Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lần nữa mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà quen thuộc, tôi nằm cuộn tròn trong chăn bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Tôi có vắt kiệt óc cũng không tài nào nhớ nổi tối qua mình đã về nhà bằng cách nào. Ký ức sót lại vô cùng mông lung, chỉ có đôi mắt thẳm sâu lấp lánh như sóng nước và những luồng hơi thở nóng rực cứ quanh quẩn bên tai. Tự kiểm tra một lượt, quần áo trên người khô ráo, toàn thân cũng không có cảm giác gì bất thường, hẳn là chưa có chuyện gì đi quá giới hạn xảy ra.
Cũng may là chưa xảy ra chuyện gì tai hại. Bản thân vừa hoàn thành nhiệm vụ liền thả cửa bay lượn, nhất thời để men rư/ợu che mờ lý trí. Nếu lỡ tay chà đạp một người đàn ông nhà lành thì thật tội lỗi, chưa kể đối phương đã nói rõ ràng mình không phải mẫu nam!
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ hỗn lo/ạn. Tôi nhỏm dậy, khàn giọng vọng ra: “Vào đi ạ.”
Một người phụ nữ trung niên thanh lịch trong bộ đồ mặc nhà màu be ấm áp, tay bưng chiếc khay nhỏ thong thả bước vào. Tôi vội vàng chui ra khỏi chăn, reo lên:
“Mẹ!”
“Ôi, quả táo nhỏ của mẹ tỉnh rồi đấy à.” Thẩm mẹ đặt khay đồ ăn xuống tủ đầu giường, xót xa đưa tay sờ lên trán cậu con trai út. Thấy nhiệt độ hoàn toàn bình thường, bà mới thở phào một tiếng, rồi khẽ lườm tôi đầy bất lực: “Con đấy nhé! Lớn tướng rồi mà còn học đòi chạy đến quán bar m/ua say. Tối qua nếu không có Kỳ Kỳ đưa về, không biết con bị kẻ nào b/ắt c/óc đi rồi!”
“Mẹ ơi, đầu con đang đ/au như búa bổ đây này, mẹ đừng m/ắng con nữa mà.” Tôi nhanh nhảu nắm lấy ngón tay đang dí nhẹ vào trán mình, áp mặt vào cánh tay mẹ nũng nịu.
Thẩm mẹ từ trước đến nay đều không thể kháng cự được chiêu này của con trai út. Từ nhỏ tôi đã ốm yếu nhiều b/ệnh, lại được trời phú cho dung mạo xinh đẹp xuất chúng, cứ mỗi lần nghe tôi mềm mỏng ngọt ngào vài câu là bà h/ận không thể hái cả sao trên trời xuống ban tặng. Nhìn mái tóc xoăn mềm mại đang rúc vào lòng mình ủi tới ủi lui, cơn gi/ận của bà lập tức tan chảy như kem bơ.
Bà dịu dàng bảo: “Được rồi, được rồi! Lớn bằng ngần này mà cứ như đứa trẻ. Mau đi rửa mặt rồi ra ăn chút gì đi con.”
“ Vâng ạ!”
Tôi nhảy chân sáo vào phòng vệ sinh. Thanh niên trong gương sở hữu mái tóc xoăn rối xù, đôi mắt mèo ngậm một lớp sương mờ ảo, ngũ quan tinh xảo như một pho tượng ngọc được gọt giũa tỉ mỉ. Bộ đồ lụa mặc nhà rộng rãi lỏng lẻo, khiến ống tay áo mềm mại khẽ trượt xuống để lộ cổ tay trắng ngần.
“Hửm?”
Tôi ngậm bàn chải đá/nh răng, ánh mắt chợt khựng lại. Trên cổ tay nõn nà tựa tuyết trắng xuất hiện một vệt đỏ hồng, không đ/au không ngứa, nhìn qua lại vô cùng ái muội.
Trong thoáng chốc, ký ức đ/ứt đoạn bỗng ùa về. Tôi mơ màng nhìn thấy đôi mắt xanh lam tràn ngập ý cười kia, nhìn thấy đôi môi đỏ tươi của người đàn ông ấy áp sát vào cổ tay mình, dịu dàng hôn xuống rồi khẽ cắn một cái nhẹ nhàng.
Một luồng điện rần rần chạy dọc từ xươ/ng c/ụt khiến hai chân tôi lập tức mềm nhũn. Tôi vội chống tay lên bồn rửa, mở vòi nước hất mạnh mấy vốc nước lạnh lên mặt để ép bản thân tỉnh táo lại.
C/ứu mạng! Mày đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế này hả Lâm Cầm!!
Tôi gào thét trong lòng.
“Ký chủ…”
Tiếng của 233 yếu ớt vang lên c/ắt ngang tiếng hét của tôi, nhưng ngay giây tiếp theo, nó lại bùng n/ổ một tiếng thét còn kinh thiên động địa hơn gấp bội. Ti/ếng r/ên rỉ điện tử của nó vang vọng nhức nhối trong đầu, khiến gân xanh trên trán tôi gi/ật lên bần bật.
Tôi gầm lên: “Dừng lại! Im lặng ngay! 233, đừng hét nữa, đầu tôi sắp n/ổ tung rồi!!”
233 mếu máo khóc lóc: “Ký chủ… cậu có biết người tối qua cậu đ/è ra cưỡng hôn là ai không!”
Tôi ngẩn người: “Ai cơ? Mà khoan đã… Tôi cưỡng hôn người ta á?!”
“Đúng thế đấy!” 233 cam chịu nói, “Nếu cậu không phải là đàn ông, tôi còn tưởng cậu sắp sinh luôn một đứa tại chỗ cơ! Cậu đi/ên thật rồi, cồn đã làm nhũn đại n/ão của cậu rồi!”
Tôi: “…”
Tôi nghẹn giọng: “Được rồi, lần sau tôi thề sẽ không chạm vào một giọt rư/ợu nào nữa. Thế rốt cuộc gã đó là ai?”
233 hỏi vặn lại: “Cậu còn nhớ mắt hắn màu gì không?”
Tôi sờ cằm hồi tưởng, chắc chắn gật đầu: “Màu xanh lam, tôi nhớ rất rõ. Đôi mắt đó đẹp đến mê h/ồn.”
“Vậy cậu thử nghĩ xem, trong cái thế giới cẩu huyết này, có mấy người đẹp đến mức thượng thừa mà lại sở hữu đôi mắt màu xanh lam?”
Tôi: “…”
Im lặng là tiếng sáo đêm nay.
Sự ngạo nghễ của men rư/ợu và chút rung động nhất thời trước mỹ nam lập tức tan thành mây khói. Thay vào đó là cảm giác tim đ/ập thình thịch như thể đại nạn lâm đầu.
Tôi cố gắng vớt vát chút hy vọng mong manh: “Biết đâu… hắn là anh em họ hàng gì đó của nhà họ Tạ thì sao?”
233 lạnh lùng tạt một gáo nước buốt giá: “Hắn là con đ/ộc nhất.”
Tôi hoàn toàn hóa đ/á: “A a a a a a a a!”
“Làm sao bây giờ? Phải làm sao đây! 233 ơi, Lục Tu Nhiên sẽ l/ột da tôi mất, hắn nhất định sẽ gi*t tôi!!!” Tôi phát đi/ên vò đầu bứt tai, mái tóc xoăn tít lập tức bị biến thành một cái ổ gà chính hiệu. “Không thể nào! Sao trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vô lý như vậy chứ?! Hắn chẳng phải là bạch nguyệt quang cao sang không nhiễm bụi trần sao? Tại sao lại hạ phàm đến quán bar uống rư/ợu? Lúc tôi sấn sổ tới, sao hắn không đẩy tôi ra hả?!”
233 cạn lời: “Chẳng phải tại cậu cứ bấu ch/ặt lấy người ta, gặng hỏi xem người ta có chấm cậu không à? Giờ còn đổ lỗi cho ai nữa!”
Tôi ôm đầu tuyệt vọng: “Thế giờ tính sao đây?”
233 buông xuôi: “Tôi chịu ch*t rồi.”
Một người một hệ thống đứng đực mặt ra chịu tang trong nhà vệ sinh hồi lâu, cho đến khi tiếng gõ cửa của Thẩm mẹ vang lên:
“Quả táo nhỏ ơi, nhanh chân lên con. Anh trai con vội đi làm nên để quên tập tài liệu quan trọng ở nhà rồi, ăn sáng xong con mang qua công ty cho anh nhé?”
Tôi gi/ật mình đáp: “Vâng ạ mẹ! Con ra ngay đây.”
Tôi cào cào lại mái đầu xù, thầm nghĩ: Mặc kệ đi, không tin nổi Lục Tu Nhiên lại có gan xông vào Lâm gia để bóp ch*t mình!
Khi đứng dưới sảnh tòa nhà tập đoàn Lâm thị, tôi vẫn không kìm được lòng mà cảm thán một câu.
Lâm gia ở Kinh thị vốn là một gia tộc trâm anh thế phiệt có m/áu mặt. Khác hẳn với kiểu nhà giàu mới nổi nhờ thời thế như Lục Tu Nhiên, Lâm gia chú trọng vào sự đồng lòng, kề vai sát cánh của các thành viên. Thế lực khổng lồ này đã bám rễ sâu tại Kinh thị nhiều năm, dù đối mặt với sự đào thải khốc liệt của làn sóng công nghệ, họ vẫn là một tượng đài sừng sững mà nhiều kẻ không thể với tới.
Hơn nữa, trưởng tử của Lâm gia — anh trai tôi, Lâm Khâu, chính là một nhân tài kiệt xuất trong giới kinh doanh trẻ tuổi. Sau khi tốt nghiệp từ một trường đại học hàng đầu thế giới, anh về tiếp quản công ty và chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã vực dậy hàng loạt doanh nghiệp đang trên bờ vực phá sản.
Nghĩ lại thì lời tôi nói lúc say xỉn tối qua đâu có sai. Với bệ phóng gia thế hiển hách như thế này, tôi muốn loại đàn ông nào mà không có? Việc gì phải tự tr/eo c/ổ mình trên cái cây cổ thụ vẹo vọ mang tên Lục Tu Nhiên?
Càng nghĩ tôi càng thấy xuôi tai, tâm trạng phức tạp và lo lắng vì lỡ cưỡng hôn bạch nguyệt quang của chồng cũ cũng vơi bớt đi phần nào. Tôi hạ quyết tâm lát nữa vào trong phải ngoan ngoãn nịnh nọt anh trai thật tốt, để sau này nếu Lục Tu Nhiên có dẫn x/ác đến tính sổ, anh trai còn dang tay ra che chở cho tôi.
Tôi tự tin sải bước vào tòa nhà. Dưới ánh mắt kinh diễm, ngây ngất của mấy cô nàng lễ tân, tôi quẹt thẻ bước thẳng vào thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc, bỏ lại phía sau một đám nhân viên đang xì xào bàn tán:
“Kìa, đó là em trai của Lâm tổng đúng không?”
“Chắc chắn rồi! Lâu ngày không gặp, trông cậu ấy càng ngày càng rực rỡ, xinh đẹp quá đi mất! Trông hệt như một chú mèo con kiêu kỳ, đáng yêu xỉu!”
“A a a, đúng là cực phẩm!”
Hiện tại, tôi đang ngồi vắt vẻo trên chiếc sofa sang trọng trong văn phòng tổng giám đốc, đôi chân thon dài nhịp nhàng đung đưa, thỉnh thoảng lại bốc một miếng snack ngô ném vào miệng ăn ngon lành.
Lâm Khâu vẫn đang bận họp, nghe đâu là một dự án đặc biệt quan trọng, cần trực tiếp đối ứng với người phụ trách cấp cao vừa từ nước ngoài trở về. Tự biết mình là một kẻ lười biếng không có khiếu kinh doanh, tôi rất biết điều không đi làm phiền anh trai ki/ếm tiền nuôi gia đình, ngoan ngoãn ngồi im một góc bấm điện thoại.
Trợ lý đặc biệt của Lâm Khâu cứ dăm ba phút lại vào ngó nghiêng, chu đáo mang thêm trà bánh cho tôi. Thấy vị tiểu thiếu gia ngỗ ngược ngày nào giờ lại ngoan ngoãn như một chú mèo ngoan, anh ta thầm vui mừng thay cho sếp lớn. Cậu em trai phản nghịch đột nhiên cải tà quy chính, dáng vẻ lại còn vô hại, đáng yêu thế này thì ai mà chẳng thích. Em trai vui thì sếp vui, sếp vui thì cả công ty đều được nhờ!
Đến khi tôi cảm thấy hai mí mắt mình trĩu nặng sắp ngủ gật đến nơi, cánh cửa văn phòng bỗng vang lên một tiếng "cạch" nhẹ nhàng. Giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm của Lâm Khâu vọng vào trước:
“Về mảnh đất phía Nam đó, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể thương lượng lại…”
Lời còn chưa dứt, tầm mắt anh đã va phải cậu em trai đang ngồi ngay ngắn trên sofa. Lâm Khâu thoáng ngẩn người:
“Tiểu Cầm?”
Tôi lập tức trưng ra nụ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn chuẩn thương hiệu:
“Anh trai!”
Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên môi tôi hoàn toàn cứng đờ.
Người đàn ông bước vào ngay sau Lâm Khâu sở hữu vóc dáng cao ráo, tuấn lãng, đôi mắt xanh lam thẳm sâu đang cong lên ngập tràn ý cười vịt rấm. Không phải Tạ Ng/u Quy thì còn có thể là ai vào đây nữa?!
Chương 14
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook