Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau một năm, ta đã mười sáu tuổi.
Ta suy nghĩ, cảm thấy mình hẳn là nên tuyển rể vào cửa.
Bây giờ ta cũng là một gia đình giàu có.
Ta do dự giữa sĩ tử vào kinh dự thi và thanh niên trong thôn trang.
Cuối cùng nghĩ đến nhiều người đọc sách hay phụ lòng, ta vẫn chọn một tiểu tử tướng mạo ưa nhìn, dáng người cao lớn, thể chất cường tráng để ở rể.
Ta định tuyển chàng trai ở rể tên là Phùng Đại Tráng.
Phùng Đại Tráng thân thế rất thê thảm.
Lúc hắn sáu tuổi, mẹ hắn đã ch*t, cha hắn tái hôn.
Sau đó hắn liền trải qua cuộc sống gian khổ bị mẹ kế ng/ược đ/ãi , cha ruột không yêu.
Công việc nặng nề nhất trong nhà do hắn làm, nhưng hắn chỉ có thể ngủ trong chuồng bò.
Ăn cũng khó coi.
Mặc cũng khó coi.
Nhưng tâm tính người này rất tốt.
Là một cái bánh bao mềm, mặc cho đá/nh mặc cho m/ắng.
Cho hắn một cái bánh bao, hắn cảm động đến rơi nước mắt.
Cha và mẹ kế hắn nghe nói ta tìm ở rể, lập tức muốn đem hắn b/án.
***
Ta gọi Phùng Đại Tráng tới.
Ta hỏi hắn: "Ngươi nguyện ý ở rể sao?"
Sắc mặt hắn đỏ bừng, gật đầu.
Ta nói: "Sau khi ngươi ở rể, cũng chỉ có thể nghe lời ta, không thể liên lạc với người nhà nữa, tương đương b/án cho ta. Ta bảo ngươi làm cái gì, ngươi đều phải làm cái đó.”
Hắn vội vàng gật đầu: "Ta nguyện ý.”
Nói xong, còn ngượng ngùng liếc mắt nhìn ta một cái.
Ta bảo hắn đi gọi cha mẹ hắn lại đây.
Nhìn bóng lưng hắn, ta nghĩ thầm, thật sự là tiện nghi cho hắn.
Ta thiên tư quốc sắc như vậy, không chỉ muốn cùng hắn thành thân, còn tặng lễ đính hôn cho hắn!
***
Cha ruột và mẹ kế của Phùng Đại Tráng cũng không dám đòi nhiều.
Họ còn muốn thuê ruộng nhà ta nữa.
Ta để cho bọn họ vẽ khế ước, lại để cho người đến chứng kiến, Phùng Đại Tráng liền tương đương với tướng công ta m/ua được.
Sau đó Phùng Đại Tráng liền theo tôi trở về kinh thành.
Tuy rằng m/ua hắn về, nhưng ta vẫn phải quan sát một chút nhân phẩm của hắn.
Qua hai tháng, hai chúng tôi liền thành hôn.
Ta cảm thấy tốt hơn khi có thêm một lực lượng lao động trong nhà.
Phùng Đại Tráng giống như một con bò.
Bất cứ điều gì ta bảo hắn làm, hắn sẽ làm.
Rất vâng lời.
Hơn nữa còn làm rất tốt.
Và hắn rất dễ hài lòng.
***
Lúc ở thôn trang, ta cho hắn một cái bánh bao, hắn vừa ăn, vừa chảy nước mắt.
Ta hỏi hắn vì sao khóc, hắn nói hắn không nghĩ tới, từ sau khi mẹ hắn ch*t, hắn được ăn thứ tốt như thế từ một người xa lạ.
Vào thành, ta chuẩn bị quần áo, giày dép cho hắn. Hắn ngơ ngác, quỳ xuống dập đầu với ta, nói nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ta.
Hắn khiến lòng ta chua xót không thôi.
Đêm hôm thành hôn, sau khi động phòng, hắn khóc bù lu bù loa.
Hắn biết cha cùng mẹ kế đối với hắn không tốt, hắn muốn làm việc nhiều, hy vọng bọn họ có thể đối tốt với hắn.
Nhưng hắn có làm nhiều hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không nhìn hắn.
Còn nói hắn không làm gì mà ta lại đối với hắn tốt như vậy.
Ta nghĩ thầm, quả thật hắn lớn lên không tệ.
Hơn nữa trở về kinh thành, hắn không cần mỗi ngày ra đồng làm việc, trắng một ít, lại cường tráng khôi ngô, mang ra ngoài cũng có mặt mũi.
Đứng cạnh ta, trông rất ổn.
Hai tháng sau, ta có th/ai.
Phùng Đại Tráng chăm sóc ta vô cùng cẩn thận.
Mang th/ai mười tháng, ta thuận lợi sinh ra một đứa con trai.
Đặt tên là Điêu Hoài Ngọc.
Cửa hàng son phấn của ta mở thêm hai cửa hàng.
Hiện tại, Phùng Đại Tráng vui như nở hoa.
Hắn nói cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ tới còn có thể trải qua cuộc sống tốt như vậy.
Hắn đem con trai Hoài Ngọc cưng chiều hết mực.
Dần dần ở chung, ta đối với hắn cũng có tình cảm sâu đậm.
Bởi vì hắn thật sự là một người rất đơn thuần lại biết ơn.
Ta cảm thấy may mắn khi có tuệ nhãn, tìm một người đáng tin cậy.
Ta và Phùng Đại Tráng quan tâm lẫn nhau như vậy, ấm áp bên nhau, sau đó sinh con dưỡng cái, cùng nhau sống đến già, rất tốt.
Nhưng ngày vui ngắn ngủi.
***
Lúc Hoài Ngọc nửa tuổi, Phùng Đại Tráng đá/nh xe đi thôn trang.
Ở thôn trang thu hoạch rất nhiều ngô tươi.
Chúng ta nói làm một ít bánh ngô để ăn.
Hắn đi lấy một ít về.
Kết quả là trời đổ mưa to.
Hắn không muốn ở lại thôn trang, liền đội mưa đá/nh xe ngựa trở về.
Gặp phải sạt lở núi, hắn bị đ/á đ/è ch*t.
***
Sau khi Phùng Đại Tráng ch*t, ta bị b/ệnh một tháng, mới hồi phục lại.
Không có biện pháp, nhân sinh chính là các chuyện ngoài ý muốn, có thể khiến tinh thần sa sút.
Nhưng không thể cứ sa sút mãi.
Ta còn có con trai, còn có gia nghiệp phải xử lý.
Phải mất một lúc để thoát khỏi nỗi buồn.
Ta nghĩ, có thể ta khắc người.
Người đàn ông ta thích có thể sẽ ch*t.
Điều đó làm ta buồn.
Cho đến khi một chàng trai trẻ đẹ làm bừng sáng cuộc đời ta.
***
Tháng thứ tư sau khi Đại Tráng qu/a đ/ời.
Cửa hàng son phấn mới mở có người đến gây sự.
Lúc Đại Tráng còn sống, hắn luôn mang theo gã sai vặt đá/nh nhau với kẻ gây sự.
Nhưng hắn không còn nữa.
Người gây sự lại có sáu người.
Lúc ấy ta bị đẩy một phen, sau đó được một công tử tướng mạo tuấn mỹ đỡ lấy.
Từ sau Dung Sâm rời đi, ta còn chưa từng thấy nam nhân nào lớn lên đẹp như vậy.
Y không chỉ có bộ dạng xinh đẹp, còn để cho hạ nhân của y đem những l/ưu ma/nh kia cho hung hăng đá/nh một trận.
Y còn giúp ta báo quan.
Y là con trai út của Phủ Doãn Kinh Triệu, tên là Lưu Văn Kiệt.
***
Đôi bên rung động.
Lưu Văn Kiệt cũng bắt đầu thường xuyên đến cửa hàng của ta.
Phụ thân của y làm quan, cửa hàng của ta trước nay chưa từng vắng vẻ.
Bây giờ ta đã trở thành góa phụ.
Hơn nữa nhà của Lưu đại nhân, ta không hy vọng có thể gả vào.
Ta kinh doanh bên ngoài để ki/ếm tiền, không ai có thể coi thường tôi.
Vì vậy, trước ánh mắt của Lưu Văn Kiệt, ta không chủ động cũng không từ chối.
Nhưng mẹ y lại tìm tới.
Mẹ y đ/ập cửa hàng của ta, nói ta câu dẫn con trai bà ta. Nếu ta không kiềm chế, bà sẽ cho ta đẹp mặt.
Ta tức gi/ận không chịu được.
Đây là nhược điểm của việc không có quyền thế.
Không thể trêu vào những quan lại kia.
1
Chương 7
Chương 16
Chương 17
Chương 14
Chương 11
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook