Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi bật cười.
“Cậu học phần cậu.”
“Họ yêu phần họ.”
“Liên quan gì?”
“Nhìn hai người họ dính nhau là tôi thấy phiền.”
“Được chưa?”
Cậu ấy nhìn tôi.
“Còn cậu?”
“G/ầy nhiều rồi.”
“Tôi ổn.”
Tôi nhìn sang.
Đúng lúc Lâm Vũ quay đầu.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Nụ cười ít ỏi trên mặt cậu lập tức biến mất.
Thay bằng vẻ oán gi/ận.
Nhạc Thiên Du nhìn thấy tôi.
Ban đầu ngạc nhiên.
Sau đó lại lộ ra chút đắc ý.
“Cố Hải!”
“Mau qua đây!”
“Sắp qua kiểm tra an ninh rồi!”
Cố Hải trợn trắng mắt.
“Được rồi.”
Cậu ấy quay lại.
“Cậu tự chăm sóc mình.”
“Có chuyện thì nói.”
Tôi gật đầu.
“Mẹ kiếp.”
Cố Hải lẩm bẩm.
“Tôi chịu hai người này đủ rồi.”
Cậu ấy đi về phía Lâm Vũ.
Tôi cũng đứng dậy.
Kéo vali.
Quay lưng.
Đi về một cửa kiểm tra an ninh khác.
Giữa dòng người đông đúc, tôi lại đỏ mắt.
Nhưng lần này không quay đầu.
---
Cuộc sống đại học yên bình hơn tôi nghĩ.
Tôi nhanh chóng thích nghi với thành phố mới.
Tham gia câu lạc bộ.
Đi học.
Làm bài.
Kết bạn.
Cuối tuần đi ăn.
Thỉnh thoảng đi chơi.
Cuộc sống bận rộn đến mức tôi dần không còn thời gian nghĩ đến những chuyện cũ.
Đương nhiên vẫn đ/au.
Vẫn có lúc nhớ.
Nhưng con người không thể mãi đứng yên.
Tôi cứ thế từng chút một bóc Lâm Vũ khỏi cuộc sống.
Cho đến một ngày, một số lạ gọi tới.
“Quan Đường.”
Tôi sững người.
Giọng Lâm Vũ.
“Tôi nghe Cố Hải kể hết rồi.”
“Xin lỗi.”
“Hôm đó chắc tôi uống nhiều đến mức đầu óc hỏng mất.”
“Tôi không có ý ấy.”
Tay tôi hơi run.
Những ký ức bị ch/ôn sâu lập tức trào lên.
“Quan Đường?”
“Cậu còn nghe không?”
Giọng cậu bắt đầu sốt ruột.
“Chúng ta gặp nhau đi.”
“Nói trực tiếp.”
Tôi nhìn những chiếc lá đang rơi ngoài cửa sổ.
Hít sâu.
“Qua rồi.”
“Không có gì phải xin lỗi.”
Tôi cúp máy.
Chặn số.
Ngay sau đó, Cố Hải gọi video.
Tôi không nghe.
Không cần đoán cũng biết là ai.
Một lúc sau tin nhắn tới.
“Quan Đường.”
“Lâm Vũ đi/ên rồi.”
“Cậu ấy m/ắng tôi một trận.”
“Còn chia tay Nhạc Thiên Du.”
Tôi trả lời:
“Đáng đời.”
“Ai bảo cậu lắm miệng.”
Cố Hải lập tức nhắn một tràng.
“Ngày nào nó cũng hỏi tôi tin của cậu.”
“Với lại dựa vào đâu nó được vui vẻ yêu đương còn cậu đ/au khổ?”
“Tôi chỉ muốn nó biết cậu tốt thế nào.”
“Cho nó hối h/ận.”
Tôi nhìn màn hình.
“Cố Hải.”
“Chuyện của tôi cậu đừng xen vào nữa.”
“Tôi bây giờ rất ổn.”
Cậu ấy không chịu.
“Quan Đường.”
“Bao năm qua cậu đối với Lâm Vũ thế nào, tôi không biết chắc?”
“Cậu đ/au sống đ/au c.h.ế.t.”
“Nó thì yêu đương vui vẻ.”
“Không được.”
“Ít nhất cũng phải cho nó sống không bằng c.h.ế.t một lần.”
Chương 6:
“Giờ đối tượng cũng bị tôi làm cho bay rồi.”
“Vui chưa?”
Tôi cạn lời.
“Cậu đúng là bạn học ruột của tôi.”
Cố Hải rõ ràng không nghe ra mỉa mai.
“Giờ Lâm Vũ chia tay rồi.”
“Nó xin lỗi thì cậu tha đi.”
“Sau đó hai người quen nhau.”
“Tức c.h.ế.t Nhạc Thiên Du.”
Tôi nhắm mắt.
“Cậu bớt gây chuyện được không?”
“Cậu ấy không thích đàn ông.”
“Quen kiểu gì?”
“Thì bẻ đi.”
“Bẻ cong là được.”
“Tôi bẻ cậu trước.”
“Bẻ cong cậu.”
Cố Hải lập tức hoảng.
“Quan Đường.”
“Tôi luôn coi cậu là anh em!”
“Cậu thế này thì anh em cũng không làm nổi!”
Tôi ném điện thoại lên giường.
Không muốn nói thêm nửa câu.
---
Sau đó Cố Hải thỉnh thoảng vẫn gửi tin về Lâm Vũ.
Nói cậu ấy thường uống rư/ợu.
Tiều tụy.
Tinh thần rất kém.
Tôi nghe.
Không có phản ứng.
Tôi nghĩ Lâm Vũ chỉ chưa quen việc tôi biến mất.
Chỉ là thói quen.
Không phải tình yêu.
Còn tình yêu mãnh liệt từng khiến tôi gần như mất hết lý trí, theo thời gian cũng thật sự nhạt đi.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy Lâm Vũ dưới ký túc xá.
Tóc cậu rối.
Mắt đỏ ngầu.
Cuối thu miền Bắc đã rất lạnh, vậy mà cậu chỉ mặc một chiếc áo mỏng.
Gương mặt mỏi mệt đến mức tôi gần như không nhận ra.
Cậu nhìn thấy tôi.
Khựng lại.
Sau đó chậm rãi đi tới.
“Quan Đường.”
Giọng rất nhẹ.
Tôi nhìn cậu.
“Cậu tới đây làm gì?”
Lâm Vũ im một lúc.
“Quan Đường.”
“Xin lỗi.”
“Là tôi không tốt.”
Tôi cười.
“Qua rồi.”
“Cậu về đi.”
Tôi quay người.
Cậu nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi lập tức gi/ật tay.
Lâm Vũ như bị động tác ấy làm đ/au, vội buông ra.
“Xin lỗi.”
Cậu nói.
Tôi nhìn dáng vẻ cẩn thận ấy.
Trong lòng bỗng chua xót.
Hai người từng thân mật đến mức không cần giữ khoảng cách.
Bây giờ ngay cả chạm vào nhau cũng phải xin lỗi.
“Quan Đường.”
“Hôm đó tôi không nên nói vậy.”
“Tôi biết sai rồi.”
Ánh mắt cậu đỏ.
Tôi hít sâu.
“Chuyện qua rồi.”
“Đừng nhắc.”
“Tôi quên hết rồi.”
Tôi lại định đi.
Lâm Vũ lại nắm cổ tay.
Đúng lúc ấy, Giang Bồi bước tới.
Một tay giữ lấy cổ tay Lâm Vũ.
“Vị này là?”
Giang Bồi nhìn cậu đầy địch ý.
Tôi đáp rất nhạt:
“Bạn ở quê.”
60
Chương 6
30
Chương 5
Chương 6
10
Chương 7
122
Bình luận
Bình luận Facebook