cho nàng ta nước mắt giàn giụa!
Nàng ta liên tục thối lui, Tứ sư đệ lại từng bước ép sát: "Tiểu sư muội, muội đừng khách khí, tuy mùi có hơi hăng một chút, nhưng muội yên tâm, từ nay về sau ta sẽ hằng ngày ăn chay, uống nước suối linh tuyền, lần sau nhất định sẽ chuẩn bị cho muội thứ có mùi thanh nhã hơn."
"Sau này phần của ta đều cho muội hết, ta toàn lực ủng hộ đại đạo của muội!"
Tâm lý Lâm Thanh Thanh hoàn toàn sụp đổ, gào lên c.h.ử.i bới: "Ngươi cút đi! Cút ngay!! Kinh t/ởm c.h.ế.t đi được!!"
Tứ sư đệ bị m/ắng, vừa ủy khuất vừa phẫn nộ. Hắn ngoảnh đầu lại thấy ta đang ngồi trên đầu tường xem kịch, lập tức gi/ận cá c.h.é.m thớt: "Đại sư tỷ! Tỷ lừa ta! Tiểu sư muội căn bản không thích thứ này!"
Ta phẩy phẩy tay, vẻ mặt đầy gh/ét bỏ: "Tứ sư đệ, có phải đệ tu luyện đến hỏng n/ão rồi không? Ta bảo đệ tặng thứ tiểu sư muội thích, ai mướn đệ tặng thứ... nguyên sinh thái này?"
"Cái gọi là 'Phân Linh Thú Cô Đặc Ngàn Năm' mà Tiểu sư muội nói chỉ là ẩn dụ! Là tu từ! Là hình ảnh so sánh để chỉ đan d.ư.ợ.c có nhiều tạp chất mà thôi! Đệ thế mà thực sự đi hứng một đống về, đệ đúng là... hết t.h.u.ố.c chữa."
Tứ sư đệ như bị sét đ.á.n.h ngang tai, hoàn toàn suy sụp. Hắn thẳng tay ném chiếc hộp xuống đất, nước mắt tuôn rơi: "Ta thật thất bại! Đến một đống phân mà ta cũng không bằng! Ta còn tu tiên làm gì nữa?! Về quê trồng ruộng cho xong!"
Hắn gào khóc định bỏ xuống núi. Lâm Thanh Thanh nghe vậy thì cuống quýt, người này tuy ngốc nhưng lại là kẻ sai vặt kiêm "bao cát" dùng tốt nhất, không thể để hắn đi được! Nàng ta vội vàng bịt mũi chạy ra đuổi theo: "Tứ sư huynh, huynh đừng đi! Nghe muội giải thích đã!"
Kết quả vì mải đuổi theo người mà không nhìn dưới chân, nàng ta đạp thẳng lên cái "vật thể" kia. "Xoạch" một tiếng, cả người nàng ta bay thẳng ra ngoài!
"Á á á!" Nàng ta vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ giữa không trung.
Đám đệ t.ử ngoại viện đang làm bài tập sáng sớm bị tiếng hét thu hút, thảy đều ngây người kinh hãi.
"Hô! Đây là thân pháp mới luyện của Tiểu sư muội sao? Bình Sa Lạc Nhạn thức?"
"Tư thế bay này có hơi đặc biệt nha..."
"Mùi vị cũng có hơi đặc biệt..."
Tiếng gầm rống bi thống của Tứ sư đệ vang lên ngay sau đó: "Tiểu sư muội! Xin lỗi muội! Là ta hại muội! Ta không bao giờ tặng phân cho muội tu luyện nữa đâu!!!"
Ta khẽ động ý niệm, đem từ khóa [Phong tỏa tin tức] trong nguyên tác sửa thành [Khuếch tán tin tức].
Thế là, chưa đầy nửa ngày, cả giới Tu Tiên đều biết ở Thanh Hoan Tông có một vị Tiểu sư muội thiên phú dị bẩm, lại có sở thích kỳ quái là dùng phân để tu luyện. Danh hiệu "Phân Tu Tiên Tử" vang dội khắp gầm trời.
4.
Tứ sư đệ cuối cùng không đi thành, ở lại để "chuộc tội". Lâm Thanh Thanh nằm liệt trên giường suốt ba ngày, không còn mặt mũi nào nhìn ai, lòng h/ận ta thấu xươ/ng. Hai người bàn bạc với nhau, lập tức dùng truyền tin phù khóc lóc kể lể với Nhị sư đệ và Tam sư đệ đang đi làm nhiệm vụ bên ngoài, nói ta tu luyện tà thuật, ức h.i.ế.p đồng môn, c/ầu x/in bọn họ mau về chủ trì công đạo.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook