Sau Khi Phá Sản, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Ép Tôi "Ăn" Phật Châu

Hắn cười như không cười nhìn tôi, trong không gian khoang ghế lái chật hẹp lại áp sát gần hơn một chút, hỏi tôi: "Thơm không?"

Trong một khoảnh khắc, hơi thở giữa hai đứa toàn là mùi hương của hắn, mặt tôi đen lại ngay lập tức.

"Thơm cái con m…!"

Hắn cười, ghé sát tai: "Con trai của mẹ cậu cũng thơm lắm."

Đồ da mặt dày vô sỉ!

"Trả chìa khóa cho tôi!"

Hắn cứ giữ nguyên tư thế đó nhìn tôi: "Nếu tôi không trả thì sao?"

"Cậu định thu dọn tôi thế nào đây? Ch/ửi tôi à?"

Nói đến đây, ánh mắt hắn đầy ẩn ý nhìn xuống phía dưới một cái, thêm một câu cực kỳ bi/ến th/ái: "Tôi lại khá là thích đấy."

Tôi bị chọc tức đến mức mặt mũi đỏ gay, trong đầu toàn là ý nghĩ muốn đ/ấm người, nhưng cuối cùng lý trí vẫn kéo tôi về với hiện thực.

Mẹ nó, tôi đ/á/nh không lại hắn!

Thấy tôi tức đến mức sắp phát đi/ên rồi, M/ộ Thanh Dã cuối cùng cũng chịu đứng thẳng người rời khỏi tôi.

Nồng độ mùi hương trong nhịp thở đột ngột giảm xuống, nhiệt độ rời đi, có một khoảnh khắc tôi lại nảy sinh cảm giác không quen chút nào.

Ngay sau đó tôi liền thầm mắ/ng ch/ửi bản thân một trận vuốt mặt không kịp.

M/ộ Thanh Thanh ơi là M/ộ Thanh Thanh, mày đúng là đồ không có tiền đồ mà!

Ngay khi tôi còn đang nghĩ cách làm sao để đoạt lại chìa khóa từ tay hắn, thì thấy hắn dứt khoát ném thẳng chiếc chìa khóa vào lòng tôi, sau đó quay người bỏ đi.

Tôi ngơ ngác luôn.

Đến khi phản ứng lại được thì lại muốn ch/ửi người tiếp.

"M/ộ Thanh Dã, cái thằng khốn nạn nhà mày!"

M/ộ Thanh Dã leo lên xe của hắn, một loáng sau chiếc xe khởi động, lúc đi ngang qua người tôi, ánh mắt hắn đầy tính xâm lược quét qua một lượt khắp toàn thân tôi.

"Thanh Thanh, lần sau đến tìm tôi thì nhớ nghĩ cho kỹ xem bản thân phải trả cái giá gì."

Tôi: "Hả?"

Cái thá gì cơ?

"Tôi mà thèm đến tìm anh á? Đồ th/ần ki/nh!"

Kết quả là ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi đã bị ép đến mức bất đắc dĩ phải vác mặt đến tận cửa nhà hắn.

4

Nhà họ M/ộ phá sản rồi.

Mọi chuyện diễn ra cực kỳ đột ngột.

Cũng có khả năng là do tôi quá vô dụng, nên cho đến tận khi mọi chuyện ngã ngũ, bố mẹ tôi mới chịu nói cho tôi biết.

Tôi: "..."

Nhìn bố ngồi ở nhà thở ngắn thở dài, mẹ thì khóc thầm đến lặng cả người, đầu óc tôi gần như mụ mị đi.

Phải một lúc lâu sau, tôi mới chấn chỉnh lại được suy nghĩ, mở miệng hỏi một câu khô khốc: "Thật sự không còn cách nào khác sao ạ?"

"Nếu có ai đó sẵn sàng rót một khoản tiền lớn vào, duy trì được chuỗi vốn, đồng thời đứng ra bảo lãnh để cùng gia đình vượt qua cuộc khủng hoảng này, thì có lẽ vẫn còn chuyển biến tốt đẹp."

Một chuỗi vốn với số tiền khổng lồ ư?

Trong đầu tôi đi/ên cuồ/ng lục tìm những người có khả năng giúp đỡ gia đình mình.

Nhưng bản thân tôi vốn dĩ là một tên công tử bột, những kẻ tôi tiếp xúc và có thể nghĩ tới, đều là lũ thiếu gia ăn tàn phá hại y hệt như tôi.

Đến một người có thực quyền... Người có thực quyền ư?

M/ộ Thanh Dã!

Đậu mớ!

Chẳng lẽ tôi phải đi c/ầu x/in cái tên khốn nạn đó sao?

Nhưng mà... thôi bỏ đi, cùng lắm thì bị s/ỉ nh/ục một trận, còn tốt hơn là nhìn cả nhà bị ép đến mức phải nhảy lầu.

Nghĩ là làm.

Ngay chiều hôm đó, tôi đã ngồi chễm chệ trong nhà của M/ộ Thanh Dã.

Sau khi nghe xong những lời tôi nói, hắn khẽ bật cười.

"Đến tìm tôi à, đã nghĩ kỹ xem bản thân phải trả cái giá gì chưa?"

Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng cứ như thể có thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp đang bị đ/è nén ở bên trong, khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi.

"Cái... cái giá á?"

Tôi nuốt nước bọt một cái.

Tôi thì nghĩ được cái mẹ gì chứ!

Lần trước sau khi hắn nói xong, tôi chỉ coi như hắn đang trêu thôi, ngoảnh đi một cái là đã quăng ra sau đầu rồi.

Nhưng hiện tại thế sự xoay vần, tôi lại nghĩ đến cảnh bố tôi ở nhà phải gọi điện c/ầu x/in từng người bạn cũ, để rồi cuối cùng chỉ nhận lại những tiếng thở dài ngao ngán, trong lòng tôi liền chẳng dễ chịu chút nào.

Hít sâu một hơi, tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

"Hay là... anh, anh tự ra điều kiện đi! Anh xem trên người tôi còn cái gì có thể cho anh được thì cứ lấy!"

Ánh mắt nóng bỏng của hắn quét từ trên xuống dưới, đ/á/nh giá tôi một cách tỉ mỉ, cứ như muốn xuyên qua lớp quần áo để li /ếm láp sạch sành sanh toàn bộ cơ thể tôi vậy.

Bi/ến th/ái và làm người ta nổi hết cả da gà, giống hệt như cách một con thú săn đang đ/á/nh dấu con mồi của mình.

Cuối cùng, hắn giơ tay tháo chiếc vòng Phật châu trên cổ tay xuống, ném thẳng vào ng/ực tôi.

"Nuốt đi, một hạt tính mười vạn."

Tôi kinh hãi, ăn gỗ á?

Cái thứ này thật sự có thể tiêu hóa được sao?

Nhưng nghĩ đến việc gia đình đang gánh món n/ợ chồng chất, tôi cắn răng định há miệng ngậm lấy một hạt.

Tôi vừa mới cắn ra một vết hằn của răng trên hạt Phật châu, liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên:

"Tôi đâu có bảo cậu dùng miệng để ăn."

Không dùng miệng thì dùng cái gì?

Chẳng lẽ dùng mông... Đậu mớ!

"M/ộ Thanh Dã, tôi biết anh bi/ến th/ái từ lâu rồi, nhưng tôi không ngờ anh lại bi/ến th/ái đến mức này đấy!"

Trong cơn chấn động tột độ, những lời trong đầu tôi không kịp qua suy nghĩ mà cứ thế tuột xích ra khỏi miệng.

M/ộ Thanh Dã cười lạnh một tiếng, xắn tay áo lên, thong thả từng bước tiến lại gần tôi.

"Thế này mà đã gọi là bi/ến th/ái rồi sao?"

"Vậy để tôi cho cậu xem thế nào mới gọi là bi/ến th/ái thực sự nhé."

Đậu mớ!

"Anh định làm cái trò gì đấy hả?!"

Hắn đ/è nghiến tôi lên ghế sofa, tóm ch/ặt lấy cổ chân tôi khi tôi định đạp hắn, rồi m/ập mờ nhào nặn từng tấc da th!t.

"Làm cái gì ư? Khó đoán lắm sao?"

5

"M/ộ... M/ộ Thanh Dã, anh bình tĩnh lại một chút đi!"

Tận mắt nhìn thấy hắn từng chút từng chút một ép sát qua đây, tôi cảm thấy không khí xung quanh dường như cũng bắt đầu nóng lên rồi.

"Anh... anh ơi, anh đừng như vậy mà."

Cái danh xưng "anh ơi" này không gọi thì thôi, vừa gọi ra một cái, kết hợp với tình cảnh hiện tại của tôi, nghe cứ như là đang làm nũng vậy.

Cái tên khốn đó trực tiếp ấn đôi chân của tôi vòng qua hông hắn, bàn tay lớn thò ra tóm ch/ặt lấy gáy tôi rồi kéo tuột về phía đôi môi của hắn, khoảnh khắc môi răng chạm nhau, tôi cảm giác môi mình sắp bị hắn cắn rá/ch ra luôn rồi.

"Mẹ nó... tôi..."

Muốn ch/ửi thề thành tiếng đã là chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi rồi!

Thế nhưng hắn lại vừa cắn môi tôi vừa khẽ cười.

Giọng nói trầm thấp khàn đặc, m/ập mờ đến mức cứ như thể đang nhồi nhét cả trăm bộ phim người lớn vào trong đầu vậy.

"Ch/ửi ai cơ?"

Thật sự dọa người quá đi mất thôi.

Danh sách chương

2 chương
2
06/06/2026 21:43
0
1
06/06/2026 21:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu