Chưa kịp buồn được bao lâu, Thỏ Xám đã báo cho tôi biết trên núi xuất hiện một con báo săn. Trước giờ ở đây làm gì có báo săn bao giờ. Bọn tôi sợ đến mức cả ngày chẳng dám ra khỏi hang, chỉ sợ đụng mặt nó.
Nhưng dù tôi có trốn thì hắn vẫn tìm được. Thức ăn trên núi gần như đã bị đàn sói săn sạch, báo săn đói mồi liền đi đ/á/nh hơi khắp nơi, cuối cùng lần đến tận hang nhỏ của tôi. Cái hang lập tức bị hắn lật tung lên. Tôi chưa kịp trèo lên ngọn cây, hắn đã há mồm định vồ lấy.
"Á!" Tôi hét thất thanh, nghĩ rằng hôm nay chính là ngày tận số của mình. Thế nhưng tiếng sói hú vang lên đúng lúc khiến con báo mất tập trung.
Anh đã về.
Chỉ thấy anh xông tới như chớp, cắn ch/ặt đuôi con báo rồi lôi phăng xuống khỏi cây. Mẹ từng bảo đàn sói không sợ báo săn. Nhưng lần này chỉ có một mình anh.
Con báo thấy đối thủ đơn đ/ộc, tỏ ra chẳng hề nao núng, lập tức vào thế chiến đấu. Lông hai bên dựng đứng, nanh nhọn nhe ra, ánh mắt hung tợn phát sáng. Tôi tưởng trận chiến sẽ kéo dài như lần anh đ/á/nh với con sói đói trước đây.
Nhưng lần này anh nhanh như c/ắt, dùng động tác giả vờ vòng qua sườn rồi đớp gọn vào cổ họng đối thủ. Nhanh đến mức chim sơn ca trên cành còn chưa kịp hoàn h/ồn. Đó là kỹ năng chỉ có Lang Vương dũng mãnh và mưu trí mới làm được.
Một vũng m/áu đỏ tươi loang giữa nền tuyết trắng. Con báo giãy giụa định thoát thân, nhưng anh vẫn nghiến ch/ặt hàm răng. Chỉ vài phút sau, kẻ săn mồi đã tắt thở.
Anh không ăn x/á/c mà kéo x/á/c con báo sang bên, dùng tuyết lấp lại. Quay về, anh ngước nhìn tôi đang co ro trên cành cây: "Em xuống đi."
Lúc này tôi mới hoàn h/ồn, r/un r/ẩy leo xuống. Khi cách mặt đất nửa mét, chiếc lưng ấm áp của anh đỡ lấy tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook