Ngạ Mộng Sử Đồ

Ngạ Mộng Sử Đồ

Chương 20: Tôi không muốn anh bị lừa

05/05/2026 13:40

"Trước kia con đường này hẻo lánh, thường có lũ giặc cỏ sơn tặc mai phục cư/ớp bóc thương nhân qua đường. Hàng hoá và phụ nữ bị cư/ớp đi, còn đàn ông và trẻ con thì chúng gi*t sạch, mổ bụng phanh thây rồi treo lủng lẳng trên mấy cái cây quanh đây, m/áu me be bét kinh khiếp lắm. Thê thảm nhất là mấy gã dẫn đầu thương đoàn, bị chúng đem 'đ/ốt đèn trời' để răn đe những ai dám phản kháng."

"Về sau lũ giặc này ngày càng ngông cuồ/ng, đến cả gia quyến của quan huyện mà chúng cũng dám chặn đường cư/ớp bóc. Các quan lớn ở nha môn không ngồi yên được nữa, bèn điều động quan binh đi tiễu phỉ. Bắt được đứa nào là gi*t đứa đó, x/ác quẳng ngay ven đường. Nếu tóm được tên cầm đầu thì không chỉ bị lăng trì mà còn bị tiêu thủ thị chúng."

"Dần dà, x/ác ch*t bên đường ngày một nhiều, chẳng ai dám đến nhặt x/ác cho lũ giặc vì sợ quan quân khép vào tội đồng phạm rồi bắt đi hết. Thời gian trôi qua, mùi tử khí bốc lên nồng nặc cả một vùng, rồi bắt đầu sinh ra tà túy. Có người kể đã tận mắt thấy á/c q/uỷ bắt người ăn th!t, khiến thiên hạ hoang mang lo sợ."

"Cho đến một ngày có vị tăng nhân chân trần đi ngang qua. Vị sư này không phải người thường, là bậc có đạo hạnh chân chính. Giữa tháng Chạp rét c/ăm c/ăm mà chỉ khoác một tấm tăng bào mỏng, đi chân đất trên lớp tuyết dày đến đầu gối nhưng da dẻ vẫn hồng hào, sắc mặt thản nhiên như không."

"Sau khi đi loanh quanh trong vùng một đêm, sáng sớm hôm sau vị sư tìm đến nha môn, bảo rằng cánh rừng này là nơi tụ âm hiếm thấy, h/ồn phách những người ch*t ở đây không tan đi được mà hội tụ lại một chỗ, nay đã sắp thành hình rồi. Nếu còn mặc kệ không lo, e là tính mạng của người dân cả tòa thành này đều khó giữ."

"Mấy quan lớn ở nha môn đời nào tin mấy lời nhảm nhí đó, bèn sai nha dịch vác gậy đuổi đi. Ai ngờ vừa mới giáp mặt, bảy tám tên nha dịch đã bị vị sư trông g/ầy gò kia đá/nh cho nằm đo ván. Cuối cùng, vị sư rút từ trong túi vải mang theo ra hai vật tròn vo ném xuống đất. Phen đó ai nấy đều h/ồn bay phách lạc, vì đó cư nhiên lại là hai cái đầu người!"

"Hai cái đầu này các quan không lạ gì, một cái là của tên phỉ hung hãn 'Toàn Sơn Long', cái kia thuộc về đại thủ lĩnh sơn tặc 'Khiếu Tây Phong'. Hai tên này đã bị quan quân tiễu trừ từ nửa năm trước, đem ra chợ hành hình lăng trì, thủ cấp bị lệnh treo bên đường núi để răn đe. Thế nhưng nhìn hai cái thủ cấp này, cư nhiên chẳng có chút dấu hiệu th/ối r/ữa nào, trông vẫn sống động như thật."

"Vị sư chân trần cũng không nói nhiều, một tay xách thủ cấp, một tay cạy hàm của 'Toàn Sơn Long' ra. Chỉ thấy bên trong lù lù một nửa chiếc tai còn dính m/áu, trên tai vẫn còn đeo chiếc khuyên ngọc bích."

"Vị sư kể lại đêm qua nghe thấy tiếng động lạ trong rừng, lại gần thì bắt gặp hai con tà túy này đang hại người. Cả thảy tám mạng người có mặt đều bị chúng ăn sạch sành sanh. Sau một trận á/c đấu, vị sư mới hủy được căn cơ của hai con quái vật này và đoạt lại thủ cấp."

"Thấy cảnh đó, quan phủ lập tức sai người đi kiểm tra nơi vị sư nói. Sau khi x/ác nhận không sai một ly, họ liền theo lời dặn của sư, triệu tập thợ thuyền xây một tòa bảo tháp tại nơi vị sư đã chọn — chính là chỗ chúng ta vừa đi qua, cũng là điểm chí âm trên suốt con đường này — để trấn áp tà túy xung quanh."

"Sau đó, họ thu gom những bộ xươ/ng vô chủ vùi lấp quanh Trấn H/ồn Tháp. Kể từ đó, con đường này mới được yên ổn."

"Lâu dần, hễ có người ch*t oan hay x/ác ch*t không ai nhận ở vùng lân cận, người ta đều kéo đến ch/ôn dưới chân tháp. Như vậy dù có hóa thành lệ q/uỷ cũng sẽ bị Trấn H/ồn Tháp trấn áp, không thể làm lo/ạn."

"À đúng rồi, nghe đồn vị sư kia đã để lại bức tượng Phật mang theo trong tháp, còn thực hư thế nào thì tôi không rõ."

Phu xe kể đến đây là hết, nhưng Dương Tiêu lại bắt đầu cảnh giác. Gã phu xe này biết quá chi tiết, mà chi tiết thì cũng thôi đi, trong lời nói còn có một kẽ hở.

Gã bảo dân quanh đây thường đem x/ác vô chủ đến ch/ôn cạnh Trấn H/ồn Tháp, nhưng cái nơi q/uỷ quái đó đừng nói là lại gần, ngay cả đi ngang qua còn không được nói năng, không được nhìn thẳng, thì sao họ dám đào hố ch/ôn x/ác?

"Chỗ đó tà môn như vậy, sao người ta dám lại gần ch/ôn x/ác được?" Dương Tiêu giả vờ vẻ mặt hơi sợ hãi nhưng lại đầy hiếu kỳ.

Nhắc đến chuyện này, phu xe gãi đầu ngượng ngùng: "Ồ, ý ngài là chuyện đó à, dễ thôi, chỉ cần ngậm một ngụm đất m/ộ là được. Chờ làm xong việc rời đi thì nhổ miếng đất đó ra."

Hiện tại đoạn đường núi dốc đã qua, con đường trước mắt rộng mở hơn, phu xe cũng thả lỏng tâm thế. Gã móc từ trong ng/ực ra một bọc vải đỏ, mở ra bên trong là loại đất đã được nghiền vụn: "Chính là thứ này, người đi đường thường chuẩn bị sẵn một ít, chỉ là cái mùi vị của nó..."

Phu xe tầm ngoài 50 tuổi, cười một cách chất phác. Dương Tiêu hiểu ý gã, chủ yếu là vị của đất m/ộ chắc chắn chẳng dễ chịu gì, nếu không thì trước khi đi ngang chỗ đó gã đã chia cho cậu và Hứa Túc một ít rồi.

Giây tiếp theo, phu xe ngẩn người vì Hứa Túc đột ngột vươn tay bốc lấy một ít đất m/ộ, rồi lại chia cho Dương Tiêu một phần.

"Các vị làm gì vậy..."

"Cẩn tắc vô ưu mà." Dương Tiêu cười cười, cất phần đất m/ộ đi. Tòa Trấn H/ồn Tháp kia có vẻ khá tà môn, không thể không phòng bị.

Tiếp tục lên đường, khoảng nửa tiếng sau xe ngựa dừng lại. Dương Tiêu đã có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ vào bờ đê.

Xuống xe, trước mắt là một bến cảng không quá lớn nhưng người qua kẻ lại vô cùng tấp nập. Ngoài một số thương nhân ăn vận sang trọng, phần lớn là phu khuân vác, vai vác những bao tải thô cao nửa người, đi lại nườm nượp giữa xe ngựa, kho bãi và những con thuyền gỗ lớn neo đậu bên bờ.

Xe ngựa không chở hàng không được phép đậu lâu ở đây, sau khi hẹn gặp lại sau nửa canh giờ, phu xe liền đá/nh xe rời đi.

Không còn phu xe, Dương Tiêu và Hứa Túc cũng tự do hơn nhiều: "Đa tạ cô Hứa, mẩu đất m/ộ này lúc về có lẽ sẽ dùng đến."

Hứa Túc hơi ngượng ngùng gật đầu: "Chỉ là việc nhỏ thôi, lúc đi qua chỗ đó tôi thực sự đã rất h/oảng s/ợ, may mà có anh ở bên."

Tôi tin cô mới lạ! Dương Tiêu thầm nghĩ trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh, thấp thoáng chút tự hào và đắc ý thầm kín khi có mỹ nhân tìm đến nương tựa. Một lát sau, cậu nghiêm nghị nói: "Cô Hứa quá lời rồi, chúng ta là đồng đội, giúp đỡ lẫn nhau là lẽ đương nhiên!"

"Ừm, anh cho tôi cảm giác... rất khác với những người tôi từng gặp trước đây." Hứa Túc hơi e thẹn ngẩng đầu nhìn vào mắt Dương Tiêu, ánh mắt yếu đuối và mong chờ như làn nước mùa xuân, "Vậy nên anh nhất định phải sống sót. Anh là người mới, có gì không hiểu mà người khác không muốn nói, anh cứ việc hỏi tôi."

Tới rồi, tới rồi! Đúng kịch bản rồi!

Thật là một đóa bạch liên hoa nở rộ! Chắc chắn là cô ta nhận ra mình có ích nên không tiếc dùng mỹ nhân kế để thu phục mình, tốt nhất là bồi thêm một chiêu ly gián, vừa trói ch/ặt mình với cô ta, vừa đ/âm sau lưng người khác một nhát — ví dụ như "đồng minh" trên danh nghĩa của cậu là Quảng Hồng Nghĩa chẳng hạn.

Hứa Túc vén lọn tóc mai, vẻ mặt có chút khó xử, mãi lâu sau mới lấy hết can đảm: "Hôm qua tôi thấy anh và anh Quảng trò chuyện rất lâu. Anh Quảng cũng là người tốt, tôi cảm nhận được điều đó, nhưng... nhưng tôi chỉ lo anh bị lừa. Tôi từng thấy rất nhiều người mới như anh, cuối cùng đều vì bị lừa mà phải ở lại thế giới kịch bản mãi mãi."

Chú thích:

đ/ốt đèn trời: Một hình ph/ạt tàn khốc thời xưa, nạn nhân bị đổ dầu vào một bộ phận cơ thể (thường là đầu) rồi châm lửa đ/ốt.

Lăng trì: Hình ph/ạt x/ẻ th!t từng miếng cho đến ch*t.

Tiêu thủ thị chúng: Ch/ặt đầu rồi bêu lên cao cho mọi người cùng thấy để răn đe.

Danh sách chương

5 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu