Trong những ngày sau đó, Lý Bình lại lần lượt chở vài cô gái về nhà. Họ hầu hết đều mới hơn 20 tuổi, nói giọng quê ở ngoài Bắc hoặc vùng khác, sống trong những khu chung cư trung, cao cấp ở Bắc Kinh.
Lý Bình thường cố tình bắt chuyện với họ. Qua những lần nói chuyện, hắn phát hiện ra rằng những cô gái trẻ trung, ăn mặc thời thượng ấy đa số đều xuất thân từ nông thôn nghèo khó, hoặc từ nơi khác lên Bắc Kinh làm thuê. Vì học vấn thấp, lại không muốn cực nhọc nên mới chọn nghề tiếp khách trong quán.
“Đàn bà sướng thật, chỉ cần có cái mặt xinh đẹp là có thể ngồi không mà hưởng.” – Lý Bình nghĩ thầm, đồng thời thèm khát một cuộc sống sung túc: mặc đồ hiệu vài ngàn tệ, lái xe sang hàng chục vạn, chứ không phải như bây giờ, ngày ngày lái cái taxi rá/ch nát chạy khắp phố.
Vì lái xe lâu năm, Lý Bình bị thoái hóa đ/ốt sống cổ – căn bệ/nh chung của tài xế taxi. Điều này khiến hắn vốn đã bất mãn với xã hội lại càng thêm cáu bẳn, ngọn lửa gh/en gh/ét trong lòng ngày một bùng ch/áy.
Điều khiến Lý Bình thường xuyên kích động hơn cả là những giấc mơ lặp đi lặp lại về tuổi thơ bị b/ắt n/ạt. Khuôn mặt cười nhạo, kh/inh thường của lũ bạn học năm xưa giờ hòa lẫn với ánh mắt “xem thường” của những cô gái phản chiếu trong gương chiếu hậu. Thực ra họ chỉ cười khi nghe điện thoại, nhưng trong mắt Lý Bình lại là sự chê bai hắn.
“Người ch*t thì không thể cười nhạo tao nữa!” – Nhìn vào gương chiếu hậu, Lý Bình siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Vài ngày sau, Lý Bình gọi điện cho cô gái trẻ mà hắn từng chở lần trước. Tối hôm đó, theo lời hẹn, hắn đợi cô trước cửa quán karaoke.
Cô gái uống chút rư/ợu khi tiếp khách, trên đường đi thái độ nói chuyện với Lý Bình có phần khơi gợi.
Hơn một giờ sáng ở Bắc Kinh, đường không nhiều xe. Lý Bình trực tiếp đưa cô gái về căn nhà nhỏ ở ngoại ô phía Tây thành phố.
Nhà Lý Bình chỉ là căn viện bình thường. Vừa bước vào sân, một con chó lớn bị xích liền gầm gừ, ánh mắt dữ tợn dán ch/ặt vào người lạ.
Vợ hắn, Đổng Hồng, vì quen với việc chồng đi lái xe đêm nên thường ngủ trước, không chờ cửa.
Hôm đó cũng vậy, Đổng Hồng đã ngủ trong gian chính, còn cô gái theo Lý Bình vào căn phòng nhỏ bên cạnh.
Trong phòng bày biện đơn giản, nhờ ánh trăng hắt vào mới có chút ánh sáng, Lý Bình không bật đèn.
“Đến đi, anh trai.” – Cô gái nói rồi cởi áo khoác, bị Lý Bình đẩy ngã xuống giường. Đối phó với loại khách như hắn, cô gái đã quá quen, rất nhanh liền thỏa mãn được hắn.
Xong việc, cô cầm tiền hắn đưa, đếm từng tờ, rồi bỏ vào chiếc túi xách hàng hiệu trông khá sang.
Ánh trăng phản chiếu làm chi tiết kim loại trên túi lóe sáng.
“Cái túi này chắc đắt lắm nhỉ?” – Lý Bình hỏi.
“Đắt gì đâu, hơn hai ngàn tệ thôi. Vài vị khách như anh là đủ rồi.” – Cô gái có chút khoe khoang.
Khi cô mặc xong quần áo và định mở cửa rời đi, Lý Bình bất ngờ đẩy ngã cô xuống giường lần nữa. Trong ánh trăng, đôi bàn tay thô ráp của hắn hung hăng bóp ch/ặt cổ cô.
Ban đầu Lý Bình chỉ định tìm một cô gái để giải quyết nhu cầu, nhưng nghe cô nói m/ua túi mấy nghìn tệ nhẹ như không, trong khi hắn phải dầm mưa dãi nắng, lái xe hơn nửa tháng, nhịn ăn nhịn mặc mới dành dụm được, sự bất công, gh/en tị và c/ăm h/ận trào dâng. Hắn càng siết ch/ặt cổ cô gái.
Cô hoảng lo/ạn giãy giụa, hai tay quơ lo/ạn trong không khí, phần thân dưới bị hắn đ/è ch/ặt, không thể thoát.
Miệng há ra cố hít chút không khí cuối cùng.
Trong đôi mắt dữ tợn, Lý Bình nghiến răng ch/ửi rủa:
“Tao ngày ngày vất vả hơn 14-15 tiếng, một tháng mới ki/ếm được dăm ba ngàn. Còn bọn mày, mấy con đ* rẻ tiền, chỉ cần uống rư/ợu, ngủ với khách, một tháng đã vài vạn. Đồ tiện nhân, con đ* thối tha…”
Hắn lặp đi lặp lại những lời bẩn thỉu, càng nói càng phẫn nộ, bàn tay càng siết mạnh.
Cho đến khi cô gái dần ngừng giãy giụa, không còn hơi thở, hắn mới buông đôi tay đang nổi gân xanh ra.
Lý Bình biết mình đã gi*t người.
Nhưng giống như đã chuẩn bị từ trước, hắn không hề hoảng lo/ạn. Vẫn chưa hả gi/ận, hắn vác chiếc rìu bổ củi trong sân, ch/ém vài nhát ch/ặt x/á/c nạn nhân ra từng mảnh. Suốt quá trình, hắn bình tĩnh đến lạnh người.
Để phi tang, hắn cho từng mảnh x/á/c vào bao tải vải gai vốn dùng để đựng củi, chất lên cốp xe rồi lái tới một con mương bỏ hoang gần nhà. Hắn ch/ôn x/á/c ở nhiều chỗ khác nhau, xong xuôi liền quay về nhà ngủ.
Vừa vào sân, con chó nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt thèm khát. Lý Bình tiện tay ném cho nó một miếng thận, con chó nhanh chóng nuốt chửng rồi thỏa mãn quay về ổ.
Còn lại, túi xách, trang sức, điện thoại… hắn đem cất trong tủ quần áo ở phòng nhỏ, định đem những thứ đó làm quà tặng vợ.
Bình luận
Bình luận Facebook