Sau Trọng Sinh, Tôi Lại Rung Động Với Chồng Cũ

Tôi không muốn tiếp tục cãi nhau nữa.

N/ợ cũ đã lật qua lật lại quá nhiều năm, lật không nổi nữa.

“Không giống nhau.”

Tôi vừa xoay người, phía sau bỗng truyền đến một tiếng thì thầm rất khẽ.

“Diệp Đình Dương, tôi hy vọng đời này cậu có thể có một kết quả tốt.”

## 07

Nỗi chua xót và tủi thân khó nói bỗng dâng lên, tôi nghiến ch/ặt răng, bước nhanh ra ngoài.

Sau khi gặp Hạ Vân Phàm, tôi chưa từng tưởng tượng cuộc đời không có anh sẽ như thế nào.

Đời trước tôi đúng là một tên n/ão yêu đương.

Khi còn đi học, tôi thương Hạ Vân Phàm gia cảnh không tốt, ăn mặc gì cũng m/ua hai phần, cưỡng ép nhét cho anh.

Sau khi tốt nghiệp, tôi cùng anh khởi nghiệp. Kết quả gặp người không tốt, đối tác ôm tiền bỏ trốn, tôi lại móc sạch vốn liếng giúp anh lấp lỗ hổng.

Lúc túi sạch nhất, buổi tối hai chúng tôi cùng ăn chung một hộp mì ly.

Tôi cười nói:

“Khoản tiền này không cần trả tôi đâu, coi như sính lễ đi. Người đàn ông tốt không rời không bỏ như tôi cũng không nhiều đâu, gả cho tôi không lỗ.”

Hạ Vân Phàm cười cười, uống một ngụm nước mì, chừa hết mì lại cho tôi.

“Tính là tôi mượn cậu, nhất định tôi sẽ trả.”

Anh nói được làm được.

Sau đó gặp được cơ hội, anh rất nhanh Đông Sơn tái khởi.

Khoản tiền kia anh chuyển gấp đôi vào thẻ ngân hàng của tôi.

Tôi lại nhìn số tiền khổng lồ trong tài khoản mà gào khóc, nghĩ thầm người đàn ông này đúng là đ/ao thương bất nhập, lòng dạ sắt đ/á.

Đời này e là không thể nào theo đuổi được anh rồi.

Tôi nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt, ngay cả qua đường cũng nhìn không rõ đèn đỏ đèn xanh. Đúng lúc tiếng còi xe n/ổ sát bên tai, tôi bị kéo mạnh vào một vòng tay vững chắc.

Hạ Vân Phàm sợ đến mức hít ngược khí lạnh, nhưng động tác lau nước mắt cho tôi lại vô cùng cẩn thận.

“Sao lại khóc?”

“Cậu quản tôi khóc cái gì? Cậu trả sạch hết rồi, chẳng phải là muốn một đ/ao c/ắt đ/ứt với tôi sao?”

Tôi gào khóc, cọ hết nước mắt nước mũi lên áo Hạ Vân Phàm, hét lớn:

“Cậu mơ đẹp lắm! Hạ Vân Phàm, tiền có thể trả, vậy còn trái tim tôi thì sao? Một trái tim bị cậu làm tổn thương đến mức chia năm x/ẻ bảy, cậu định lấy gì để trả?!”

Quá trung nhị rồi.

Hạ Vân Phàm “phì” một tiếng bật cười.

“Không trả nổi.”

Anh ôm ch/ặt tôi đang phát đi/ên, cuốn tôi vào lòng mình.

“Vậy đền trái tim tôi cho cậu nhé.”

## 08

Hạ Vân Phàm giải thích, trả tiền không phải để phủi sạch qu/an h/ệ với tôi, mà là…

“Sính lễ sao có thể để cậu bỏ ra?”

Ai làm chồng, chuyện này rất quan trọng.

Thắng thua ch*t ti/ệt của đàn ông.

Hai chúng tôi vì chuyện này mà giằng co rất lâu, cuối cùng kết thúc bằng việc anh dễ dàng khuất phục tôi trên chiếc giường lớn.

Sau đó chúng tôi ra nước ngoài đăng ký kết hôn.

Những năm ấy, tôi và anh đã cùng nhau nhìn thấy vô số lần mặt trời lúc rạng sáng.

Cũng từng vỗ bàn đòi tiền với những bên hợp tác ngang ngược vô lý.

Đêm giao thừa đầu tiên sau khi kết hôn, vì xuống xưởng đuổi một lô đơn hàng, chúng tôi bị tuyết lớn vây trên đường cao tốc.

Tôi quá mệt, nửa đêm lên cơn sốt, cuộn người ngủ ở ghế phụ.

Ánh bình minh chiếu lên mí mắt, tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy Hạ Vân Phàm đang đặt một miếng dán hạ sốt lên trán tôi.

Ống quần anh ướt đẫm, tóc và lông mày đều phủ vụn băng.

“Tôi đến thôn trấn gần đây m/ua cháo, mau uống lúc còn nóng.”

Thôn trấn gần nhất cũng cách năm dặm, bữa sáng vẫn còn mang theo hơi ấm trong lòng anh.

Hạ Vân Phàm lạnh đến r/un r/ẩy, lại run run nở một nụ cười với tôi.

“Năm mới vui vẻ, Diệp Đình Dương.”

Khoảnh khắc đó, tôi thật lòng cảm thấy anh yêu tôi.

Chúng tôi sẽ nương tựa lẫn nhau, bầu bạn cùng nhau đi đến tận cùng sinh mệnh.

Nhưng vì sao mới đi đến nửa đường, chúng tôi đã lạc mất nhau rồi?

## 09

Về sau Thẩm Phong hẹn tôi mấy lần, tôi đều khéo léo từ chối.

Tình tình ái ái của người trẻ tuổi thật sự quá vô vị, còn không bằng đi làm thêm ki/ếm chút tiền.

Tôi liên lạc với một đàn anh mở cửa hàng online b/án quần áo, đến giúp anh ấy chụp ảnh cho người mẫu.

Đời trước tôi từng bệ/nh nặng một trận, thậm chí còn nhận giấy báo nguy kịch.

Sau khi hồi phục, cơ thể tôi không còn được như trước, Hạ Vân Phàm không cho tôi tiếp tục theo anh bôn ba khắp nơi nữa, bắt tôi ngoan ngoãn dưỡng thân thể.

Nhưng tôi là người không chịu ngồi yên, trong nhà trống rỗng, một mình thật sự hơi cô quạnh.

Thế là tôi đeo máy ảnh lên vai, đi khắp nơi du sơn ngoạn thủy, kỹ thuật nhiếp ảnh cũng được luyện ra từ lúc đó.

Đó thật sự là một khoảng thời gian nhẹ nhàng rảnh rỗi, chỉ hơi tiếc nuối là khi ấy Hạ Vân Phàm bận mở rộng lãnh thổ, đóng quân ở nước ngoài, muốn gặp một lần cũng khó.

Trong ống kính của tôi có cây cỏ phồn hoa, có núi sông biển hồ, chỉ duy nhất không có anh.

Tôi điều chỉnh thông số máy ảnh, suy nghĩ trôi nổi bất định.

Đàn anh mở cửa hàng lắc lắc tay trước mắt tôi, lúc này tôi mới hoàn h/ồn.

“Đừng ngẩn người nữa, người mẫu đến rồi.”

Tôi giơ máy ảnh ngẩng mặt lên, qua ống kính đối diện với đôi mắt của Hạ Vân Phàm.

Trong cơn kinh ngạc, ngón tay nhanh hơn n/ão, “tách” một tiếng nhấn nút chụp.

Đàn anh nhìn thấy biểu cảm của tôi thì cười ha hả.

“Phản ứng của Tiểu Diệp giống hệt anh vừa nãy, cũng bị đẹp trai đến ngẩn người đúng không?”

Anh ấy vỗ vai Hạ Vân Phàm.

“Chàng trai này vừa đến anh đã biết, doanh số lần này ổn rồi. Chỉ riêng gương mặt này, dáng người này, ảnh đăng lên mạng là lập tức b/án ch/áy hàng.”

Tôi không nhịn được cười, trong lòng cũng thấy vinh dự lây, rồi đột nhiên nhận ra không đúng, anh đã không còn là chồng tôi nữa.

Danh sách chương

3 chương
5
11/06/2026 00:30
0
4
11/06/2026 00:30
0
3
11/06/2026 00:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu