Thiên Quan Tứ Tà

Thiên Quan Tứ Tà

Chương 52: Lời nguyền báo thù

30/03/2026 21:40

Bốn con tà linh.

Cùng lúc đó, chúng bước lên phía trước, Ngô Hiến không còn chỗ nào để trốn.

Chỉ có thể đứng đó, nhìn chúng từng chút một tiến lại gần. Những vết thương rá/ch nát và những khuôn mặt lạnh lẽo. Tất cả dần trở nên rõ ràng và chân thực hơn.

Biểu cảm của chúng cũng dần trở nên dữ tợn. Từng luồng tà khí oán h/ận bao trùm lấy Ngô Hiến.

Ngô Hiến đột nhiên cảm thấy đ/au đớn tột độ.

Đầu hắn đ/au như búa bổ, tim đ/au thắt lại, cả người như bị x/é toạc ra. Đau lòng, sợ hãi, phẫn nộ, hối h/ận... đủ loại cảm xúc ùa đến cùng lúc.

Nếu trước khi về nhà Ngô Hiến không cố ý chần chừ để quan sát tình hình, có lẽ bi kịch này đã không xảy ra.

Đương nhiên, những cảm xúc này không phải của Ngô Hiến.

Nhưng vì Ngô Hiến đang làm chủ cơ thể này nên tất cả những tác động tiêu cực của những cảm xúc đó đều do hắn gánh chịu.

Ngô Hiến cắn răng chịu đ/au.

Nhìn bốn khuôn mặt trắng bệch đ/áng s/ợ này ngày càng đến gần, thậm chí dán sát vào hắn. Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng những con giòi đang bò lúc nhúc trong vết thương, không khỏi cười khổ một tiếng.

Bây giờ cho dù là hắn thì cũng không nghĩ ra được cách nào để sống sót.

...

“Người nhà ơi!”

“Có thể cho tôi ch*t sảng khoái một chút được không?”

Mười phút sau.

Ngô Hiến trố đôi mắt thâm quầng, cuối cùng không nhịn được lên tiếng.

Ngoài tà khí oán h/ận ra, bốn con tà linh này không hề làm hại Ngô Hiến. Chúng chỉ đứng đực ra đó, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.

Sự đ/áng s/ợ của năm phút nhìn chằm chằm im lặng đầu tiên cũng đủ khiến Ngô Hiến tè ra quần.

Nhưng sau năm phút.

Ngô Hiến bắt đầu thấy chán rồi. Bất kể các người muốn làm gì, có thể nhanh gọn lẹ một chút được không?

Vây quanh tôi để đứng gác ở đây à?

“Cho dù không thể cho tôi một cái ch*t sảng khoái thì nhiệt độ cơ thể các người thấp như vậy, lạnh lắm đấy! Có thể cho tôi mặc thêm áo rồi hẵng tiếp tục không?”

Ngô Hiến lải nhải một hồi lâu.

Cuối cùng bốn con tà linh cũng có hành động mới. Chúng quay sang Ngô Hiến, mỗi người nói một câu chứa đầy sự oán h/ận.

“B/áo th/ù cho chúng tôi!”

“Gi*t ch*t tên tội phạm, gi*t sạch cả nhà hắn ta, chúng tôi mới có thể yên nghỉ.”

“Nếu không...”

“Nếu không anh hãy xuống bầu bạn với chúng tôi đi. Người một nhà chúng ta phải luôn luôn ở bên nhau đoàn tụ!”

Bốn bàn tay đẫm m/áu tóm lấy mặt Ngô Hiến. Thân thể của tà linh dần dần mềm ra, từ khuôn mặt Ngô Hiến tràn vào cơ thể hắn. Ngô Hiến lập tức cảm thấy toàn thân lạnh buốt, cả người có một cảm giác vô cùng khó chịu, giống như tai họa sắp ập xuống đầu!

Tà linh biến mất.

Nhưng Ngô Hiến - người từng có kinh nghiệm tương tự - lại không hề nới lỏng cảnh giác.

Hắn nhận ra, mình đã bị nguyền rủa!

Đây là lời nguyền đến từ người thân của cơ thể này. Chỉ có hóa giải oán niệm của họ, giúp họ hoàn thành việc b/áo th/ù, lời nguyền này mới có thể được giải trừ.

Ngô Hiến nằm trên đất hồi lâu mới có thể đứng dậy.

“Tôi hiểu rồi...”

“Thảo nào lúc nãy lại yên bình như vậy. Thì ra Phúc Địa này hoạt động theo cách này. Những chuyện trước đó chỉ là bước đệm, chỉ có giúp oan h/ồn b/áo th/ù mới có thể sống sót.”

“Không đúng, sẽ không đơn giản như vậy đâu!”

Trong đầu Ngô Hiến xẹt qua vô vàn thông tin mà hắn đã thấy trước đó. Hắn đột nhiên nhận ra, toàn bộ Phúc Địa này đều toát lên một vẻ kỳ lạ.

Nơi này quả thật không giống với Phúc Địa trước đó. Yêu m/a, tà linh có thể xuất hiện ngay giữa ban ngày. Nhưng mức độ nguy hiểm của thế giới này tuyệt đối không hề thấp hơn thế giới trước!

Thậm chí có thể còn kinh khủng và tuyệt vọng hơn!

...

Sự đ/au buồn bắt ng/uồn từ người bác sĩ cuối cùng cũng ng/uôi ngoai.

Song, Ngô Hiến cũng có thể tự do hành động. Sự khó chịu do lời nguyền mang lại vẫn còn đó, nhưng hắn đã có thể cử động.

Sau khi bốn con tà linh biến mất.

Căn phòng biến thành hiện trường vụ án mạng.

Hắn quan sát xung quanh. Chỉ thấy căn phòng vốn dĩ ấm áp bây giờ lại tan hoang, m/áu b/ắn tung tóe khắp nơi. Th* th/ể của bốn người trong gia đình nằm rải rác xung quanh, trông vô cùng kinh hãi.

Những món ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn bày trên bàn ăn, chỉ vơi đi một phần nhỏ.

Tất cả đều đã vào bụng Ngô Hiến.

Những thứ trang trí trên chiếc bánh kem bốn tầng kia chưa bao giờ là trái cây màu đỏ, mà là m/áu tươi đỏ rực. Thứ đặt trên đỉnh chiếc bánh kem, là một nhãn cầu không biết của ai...

Ngô Hiến lập tức buồn nôn, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh móc họng.

Sau khi nôn xong.

Ngô Hiến lại nghe thấy tiếng chó sủa bên ngoài.

Con chó đen to của nhà hàng xóm lại bắt đầu sủa ầm ĩ. Ngô Hiến cuối cùng cũng hiểu được phản ứng của nó và người hàng xóm.

Có lẽ con chó đen to đó không có á/c ý.

Mà là đang cảnh báo Ngô Hiến, nhà của hắn đã không còn an toàn nữa!

Một con chó có tình có nghĩa như vậy, đương nhiên phải thưởng cho nó.

Thế là Ngô Hiến tìm trên bàn ăn ở nhà một đĩa móng giò không bị nhiễm bẩn bởi xươ/ng m/áu, xách theo chiếc túi mang từ bệ/nh viện về cùng đĩa thức ăn, bước ra khỏi cửa và lại nhìn thấy con chó đen đó.

Có lẽ con chó đen to đã cảm nhận được tà linh bám trong cơ thể Ngô Hiến.

Nên nó khom người xuống, nhe răng nanh, vô cùng cảnh giác với Ngô Hiến, thỉnh thoảng lại sủa lên một tiếng. Nó đang cảnh báo Ngô Hiến đừng lại gần.

Ngô Hiến lờ đi lời cảnh báo của nó, nhanh nhẹn trèo qua hàng rào.

Con chó đen to cắn một cái về phía hắn, nhưng lại bị Ngô Hiến dễ dàng khóa cổ. Sau đó, Ngô Hiến dùng một tay lấy ra vài chiếc ống tiêm từ trong túi.

“Chó ngoan, cảm ơn mày vừa nãy đã nhắc nhở tao.”

“Tao có một yêu cầu nhỏ... tuy hơi thất đức, nhưng vẫn hy vọng mày có thể giúp tao.”

Ngô Hiến lấy ống tiêm mang từ bệ/nh viện về từ trong túi, đ/âm thẳng vào cơ thể con chó đen, rút ra một ống đầy m/áu chó mực. Sau đó là ống thứ hai, ống thứ ba...

Phải rút đầy năm ống m/áu tươi, Ngô Hiến mới buông con chó đáng thương đang nằm bẹp trên đất ra, đặt đĩa móng giò trước mặt nó.

“Chó ngoan, ăn chút thịt bồi bổ đi.”

“Gâu gâu, gâu gâu gâu...”

Con chó lùi thẳng vào góc tường, cụp đuôi lại, nhìn Ngô Hiến run lẩy bẩy.

Ngô Hiến mang năm ống m/áu chó mực về phòng. Trước khi đóng cửa, hắn mỉm cười dịu dàng với con chó đen to: “Mau ăn đi, dưỡng sức cho khỏe, sau này tao có thể sẽ cần đến m/áu của mày nữa đấy.”

Con chó sủa càng thêm thê thảm.

...

Ngô Hiến xách theo m/áu chó mực, hài lòng trở về nhà.

Có thứ này, khi đối mặt với tà linh, hắn ít nhiều cũng có thể phản kháng lại một lúc.

Tiếp đó, Ngô Hiến bắt đầu kiểm tra sơ bộ căn phòng. Rất nhanh, hắn đã hình dung lại được quá trình gây án một cách sơ lược.

Hẳn là kẻ gây án đã dùng một lý do nào đó để vào nhà bác sĩ Từ.

Người nhà bác sĩ Từ đã tiếp đón hắn ta rất chu đáo. Nhưng không biết vì sao, phạm nhân đột nhiên nổi đi/ên, gi*t ch*t Hạ Nhã, người đứng gần hắn ta nhất, đầu tiên, ngay cả khóe miệng cô ấy cũng bị rạ/ch toác.

Hai người già nghe thấy tiếng động, thấy con dâu ngã xuống, vội lao tới muốn liều mạng với phạm nhân. Nhưng một người bị phạm nhân chẻ đôi từ giữa, người còn lại thì bị ch/ặt đầu.

Ba người họ ch*t gần như cùng lúc.

Người ch*t cuối cùng là Từ Tiểu Yến. Cô bé trốn trong tủ, hy vọng có thể thoát khỏi cuộc tàn sát, nhưng cuối cùng vẫn bị hung thủ phát hiện, rạ/ch bụng qua lớp tủ.

Toàn bộ quá trình diễn ra hiệu quả và t/àn b/ạo. Phạm nhân không để lại quá nhiều bằng chứng, cũng không lãng phí quá nhiều thời gian, không cho nạn nhân một chút cơ hội nào, mục đích chính là tàn sát cả nhà.

Đây tuyệt đối không phải là một kẻ gi*t người bình thường.

Chỉ có những sát thủ có tố chất khá cao mới có thể gây ra vụ án đẫm m/áu như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu