Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

27

29/07/2026 10:33

Sau khi mất ngủ.

Trí nhớ Chu Trạch Phong giảm sút rất nhiều.

Thế nhưng...

Bộ quần áo Lục Triệu mặc hôm ấy.

Cậu vẫn nhớ rõ từng chi tiết.

Ngay cả chiếc khuy măng-sét trên tay áo sơ mi trắng.

Ánh xà cừ phản chiếu dưới nắng.

Đến giờ vẫn lấp lánh trong ký ức.

Khứu giác.

Thính giác.

Thị giác.

Xúc giác.

Mọi giác quan của cậu...

Đều bị một người tên Lục Triệu nắm ch/ặt trong lòng bàn tay.

Lục Triệu kh/ống ch/ế mọi cảm nhận của cậu.

Thậm chí đến cuối cùng.

Dù chính Chu Trạch Phong đã vùng thoát khỏi trói buộc, ép ngược Lục Triệu xuống dưới.

Cậu vẫn có cảm giác...

Mình mới là người bị đối phương kh/ống ch/ế.

Chu Trạch Phong hoàn toàn mất kiểm soát.

Rơi vào một cái bẫy vốn không dành cho mình.

Đến cả chính cậu cũng không phân biệt nổi...

Rốt cuộc mình đang bị Lục Triệu nắm trong tay.

Hay đang tự giam cầm bản thân trong cảm giác ngày hôm ấy.

...

Đáng lẽ phải nhắm mắt ngủ.

Nhưng Chu Trạch Phong lại nhìn chằm chằm sang chiếc giường đối diện.

Không biết đang nghĩ gì.

Chiếc giường bên kia rung lên không ngừng.

Bóng người sau tấm rèm thay đổi tư thế.

Mơ hồ cũng có thể đoán được.

Đúng lúc ấy.

Rầm!

Một chiếc gối lớn bay thẳng sang.

"Á!"

"Vừa rồi cái gì thế?"

"Làm em hết h/ồn!"

Đàn em vội vén rèm nhìn ra.

Thủ phạm nằm chình ình dưới đất.

Là chiếc gối.

Còn Chu Trạch Phong thì đang cúi xuống mang giày.

Thấy cậu ta ló đầu ra.

Chỉ lạnh nhạt liếc một cái.

Ngay sau đó.

Chu Trạch Phong lao ra khỏi phòng như một cơn gió.

Rầm!

Cửa ký túc xá đóng sầm lại.

Lại dọa hai người kia gi/ật b/ắn.

"Anh..."

"Học trưởng sao vậy?"

"Ánh mắt anh ấy đ/áng s/ợ quá..."

Lý Trí kéo rèm xuống, ôm đàn em tiếp tục nằm.

Thuận miệng đáp:

"Chắc tại cậu ấy gh/ét đồng tính."

"Thế à..."

Đàn em khẽ cười.

"Em không tin đâu."

...

23 giờ 55 phút.

Khi chạy đến vòng thứ tám quanh sân vận động.

Chu Trạch Phong cuối cùng cũng kiệt sức ngã xuống bãi cỏ còn ướt hơi sương.

Bầu trời đêm sao thưa trăng sáng.

Qua màn mồ hôi trước mắt.

Mọi thứ mờ ảo như một giấc mộng.

Lồng ngựk cậu phập phồng dữ dội.

Áo thun ướt đẫm mồ hôi.

Gió thu thổi qua.

Lớp vải lạnh áp sát làn da.

Lại mang đến cảm giác sảng khoái chưa từng có.

Ban nãy.

Không chịu nổi nữa.

Cậu đã ném thẳng chiếc gối sang giường đối diện.

Không chỉ phá hỏng bầu không khí của hai người kia.

Mà còn tự tay đ/ập tan giấc mộng hoang đường mình đã dệt nên.

Chu Trạch Phong lấy điện thoại ra.

Mở mục tin nhắn.

Nhìn dòng tin mình vừa gửi lúc còn ở ký túc xá.

Vẫn như mọi lần.

Không một hồi âm.

Thực ra...

Cậu chưa từng mong nhận được trả lời.

Dùng số điện thoại ẩn danh nhắn tin cho Lục Triệu.

Đối với cậu.

Chẳng khác nào viết tâm sự gửi vào hốc cây.

Chỉ để trút hết cảm xúc.

Mỗi lần gửi xong.

Lại tỉnh táo như vừa tỉnh mộng.

Muốn thu hồi.

Nhưng đã không còn kịp.

Trong lòng Chu Trạch Phong chất chứa quá nhiều cảm xúc không biết trút vào đâu.

Cậu đưa tay che mắt.

Tay còn lại bấm gọi.

Nằm trên bãi cỏ nhám ráp.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn tiếng côn trùng gọi đêm.

Và tiếng gió nhẹ lướt qua vành tai.

Nhưng trong tai Chu Trạch Phong.

Chỉ còn duy nhất âm thanh ấy.

Tu... tu... tu...

Mỗi một tiếng chuông.

Đều như đ/ập thẳng vào tim cậu.

"Alô?"

Khoảnh khắc đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.

Tim Chu Trạch Phong gần như nhảy vọt khỏi lồng ngựk.

"Lục Triệu..."

"Là tôi."

"Chu Trạch Phong."

“Tôi biết.”

Đầu dây bên kia, giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Lục Triệu truyền qua điện thoại, nghe như đang ở rất gần.

Lục Triệu không hỏi vì sao nửa đêm Chu Trạch Phong lại gọi cho mình.

Hai người cứ thế im lặng.

Xung quanh yên ắng đến lạ.

Nếu không phải vẫn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Lục Triệu, Chu Trạch Phong còn tưởng hắn đã cúp máy.

"Tôi... không ngủ được."

Chu Trạch Phong khẽ nói.

"Ừ."

Lục Triệu đoán được từ trước.

"Sao anh còn chưa ngủ?"

"Bị cậu gọi dậy."

Lục Triệu ngáp một cái.

"Không ngủ được thì... muốn tôi hát ru cho nghe à?"

Mặt Chu Trạch Phong nóng bừng.

"Không phải."

"Tôi chỉ muốn hỏi..."

"Loại tinh dầu thơm anh dùng tên gì?"

"Tôi muốn m/ua."

Lục Triệu đọc một chuỗi tên tiếng Anh rồi nói:

"Giờ cậu đặt m/ua cũng đâu thể giao ngay."

"Nhất thiết phải nửa đêm gọi điện chỉ để hỏi chuyện này sao?"

Chu Trạch Phong im lặng vài giây rồi thành thật đáp:

"Không biết vì sao."

"Chỉ là... muốn gọi cho anh."

Lục Triệu khựng lại.

"Tôi không ngủ được."

"Thì anh cũng đừng hòng ngủ."

Lục Triệu: "..."

"Cúp máy."

"Ê! Chờ..."

Chu Trạch Phong còn chưa kịp nói hết thì màn hình đã hiện thông báo cuộc gọi kết thúc.

Quả thật...

Lục Triệu cúp máy dứt khoát đến mức không hề do dự.

Cậu gọi lại.

Nhưng Lục Triệu không nghe nữa.

Sợ mình bị kéo vào danh sách đen, nhìn kim giây vừa điểm qua mười hai giờ, Chu Trạch Phong đành gửi một tin nhắn.

"Trăng Trung Thu tròn đầy, chúc anh ngủ thật ngon! Chúc anh sức khỏe, đoàn viên và Trung Thu vui vẻ!"

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:34
0
29/07/2026 10:34
0
29/07/2026 10:33
0
29/07/2026 08:52
0
29/07/2026 08:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu