Chuột Chơi Trốn Tìm

Chuột Chơi Trốn Tìm

Chương 8

04/03/2026 11:34

Tôi không biết người kia đang khen hay chê, nhưng chẳng quan trọng nữa. Tôi vội vàng kể lại tình hình hiện tại: [Đại sư, ngài nói chúng tôi chạy khỏi thành phố này được không?]

Thanh Phong bên kia gửi về một tràng dấu ba chấm.

[Cậu còn chẳng ra khỏi được khu chung cư, còn đòi vượt tỉnh hả?]

Hắn đang nói cái gì thế!

Tôi gõ bàn phình phịch, [Đại sư, tôi đã nói với ngài là bọn tôi đã trốn thoát rồi mà. Hiện tại đang trên taxi rồi, chuẩn bị đến bệ/nh viện.]

Đối phương trả lời ngay, [Không thể nào!]

[Q/uỷ dữ đ/á/nh dấu, mục đích chính là để nhận diện mày, cậu ở đâu, nó sẽ ở đó. Đây là lý do tôi bảo cậu trốn đi, đừng để nó phát hiện.]

[Con q/uỷ này không phải m/a hoang cô h/ồn, nó ch*t ngay trong chính ngôi nhà, tự giam mình trong đó, làm sao để cậu trốn thoát được?]

Tôi chụp ảnh cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ gửi đi, chứng minh mình đang trên xe.

Ngay khi bức ảnh được gửi đi, đối phương cũng gửi một câu:[Trừ khi, nó theo cậu ra ngoài rồi.]

Tôi rùng mình, chợt nhận ra trong xe yên ắng đến đ/áng s/ợ. Kỳ lạ, từ lúc lên xe đến giờ, sao không ai nói câu nào vậy?

Tôi vừa kêu đ/au bụng vừa ôm điện thoại gõ liên hồi, ngay cả bố mẹ - những người quan tâm tôi nhất - cũng chẳng thèm nhắc nhở, thật chẳng bình thường chút nào.

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện đầu bố mẹ - cùng quay về hướng tôi, hai cái đầu chồng lên nhau lệch đi, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào tôi.

Hai người giống như búp bê trong hiệu ứng thung lũng kỳ lạ, nụ cười như khuôn đúc. Người quen dùng khuôn mặt này cười, hiệu ứng kinh dị tăng gấp bội.

Tôi lập cập hỏi, "Bố... mẹ... nhìn... nhìn con làm gì thế?"

Bố tôi im lặng, mẹ tôi khẽ hừ một tiếng.

"Mẹ thấy bụng con chẳng đ/au chút nào cả. Giữa đêm hôm khuya khoắt! Về nhà cũng chẳng báo trước, đột nhiên xuất hiện, lại còn lừa bố mẹ ra ngoài, thằng nhóc này định trêu bố mẹ à?"

Ngay khi mẹ tôi vừa mở miệng, biểu cảm hai người lập tức trở lại bình thường.

Nghĩ đến việc một trong hai người này có thể là q/uỷ, tôi như gà mắc tóc.

Tôi cố gắng thoát khỏi không gian ngột ngạt này, cười gượng gạo, "Con đ/au thật mà. Bao giờ mình đến bệ/nh viện vậy?"

Bố tôi liếc nhìn ra cửa sổ, nhíu mày đầy nghi hoặc, "Đã lên xe nửa tiếng rồi, đáng lẽ phải đến nơi từ lâu rồi chứ."

Cái gì? Đã lên xe nửa tiếng rồi ư?

Tôi cúi xuống lướt lại lịch sử chat với đại sư, quả thật đã nửa tiếng.

Thời gian trôi nhanh thế sao?

Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua vùn vụt, tôi đột nhiên chồm tới, cúi xuống rồi ngẩng lên. Khung cảnh bên ngoài giống hệt bức ảnh tôi chụp gửi đại sư. H

óa ra chúng tôi cứ quanh quẩn mãi một chỗ.

[Đại sư, hình như bọn tôi chưa thoát được, đã quanh quẩn nửa tiếng đồng hồ rồi.]

[Bây giờ xuống xe còn kịp không?]

Bên kia một lúc sau mới hồi âm, [Nửa tiếng nào? Cậu đã một ngày không trả lời tôi rồi.]

Danh sách chương

5 chương
04/03/2026 11:34
0
04/03/2026 11:34
0
04/03/2026 11:34
0
04/03/2026 11:34
0
04/03/2026 11:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu