Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không muốn thừa nhận kiếp trước mình đã sống vô cùng thảm hại.
Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu và có một người anh trai sinh đôi. Trước năm mười tuổi khi chưa phân hóa, tôi cũng từng ngây thơ và hoạt bát. Lúc đó bố mẹ cũng không hề thiên vị, mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh trai Thẩm Dục cũng khá tốt.
Hồi nhỏ, tôi thích nhất là chơi trò "hoán đổi thân phận" với Thẩm Dục, bởi vì tôi và Thẩm Dục có dung mạo giống nhau như đúc. Nên ngoại trừ bố mẹ ra thì những người khác về cơ bản rất khó nhận ra thân phận chính x/á/c của hai chúng tôi. Mỗi lần tôi đóng giả Thẩm Dục đều có thể dễ dàng qua mặt người khác.
Cho đến sau này khi chúng tôi phân hóa thì chẳng còn ai nhận nhầm tôi và Thẩm Dục nữa. Bởi vì tôi phân hóa thành một Beta bình thường phổ thông, còn Thẩm Dục lại phân hóa thành Omega. Có lẽ ngay từ khi sinh ra, số phận đã định sẵn tôi vĩnh viễn phải thua kém Thẩm Dục.
Kể từ đó trở về sau, cuộc đời của chúng tôi đã trở nên hoàn toàn khác biệt. Hồi nhỏ tôi không hiểu, tại sao bố mẹ lại đột ngột không còn thương tôi nữa, nhưng đối với Thẩm Dục thì vẫn tốt như xưa.
Tôi cố gắng dùng việc khóc lóc ầm ĩ để mong đổi lấy sự chú ý của bố mẹ nhưng họ chỉ thấy phiền phức: "Lớn ngần này rồi mà chỉ biết khóc lóc thôi!"
"Sao không biết học hỏi anh trai Tiểu Dục của con đi, thằng bé ngoan ngoãn đáng yêu biết bao!"
Trong mắt người ngoài, Thẩm Dục vừa ôn hòa lễ phép, vừa nhã nhặn tuấn tú. Còn tôi lại biến thành đứa trẻ hư hỏng, không nghe lời trong miệng bọn họ.
Những lời chỉ trích vô cớ của người khác đối với tôi cũng bị bố mẹ cam chịu thừa nhận, nói rằng do họ không biết cách giáo dục cho tốt.
Tôi cảm thấy thật buồn cười, bọn họ từng dạy dỗ tôi được ngày nào đâu cơ chứ?
Trong mắt họ chỉ có mỗi Thẩm Dục mà thôi.
Chương 22
Chương 8
Chương 10
Chương 20
Chương 14
Chương 16
Chương 16
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook