BÚP BÊ VẢI

BÚP BÊ VẢI

Chương 4

06/07/2026 08:46

Ông tôi đ/au đớn lăn lộn trong sân, hai mắt vẫn rỉ m/áu.

Thấy bà tôi không nói gì, ông tôi lại hét lên: "Triệu Phượng! Bà đi/ếc rồi à? Mau đưa tôi đến b/ệnh viện ở trấn!"

Bà tôi lạnh lùng nhìn ông tôi, không có ý định giúp đỡ.

Ông tôi bật dậy, gi/ận dữ hét: "Triệu Phượng, bà tin tôi l//ột d//a bà không? Bà lại đây cho tôi!"

Hai mắt ông tôi vì kích động mà chảy m/áu nhiều hơn.

Bà tôi hừ lạnh một tiếng, bà nói: "L//ột da tôi?"

Ông tôi gầm lên: "Đúng."

Bà tôi đi thẳng đến bên cạnh ông, bà túm lấy áo ông tôi, kéo ông tôi đến bên cạnh giếng nước, ông tôi h/oảng s/ợ, ông dùng tay đẩy bà tôi ra, giọng nói r/un r/ẩy: "Triệu Phượng, bà định làm gì?"

Bà tôi nói: "Tôi dìm ch*t ông!"

"Triệu Phượng, bà đừng gi3t tôi, dù sao thì chúng ta cũng sống với nhau cả đời, tôi là cha đẻ của Thu Long đấy!"

Thu Long là tên của chú út tôi, chú ấy đã 3 năm không về nhà. 3 năm trước, chú út tôi thích một cô gái thành phố, muốn kết hôn với cô ấy và ở lại thành phố, nhưng ông tôi không đồng ý, ông muốn chú tôi ở lại làng để dưỡng lão cho ông. Hai người cãi nhau một trận, từ đó chú út tôi không về nữa, ngay cả một lá thư cũng không có.

Bà tôi thường nhớ chú út tôi đến phát khóc, nhờ người đi hỏi thăm, nhưng đều không có tin tức.

Bà tôi nghe thấy tên chú út tôi thì ngẩn người ra vài giây, ông tôi lại nói: "Nếu tôi ch*t, bà ăn nói thế nào với Thu Long?"

Bà tôi trừng mắt nhìn ông tôi, bà tức gi/ận nói: "Thu Long là do ông ép đi đấy, ông còn mặt mũi nào mà nói!"

Ông tôi vùng khỏi tay bà tôi, ông chống hai tay xuống đất, lùi lại phía sau, cách xa giếng nước một chút. Trán ông tôi đầy mồ hôi lạnh, rõ ràng là bị bà tôi dọa sợ.

Ông tôi nói: "Dù tôi có sai, thì tôi cũng là cha đẻ của Thu Long mà."

Giọng điệu của ông tôi dịu xuống, ông sợ bà tôi, sợ bà tôi gi3t ông. Bà tôi không nói gì, bà nhìn chằm chằm vào ông tôi, không biết bà đang nghĩ gì.

Ông tôi lại nói: "Bà già, mắt tôi không nhìn thấy gì nữa rồi, bà phải đưa tôi đi b/ệnh viện, đi muộn, tôi sợ bị m/ù."

Giọng của ông tôi mang theo vẻ cầu khẩn, ông chưa bao giờ nói chuyện với bà tôi như vậy, ông thực sự sợ hãi.

Bà tôi hừ lạnh một tiếng, bà nói: "Không nhìn thấy thì tốt, đỡ gây rắc rối."

Mặc dù mắt ông tôi đã được kh//âu lại, nhưng tôi có thể cảm thấy, ông tôi đang nhìn bà tôi, là cái nhìn h/ận không thể bóp ch*t bà tôi.

Ông tôi cười khổ một tiếng, ông nói: "Chúng ta dù sao cũng sống với nhau cả đời, bà không thể hại tôi được."

Bà tôi không nói gì, bà lại vào bếp nấu cơm, để ông tôi ngồi ở trong sân. Thấy bà tôi không giúp ông, ông tôi lại gọi tôi: "Tiểu Điền, cháu lại đây."

Hai mắt ông tôi vẫn đang chảy m/áu, trên răng của ông cũng có m/áu, tôi không dám đến gần.

Tôi ngẩng đầu nhìn bà tôi một cái, bà tôi nói: "Đừng đi."

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn đứng bên cạnh bà tôi. Thấy tôi không đồng ý, ông tôi lại nổi nóng, ông ta hét lớn: "Tiểu Điền, cháu đi/ếc rồi à? Cháu dìu ông vào nhà đi."

Tôi vẫn không dám, trốn sau lưng bà tôi, cho đến khi bà tôi nấu xong cơm, bà tôi mới dìu ông tôi vào nhà.

Ông tôi không nhìn thấy gì, ông ăn cơm cũng khó khăn, ông nói: "Bà già, bà gắp cho tôi miếng thức ăn đi."

Bà tôi nhíu mày, bà gắp thức ăn cho ông tôi với vẻ gh/ét bỏ. Ông tôi ăn thức ăn, ông đột nhiên cười một cách kỳ lạ, ông nói: "Hình như tôi biết Thu Long ở đâu rồi."

Danh sách chương

3 chương
06/07/2026 08:46
0
06/07/2026 08:45
0
06/07/2026 08:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu