2
Trong cung có một tiểu nha đầu hình như rất thích ta, thường xuyên may quần áo cho ta, mang th/uốc chữa vết thương cho ta.
Ta không nói gì, cũng chưa từng trả lời.
Có lần nàng ta thấy ta bắt được một tên sát thủ, khi ta định vặn cổ hắn thì nàng ta chạy ra ngăn lại.
Ta cười lạnh: “ Cô cho rằng mình là ai mà dám ngăn cản ta?”
Ta nói xong liền thản nhiên dùng sức vặn đ/ứt đầu tên sát thủ trước mặt.
M/áu vương vãi trên váy và má nàng ta, mắt nàng ta đầy vẻ kinh ngạc, một lúc sau nàng ta mới hét vào mặt ta: "Huynh là một kẻ đi/ên! Một kẻ đi/ên!"
Ta chậm rãi thu lại Toái Cốt xích rồi đưa lên miệng hôn: “ Đúng vậy ta là kẻ đi/ên, cô còn không mau chạy đi?”
"Tiết Phương, huynh có điều khổ tâm phải không? Huynh có thể nói cho muội biết không..."
"Tại sao ta phải nói cho cô biết."
"Bởi vì bởi vì..."
"Cô muốn giúp ta?"
Nàng ta gật đầu.
Ta mỉm cười: “Cô có thể giúp gì cho ta?” Tôi tinh nghịch tiến lại gần, nàng ta run lên, cố gắng lấy hết can đảm để nhìn thẳng vào mắt ta.
Tôi đứng trước mặt nàng ta nhìn xuống.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lấm tấm mồ hôi lạnh và vết m/áu, không rõ là vì sợ hãi hay vì lý do nào khác, nhưng đôi mắt nàng ta rất sáng.
Ta cúi xuống gần mặt nàng ta, khiến nàng ta lại run lên, giống như một con thỏ trắng nhỏ đang sợ hãi, khá dễ thương.
“Cô giúp không được.” Ta đứng thẳng dậy, quay người bỏ đi.
Cung nữ vẫn lén lút đi theo ta như thường lệ, đôi khi nào ta có tâm trạng tốt thì trò chuyện với nàng ta, nhưng phần lớn thời gian ta đều giữ im lặng.
Cho đến một ngày, nàng vui vẻ nói với ta rằng gia đình nàng sắp chuộc nàng ra khỏi cung.
Ta chúc mừng nàng và hứa sẽ đến tiễn vào đêm nàng rời cung điện.
Nàng ta miễn cưỡng cáo biệt ta và đưa cho ta một tờ giấy, đợi nàng ta đi rồi đọc, ta đứng trên bức tường của cung điện nhìn theo xe ngựa của nàng ta.
Xe ngựa chạy đi chẳng bao lâu, tiếng hét của nàng ta vang lên.
Khi ta chạy tới đã quá muộn, ta hoảng hốt khi giọng nói của nàng biến mất giữa những bức tường cung điện dày và đỏ.
Đúng vậy, tại sao ta lại không nhớ ra, cung nữ không được rời khỏi cung cho đến khi hai mươi lăm tuổi...
"Tiết Phương, xuống đây." Kim Cảnh Hiền như một bóng m/a xuất hiện sau lưng ta.
“Sư phụ.” Ta quay người lại, giọng có chút r/un r/ẩy.
"Không ai được phép ở gần ngươi."
"Dạ……"
Kim Cảnh Hiền quay người lại vẫy tay ra hiệu cho ta đi theo, ta đ/è nén cơn tức gi/ận dâng trào trong lòng, chậm rãi đi theo hắn.
Trở lại phòng, tôi mở tờ giấy ướt đẫm mồ hôi ra đọc.
"Nguyện tâm quân tựa tâm ta."
Ta mỉm cười khổ rồi đ/ốt tờ giấy như một lời từ biệt với nàng.
Ai đối xử tốt với ta đều sẽ gặp xui xẻo, cha mẹ ta và cả cung nữ vô danh này nữa.
Bình luận
Bình luận Facebook