Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- BỒ ĐỀ TUYẾT
- Chương 5
9.
Trong khoảnh khắc, tiếng mõ trong tháp Phật ngừng lại.
Thích khách trước mặt vung đ/ao c.h.é.m xuống, ta nhắm mắt lại. Hắn có lựa chọn thế nào thì đã sao? Ta không thể đợi được nữa rồi.
Một luồng ki/ếm quang lướt qua nhanh hơn, chặn lại nhát ki/ếm đó. Lúc ấy, ta không biết thân phận thật sự của Tề Dật.
Ta chỉ thấy đôi chân thon dài săn chắc bọc trong bộ cẩm y màu đen của hắn.
Người trước mặt che mặt bằng một tấm khăn voan, chỉ lộ ra đôi mắt xếch lên ở đuôi, sắc bén như lưỡi đ/ao, kiều diễm mà nguy hiểm. Nhưng chính người xa lạ này đã c/ứu mạng ta.
"Đa tạ công tử đã ra tay c/ứu giúp..." Ta ôm ng/ực, cố gắng đứng dậy định hành lễ với hắn.
Hắn dùng chuôi ki/ếm đỡ lấy vai ta, không cho ta đứng dậy, giọng nói trầm thấp: "Ngươi bị thương?"
Vết thương ở tim này, không phải do thích khách làm, mà là do chính ta.
Ta cười một cách chua chát và nhợt nhạt: "Ta không sao."
Hắn thu ki/ếm về, lộ ra một vết thương đẫm m.á.u trên cánh tay.
"Đợi đã!" Ta đuổi theo.
Hắn cười cợt nhả nhướng mày, ôm lấy thanh ki/ếm trong lòng: "Sao, ơn c/ứu mạng, định lấy thân báo đáp?"
Khuôn mặt vốn trắng bệch của ta, bị nụ cười của hắn làm cho đỏ bừng: "Không... không phải! Những kẻ đó đang truy sát ngươi sao?"
Hắn nhíu mày, ánh mắt cũng lạnh đi vài phần.
Ta lại bình tĩnh nhìn vào mắt hắn: "Ngươi đã c/ứu mạng ta, ta đương nhiên phải báo đáp. Nếu ngươi tin ta, có thể đến chỗ ta ở tạm lánh, đợi vết thương trên người lành hẳn rồi hãy rời đi."
Hắn "chậc" một tiếng: "Ta nhớ không lầm thì ngươi là Quốc sư phu nhân, ngươi không sợ hắn gh/en sao?"
Ôn Cảnh Tu đến sống c.h.ế.t của ta còn không quan tâm, làm sao có thể gh/en được?
Hơn nữa, sau khi trả lại m.á.u tim, ta và hắn xem như đã không còn n/ợ nần gì nữa.
"Vậy ngươi cũng hẳn đã nghe nói, ta và cà sa bái đường... " Ta cười mà vạch trần vết s/ẹo. Chuyện này được diễn lại trong các khúc quán ở Hoàng thành, sớm đã trở thành trò cười.
Chính vì vậy, chuyện về nhà sau ba ngày thành thân cũng bị Thẩm gia hủy bỏ. Mọi người đều coi ta là một nỗi s/ỉ nh/ục.
"Chỗ ta ở rất hẻo lánh, bình thường gia nhân cũng sẽ không đến, rất an toàn."
"Xem ra, những ngày ngươi sống ở phủ Quốc sư không hề dễ dàng." Hắn thu lại vẻ cà lơ phất phơ, giọng nói và ánh mắt thêm một chút dịu dàng khó nhận ra.
Ta ôm ng/ực, đi tập tễnh phía trước dẫn đường.
Thấy ta đi lại quá khó khăn, hắn không nhịn được nữa, bàn tay thô ráp từ phía sau vòng qua eo ta, bế ta lên.
Ta hoảng hốt: "Ngươi... ngươi làm gì vậy?"
Hắn cúi đầu, trên mặt nở nụ cười x/ấu xa: "Giọng nói lớn hơn chút nữa, không sợ dẫn phu quân ngươi đến sao?"
Phu quân? Ôn Cảnh Tu không thể coi là phu quân của ta, hắn coi ta như mèo chó, không coi là thê tử.
Chỉ là nhìn nụ cười tinh quái của hắn, ta lại không nhịn được đỏ bừng vành tai.
"Yên tâm, trên người ta có thương tích, có lòng cũng không có sức. Chỉ là thấy ngươi đi quá chậm, tránh để thích khách đuổi kịp lần nữa."
Hắn ôm ta, sải bước dài vào nhà, làm Thanh Tỏa gi/ật mình.
"Tiểu thư, hắn là ai?"
Ta không giấu giếm: "Hắn là ân nhân c/ứu mạng của ta, Thanh Tỏa, muội ra ngoài canh cửa, đừng để bất kỳ ai vào."
Chờ Thanh Tỏa rời đi, hắn vừa ôm ta vừa nhìn quanh: "Nếu không phải ta biết hòa thượng kia không gần nữ sắc, ta còn tưởng ngươi là một nha hoàn nhỏ trong phủ của hắn."
Chỗ ta ở rất đơn sơ, ngay cả vài món đồ nội thất ra h/ồn cũng không có.
"Ngươi rất quen thuộc với Ôn Cảnh Tu? Cũng là người trong hoàng cung?"
Hắn cúi đầu nhìn ta: "Tiểu nha đầu, quá thông minh không phải là chuyện tốt."
"Vậy... vậy ngươi có thể đặt ta xuống được không?" Từ khi bước vào cửa đến giờ, hắn không có ý định buông tay.
10.
Vành tai hắn ửng đỏ một cách đáng ngờ, hai tay buông lỏng liền ném ta xuống. Thấy ta sắp ngã, hắn lại vội đỡ lấy. Thân hình ta loạng choạng, hai tay chống lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của hắn.
Hắn "hít" một tiếng, hít vào một ngụm khí lạnh, lông mày ki/ếm nhướng lên: "Muốn mưu sát ân nhân c/ứu mạng sao?"
"Xin... xin lỗi..." Lòng bàn tay ta sau khi rời đi có dính vết m/áu. Trước n.g.ự.c hắn cũng có vết thương.
Ân c/ứu mạng, lẽ đương nhiên phải báo đáp. Nương nói ta là người thẳng tính, chỉ cần giống hai người tỷ tỷ, thông minh và có chút th/ủ đo/ạn, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh này.
Ta liếc nhìn vết thương trước ng/ực, bực bội xoa xoa má. Ta quả thực vừa ngốc vừa khờ, nghĩ rằng người khác đối xử tốt với mình, mình cũng phải đối xử tốt với người khác.
Ta đã n/ợ người khác, nhất định phải trả lại cho họ!
Đối với Ôn Cảnh Tu là như vậy, đối với hắn cũng thế.
"Không biết phải xưng hô vị đại ca này thế nào?"
Hắn ngồi trên ghế với tư thế hiên ngang, khí thế trời sinh đã là người sai bảo: "Đại ca? Ta khi nào lại có thêm một muội muội ngốc nghếch như ngươi?"
Ta chỉ là thấy hắn cao hơn ta rất nhiều, khí thế áp người, nhìn có vẻ lớn tuổi hơn, nên mới gọi hắn một tiếng "đại ca".
Ta mím môi, không biết nên xưng hô với hắn thế nào cho phải.
Hắn thở dài một tiếng: "Chẳng trách tên hòa thượng kia không ưa cô nương ngốc nghếch này, đứng đắn quá, không biết đùa. Ta họ Tề, ngươi tùy tiện xưng hô đi."
"Tề đại ca, cởi áo ra."
Hắn đột nhiên ho sặc sụa, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm ta: "Ngươi, ngươi chắc chắn muốn xem?"
Ta vô tội chớp chớp mắt: "Tề công tử n.g.ự.c có vết thương, ta chỉ là muốn bôi th/uốc cho ngươi mà thôi."
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook