Cứ đi mãi cuối cùng cô ấy dừng lại ở cửa một căn nhà, cửa sân đóng ch/ặt, bên trong tối đen giống như không có ai ở nhà.
Tôi ngẩng đầu lên mới phát hiện là nhà họ Ngô, cô ấy muốn đến đòi n/ợ Ngô Húc sao?
Cô ấy gõ cửa hồi lâu, bên trong cũng không có động tĩnh gì. Đúng lúc khi tôi nghĩ cô ấy sẽ bỏ đi thì cô gái này lại giơ chân đ/á, cánh cửa đã mở ra, đây là cửa gỗ nặng mấy mươi cân đấy, chứ đừng nói đến khóa gỗ thô như cổ tay kia.
Tôi ngẩn người không biết có nên vào hay không, thì cô ấy đã bước vào trong rồi.
Nhà họ Ngô không hổ là cơ nghiệp tổ tiên, sân rất rộng, tôi chú ý đến mấy chiếc thùng gỗ đặt ở một bên, trên thùng gỗ còn có vết m/áu loang lổ.
Vừa đến gần đã bị một mùi hôi tanh xộc vào mũi khiến tôi phải lùi lại sau mấy bước, lẽ nào nhà họ thật sự nuôi tiểu q/uỷ, nếu không sao lại có nhiều thùng gỗ hôi tanh như thế này làm gì?
Ngay lúc này, mấy người đàn ông to lớn từ trong nhà hùng hổ xông ra, người đàn ông dẫn đầu khoảng 40 tuổi, trên mặt đầy vết s/ẹo, trên cổ còn đeo dây vàng to bằng ngón tay cái, trên dây vàng có tượng phật Di Lặc, dáng vẻ từ bi của phật với vẻ mặt hung á/c của người đàn ông hình thành sự đối lập thú vị.
Đây chính là Ngô Húc, bên cạnh là anh trai ông ta, còn có mấy tiểu bối của nhà họ Ngô.
Thiếu nữ b/án d/ao chịu giống như không thấy những người còn lại, cô ấy chỉ nhìn chăm chú vào Ngô Húc.
Làm ra động tác giống như với thím Lưu, lòng bàn tay từ từ mở ra.
“Vàng m/ua d/ao chịu, nên trả rồi.”
Ngô Húc thấy cô ấy chỉ là một cô gái bèn hung hăng nói: “Vàng gì, 20 năm trước có một ông lão đi/ên ném con d/ao thái đồ cũ nát vào nhà tôi, nói năng liên thiên ai biết ông ta là ai, mau cút đi, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu.”
Vừa nói vừa ra hiệu cho đứa cháu lớn nhất, người này cao gần 2m đi đến chỗ chúng tôi, tôi không biết nên làm gì, có thể nghĩ được duy nhất chính là kéo cô ấy bỏ chaỵ.
Nhưng không kịp nữa rồi, còn chưa đợi tôi hành động thì người đàn ông đã xông đến trước mặt cô ấy, chỉ thấy cô ấy xoay người nhẹ nhàng, tiếp đó bay lên đ/á một cước vào vai người đó, người đàn ông rên một tiếng và quỳ mạnh xuống đất, trong nháy mắt thiếu nữ giống như con bướm đen bay đến trước mặt Ngô Húc.
Bóng người giống như m/a q/uỷ, tất cả mọi người đều ngơ ngác, tay cô ấy dừng lại nơi cách chóp mũi Ngô Húc một tấc, lạnh lùng nói: “Ngô Húc, ông nghĩ cho kỹ, quỵt n/ợ người b/án d/ao chịu thì những thứ bây giờ ông có đều sẽ bị lấy lại, không chỉ như vậy, tương lai vẫn sẽ phải trả n/ợ vì điều này, trả hay không tự mình suy nghĩ đi!”
Khoảnh khắc này cô ấy đã không còn là thiếu nữ lạnh lùng lúc đầu, sự uy nghiêm tỏa ra từ cơ thể khiến người khác không thở nổi.
Mấy giây yên lặng, biểu cảm của Ngô Húc biến đổi mãi, ông ta đảo con ngươi, trên trán toát ra mồ hôi to như hạt đậu, cuối cùng đỏ bừng mặt, cắn ch/ặt răng gi/ật mặt dây chuyền trên ng/ực xuống đặt vào tay thiếu nữ.
Cô ấy không thèm nhìn ông ta, cứ thế quay người bước nhanh ra khỏi sân nhà họ Ngô, nhân lúc không ai chú ý tôi cũng vội vàng chạy theo, ngay khi quay người đi ra ngoài thì giọng nói lạ thường vào đêm đó lại từ sâu trong nhà vọng ra, rõ ràng hơn lúc trước rất nhiều. Tôi nhớ đến những thùng gỗ hôi tanh bên cạnh kia, thú nói tiếng người, tôi lập tức hiểu ra, vì thế mà thả bước chậm lại, nhân lúc không ai chú ý đến tôi thì tôi đã thò tay vào túi và mở ghi âm điện thoại lên.
Bình luận
Bình luận Facebook