Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
5.
Cậu cuối cùng cũng nắm được thời gian Lục Ngộ Ngạn xuất hiện.
Tám giờ tối, hắn sẽ xuất hiện không tiếng động. Đúng giờ, không sai một phút nào.
Kể từ khi gặp lại Lục Ngộ Ngạn, khoảng thời gian không có hắn đột nhiên trở nên khó chịu.
Giống như người đã quen mặc áo bông dày sẽ không quen tiếp tục chịu đựng mùa đông trong bộ quần áo mỏng manh.
Để đ/á/nh lạc hướng về thời gian, thỉnh thoảng cậu rủ Tiểu Cô – người bạn đã gợi ý các trang web đen cho cậu đi dạo phố, nếu cô ấy bận thì cậu tự mình đi lang thang không mục đích, nán lại cho đến một giây trước khi Lục Ngộ Ngạn xuất hiện mới về nhà.
Chỉ là...
Mấy ngày gần đây đi ra ngoài cậu luôn cảm thấy có mấy cặp mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng, nhưng khi cậu quay lại thì không thấy gì bất thường.
Cậu nghĩ nhiều rồi sao?
Tuy tính cách cậu kiêu căng nhưng chưa từng kết oán với ai, không lý nào lại có người cố ý theo dõi cậu.
Cậu vỗ vỗ ng/ực không để tâm nữa, nhưng vừa về đến nhà thì thấy Lục Ngộ Ngạn đứng trước cửa sổ như có điều suy nghĩ.
Chuông cảnh báo trong lòng cậu vang lớn.
Không lẽ Hắc Bạch Vô Thường đến dẫn hắn đi rồi sao?
Tay cậu vô thức nắm ch/ặt thành quyền, cậu gằn giọng gọi hắn:
"Lục Ngộ Ngạn!"
Hắn quay đầu lại, sự lạnh lẽo trong mắt tan biến hoàn toàn khi nhìn thấy cậu.
"Ừm?"
Cậu nhìn ra sau lưng hắn.
Trống rỗng.
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Cậu vội vàng bước lên hai bước, nhào thẳng vào lòng hắn, cảm xúc h/oảng s/ợ bao trùm lấy cậu.
Lục Ngộ Ngạn ôm eo cậu, cười khẽ:
"Sao vậy? Vừa về đã nhiệt tình thế này, nhớ tôi à?"
Cậu đ/ấm hắn một cái, hờn dỗi:
"Không nghiêm túc gì cả."
Vẫn còn lo sợ trong lòng:
"Anh vừa nãy đang nhìn gì?"
"Xem thời tiết ngày mai. Nếu trời mưa thì tôi sẽ để sẵn ô trong túi em, kẻo em lại quên mang."
Biểu cảm của Lục Ngộ Ngạn rất tự nhiên, tự nhiên đến mức cậu không thể không tin lời hắn.
Nhưng ngay giây phút cậu xoay người, ánh mắt cậu liếc thấy một đôi mắt đen trắng đối lập.
Hơi thở cậu nghẹn lại, theo bản năng lùi lại một bước, chỉ vào cửa sổ: "Có người!"
Người đó nhanh hơn, đã biến mất ngay trước khi Lục Ngộ Ngạn quay người.
Cậu bước lên hai bước đuổi theo, nhưng chỉ kịp bắt được bóng lưng đang chạy trối ch*t của người đó.
Quen thuộc một cách kì lạ.
Lục Ngộ Ngạn đi sát theo sau, nhìn về hướng người đó biến mất, không nói gì.
Hắn ôm cậu, nhẹ giọng nói:
"Đừng sợ, có tôi ở đây, sẽ không để ai làm hại em đâu."
Cậu do dự nhìn hắn:
"Anh... anh có quen người đó không?"
Cơ thể Lục Ngộ Ngạn hơi cứng lại. Hắn mở miệng, chỉ thốt ra một câu:
"Hứa Mộc. Em tin tôi, đừng hỏi thêm nữa."
Ánh mắt hắn quá đỗi nghiêm túc, đôi mắt đen như mực chỉ nhìn thấy khuôn mặt đầy nghi ngờ của cậu.
Cậu nhìn chằm chằm vào hắn.
Cậu muốn làm rõ ng/uồn gốc của mọi sự bất thường này, cậu muốn hỏi hắn rốt cuộc đang toan tính gì, cậu muốn hỏi, tại sao hắn lại bảo vệ kẻ đang muốn làm hại cậu.
Nhưng cuối cùng, cậu không hỏi gì cả.
Chuyện Lục Ngộ Ngạn không muốn cậu biết, cậu có gặng hỏi thế nào cũng vô dụng.
Không khí trong phòng hơi ngột ngạt, cậu đi đến ban công, đóng chiếc cửa sổ vừa mới mở.
Vừa kéo rèm lại, một cơ thể lạnh lẽo đã áp sát vào sau lưng cậu. Lục Ngộ Ngạn vùi đầu vào hõm cổ cậu, giọng trầm thấp:
"Có những chuyện bây giờ không thể nói cho em biết. Đừng gi/ận tôi, Tiểu Mộc."
Cậu mím môi.
Trước đây, Lục Ngộ Ngạn gặp những chuyện như thế này luôn cảnh giác và coi trọng gấp mười lần. Ai dám làm hại cậu, hắn luôn bắt đối phương phải trả giá.
Đây là lần đầu tiên hắn bảo vệ một người ngoài—một người ngoài có khả năng gây hại cho cậu.
Trái tim như một miếng bọt biển thấm đầy nước chua, đầu lưỡi cậu cảm nhận được vị đắng nhàn nhạt, lồng ng/ực lại bị một cơn gi/ận dữ chiếm giữ.
Cậu nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Chỉ là hôn nhân thương mại thôi, cậu cũng không yêu hắn, có gì mà phải tức gi/ận?
Chỉ là mối qu/an h/ệ tương trợ lẫn nhau, hắn muốn bảo vệ ai là chuyện của hắn, đối với cậu mà nói, hắn chỉ là một công cụ nhân để giải quyết kì kì phát tình.
Công cụ nhân thôi, cậu không cần bận tâm sao?
Thật không?
Mẹ kiếp!
Cậu đẩy mạnh hắn ra, mặt mày tái mét gào lớn:
"Tôi bận rộn cả ngày, không có tâm trạng quản chuyện vớ vẩn của anh đâu!"
6.
Kể từ hôm đó, hai người không vui vẻ gì mà chia tay, Lục Ngộ Ngạn đã không xuất hiện suốt mấy ngày.
Không biết hắn đang bận gì?
Dù sao thì ai cũng quan trọng hơn cậu, phải không?
Hắn còn đặc biệt dặn dò cậu tốt nhất là không nên ra khỏi nhà mấy ngày này. Có phải hắn sợ cậu sẽ đụng phải hắn và người tình bé bỏng mà hắn đã thả đi kia đang ân ái nên ngại ngùng không?
Cậu không đời nào nghe lời hắn.
Nếu hắn không đến, ai cũng đừng hòng quản cậu.
Cậu ngồi trong góc quán bar, những ánh mắt dị thường xung quanh gần như muốn xuyên thủng cậu.
Cậu lạnh lùng tu một ly rư/ợu.
Có gì mà phải nhìn? Chưa thấy quả phụ thất tình ra ngoài tìm vui bao giờ à?
Cậu giơ tay đưa cho cậu bé ngồi cạnh một ly rư/ợu, cậu bé mặt đỏ bừng ngả vào lòng cậu, ngẩng đầu ánh mắt mờ ám ghé sát cậu.
2
Chương 9
Chương 7
Chương 20
Chương 11
Chương 6
Chương 18
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook