Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Thần Kiếm Phong Đòn Gánh
- Chapter 4
11.
Chơi đủ rồi, Khương Huyên chuẩn bị rời khỏi thì một đôi nam nữ đi ngược chiều đến.
Nam tử phong thái quang minh chính trực, dung mạo như ngọc, nữ tử tóc mây bồng bềnh, mày mắt như tranh vẽ.
Người xung quanh không khỏi lén nhìn, tấm tắc khen ngợi.
Khương Huyên thì thầm với ta khen ngợi: "Đây thật sự là đại mỹ nhân, chữa khỏi bệ/nh lé của ta, vì mắt đều mẹ nó nhìn thẳng luôn rồi."
Ha, ánh mắt của hắn thật tệ.
Khương Huyên khen một hồi, thấy ta im lặng, bèn hỏi: "Ngươi không thích kiểu này sao? Vậy thì thẩm mỹ của ngươi có chút kỳ cục đấy, người ta quả thật có nhan sắc không thể nghi ngờ mà."
Ta không thèm để ý đến hắn, hắn ngược lại càng nói càng hăng: "Nhưng nghĩ lại cũng phải, ngươi là một thanh ki/ếm, đương nhiên chỉ có thể nhìn vừa mắt với ki/ếm, đ/ao gì đó, quả thật là không có thẩm mỹ gì. Đợi khi nào ngươi muốn tìm đối tượng, ta sẽ làm một liệu trình đại bảo ki/ếm thật tốt cho ngươi, khiến ngươi sáng loáng, đẹp trai ngời ngời trong giới binh khí..."
Tên ngốc này!
Ta vận dụng định lực diệt Thiên m/a của vạn năm trước, mới miễn cưỡng kìm nén được xúc động đ/á/nh hắn một trận.
Mỹ nhân trong lời Khương Huyên bị ông lão b/án đèn hoa chặn lại.
Ông lão r/un r/ẩy tay: "Cô nương xinh đẹp nhường này, lão phu xin tặng cô một chiếc đèn hoa đẹp nhất, xứng đôi với cô nương, nguyện cô nương hạnh phúc viên mãn."
Đèn hoa có thủ công tinh xảo, lưu quang rực rỡ, nhìn là biết đã tốn không ít công sức.
Khương Huyên vẫn còn khen: "Tuy ông lão có chút ý muốn quảng cáo, nhưng người đẹp thì luôn có ưu đãi, thật là không thể hâm m/ộ nổi."
Nữ tử lại không nhận lấy đèn hoa, vung tay hất rơi, "Thứ thô bỉ như này, sao dám nói là xứng với ta?"
Dưới ánh mắt của mọi người, đèn hoa rơi xuống đất, "lạch cạch" một tiếng.
Khương Huyên cuối cùng cũng im lặng.
Ông lão cúi người nhặt đèn, trên mặt nở nụ cười làm lành, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi xin lỗi, là lão hủ mạo phạm!"
Một bàn tay khớp xươ/ng rõ ràng, trắng nõn thon dài lại nhanh hơn một bước nhặt lấy đèn hoa dưới đất.
Là Khương Huyên.
12.
"Trời ạ! Chiếc đèn hoa này thật tinh xảo! Ta nhìn từ xa đã không thể rời mắt, thật sự là mê mẩn rồi! Không biết ngài có thể ban tình, b/án nó cho ta được không?" Khương Huyên hai tay nâng đèn hoa, nháy mắt nhăn mặt, hỏi một cách đầy cảm xúc.
Khi sự ngượng ngùng trở thành một thói quen, ki/ếm cảm thấy mình mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Ông lão bị màn trình diễn khoa trương của Khương Huyên làm cho sững sờ, mặt đỏ bừng, vội vàng xua tay: "Chiếc đèn hoa này đã bị sứt một góc, không tiện b/án nữa. Công tử nếu muốn, ngày mai lão hủ vẫn ra sạp, tặng công tử một cái."
Khương Huyên cười toe toét đến mức không thấy răng: "Ngày mai ta sẽ rời khỏi Vô Vọng Đảo, không thể đến tìm ngài xin đèn hoa được. Hơn nữa không sao đâu, ta thích cái đèn trên tay ta, ta lại túi rỗng, trên người chỉ có ba khối Linh thạch, nếu nó còn nguyên vẹn, có thể đáng giá năm khối Linh thạch, ta không m/ua nổi đâu!"
Trong lúc ngươi kéo ta giằng, Khương Huyên cuối cùng cũng thành công nhét ba khối Linh thạch vào tay ông lão.
Nam tử tuấn tú đi cùng mỹ nhân, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng, nói với ông lão: "A Đan không may làm rơi đèn, mười khối Linh thạch này đền cho ngài, nhưng đèn A Đan không thích, chúng ta quả thật không cần."
Nữ tử bĩu môi bất mãn, bị nam tử ấn xuống. Hắn gọi Khương Huyên đang định quay người đi, rồi quan sát một lượt, "Các hạ là ki/ếm khách, nhưng bên mình lại chỉ mang một thanh ki/ếm rỉ sét. Vừa nãy là A Đan tùy hứng, để bù đắp, ta tặng ngươi một thanh ki/ếm tốt."
"Ki/ếm của ta đây là ki/ếm Phá Thương Phong, có cả phụ m/a (cường hóa) đó!"
Khương Huyên cầm chiếc đèn hoa bị vỡ đi thẳng: "Không thể so với hai vị cao quý, bình thường ta thích nhặt đồ bỏ đi nhất, heo rừng không ăn cám mịn, vô phúc hưởng thụ hảo ý của hai vị."
13.
Rời khỏi chợ đêm, Khương Huyên bắt đầu càm ràm: "Thật là một cặp ‘Strong’ tình lữ, cũng chỉ cái mặt là nhìn được, chứ người thì chả ra sao! Mà này Tiểu Phá, sao vừa rồi ngươi im lặng thế?"
Ta đáp: "Đừng về khách trọ nữa, ngươi đã tiêu hết tiền rồi, cũng chẳng có gì cần thu dọn, cứ thẳng tiến Trạch Châu đi."
Khương Huyên nghe lời xoay bước, miệng vẫn không ngừng lảm nhảm: "Gấp thế ư? Khách trọ làm gì mà không có đồ, cái bát bảo bối của ta còn ở đó kia mà! Đó là cái chén để ta ki/ếm cơm đấy! Vô Vọng Đảo vui thật, ta chưa chơi đủ. Đợi chúng ta b/áo th/ù xong, nhất định phải quay lại chơi cho thỏa thích."
Đã đủ xa, ta buông lời kinh người: "Vừa rồi, đôi nam nữ kia chính là Thượng Thanh và Đan Phượng."
"À? Thần tiên còn lo không m/ua nổi trâm cài ư?"
Tên ngốc này!
Ta chế nhạo: "Là hai vị đã chữa khỏi bệ/nh lé cho ngươi đó."
Đôi cẩu nam nữ này vừa xuất hiện, ta đã muốn xông lên cho mỗi kẻ một ki/ếm.
Nhưng đáng tiếc ta hiện tại là một thanh ki/ếm tàn phế, thằng nhóc Khương Huyên này lại càng không thể trông cậy được.
Không những thực lực kém cỏi, đầu óc còn kém cỏi hơn.
Để không bị phát hiện, ta thậm chí còn không hé răng một tiếng.
Lúc Khương Huyên cúi xuống nhặt đèn, ta đã chọn sẵn m/ộ địa cho hắn rồi.
Tuy nhiên, Thiên Đạo vẫn đáng tin cậy, trong cõi U Minh đã che chắn cho ta và Khương Huyên đôi chút.
Trên đường đi, chỉ nghe Khương Huyên tự m/ắng mình m/ù mắt, dùng đủ thứ từ ngữ chưa từng nghe thấy để nguyền rủa Thượng Thanh và Đan Phượng.
"Mặt của Đan Phượng kia cứ như phẫu thuật thẩm mỹ, chua ngoa cay nghiệt, đúng là tướng từ tâm sinh."
"Thượng Thanh lòng người dạ thú, giả bộ làm màu. Mẹ kiếp, ta gh/ét nhất mấy kẻ thích ra vẻ!"
"Hai lão già đó, đợi bọn họ c.h.ế.t rồi, ta sẽ đ/ốt một triệu tiếng pháo để xua đi vận rủi."
...
Vừa đến Trạch Châu, trời mới tờ mờ sáng, rạng đông le lói.
Bỗng nghe một tiếng n/ổ lớn.
Kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Hòn đảo to lớn tan rã, chìm xuống đáy biển.
Chim thú bay tán lo/ạn, tu sĩ linh lực cao thâm cưỡi pháp khí bỏ chạy.
Thế nhưng, cấm chế trên không lại từng cái một đ/á/nh rơi bọn họ.
Sinh linh không nơi nào để trốn.
Vô Vọng Đảo… Đã chìm.
Giới thiệu bản audio
Chapter 7 - Hết
Chapter 6 - Hết
Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này
Chapter 7
Chapter 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook