Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 13: Đuổi theo
Cánh cửa pha lê nặng nề của Club Aura vừa khép lại sau lưng, triệt để c/ắt đ/ứt thứ âm thanh jazz mượt mà nhưng đầy giả tạo bên trong, trả lại cho không gian một bầu không khí tĩnh mịch của đêm đông. Thành phố Tinh Cầu về đêm bắt đầu đổ những trận tuyết đầu mùa. Những bông tuyết nhỏ li ti, trắng muốt tựa như tàn tro xoay vần trong hư không rồi lặng lẽ đáp xuống mặt đường nhựa lạnh ngắt. Cơn gió chướng thốc tới, mang theo cái buốt giá đặc trưng của phương Bắc ùa thẳng vào tà áo lụa mỏng manh, khiến Bạch Ân Hy bất giác rùng mình một cái, bờ vai g/ầy khẽ run lên. Thế nhưng, cái lạnh c/ắt da c/ắt th!t ngoài trời lúc này có thấm tháp vào đâu so với nỗi buốt giá, trống rỗng đang cuộn trào nơi đáy tim cậu.
Từ phía sau, tiếng bước chân vội vã vang lên trên bậc thềm đ/á cẩm thạch. Doãn Hy Thần với gương mặt xót xa, lo lắng tột độ nhanh chóng đuổi theo. Cậu vừa xốc lại chiếc áo măng tô dạ dáng dài màu xám tro khoác lên tấm lưng mảnh dẻ của em họ, vừa xoa xoa hai bên cánh tay cậu, giọng điệu đầy bất bình xen lẫn xót thương.
"Ân Hy, mặc ấm vào. Đã bảo rồi, loại tra nam thích trêu hoa ghẹo nguyệt đó không đáng để em phải đ/au lòng đâu. Chúng ta về nhà, anh nấu canh gừng cho em."
Bạch Ân Hy khẽ siết ch/ặt cổ áo măng tô, cúi đầu nhìn những bông tuyết đang tan chảy ngay khi vừa chạm vào mũi giày da của mình. Cậu chưa kịp lên tiếng trả lời anh họ thì một thanh âm dồn dập, mạnh mẽ khác đột ngột x/é rá/ch màn đêm tĩnh mịch từ phía sảnh chính của Aura. Tiếng bước chân nện xuống nền đất vừa nhanh vừa nặng nề, mang theo một sự hoảng lo/ạn và áp lực bức người bủa vây lấy không gian xung quanh.
Kỷ Hành Chu gần như lao ra khỏi câu lạc bộ. Vị tổng tài vốn luôn chỉnh tề, tóc tai không một sợi chỉ lệch lúc này lại trông vô cùng chật vật. Anh chỉ mặc đ/ộc một chiếc sơ mi đen lụa cao cấp mở hờ hai cúc cổ, để lộ ra khuôn ngựk vững chãi phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Chiếc áo khoác vest đắt đỏ cùng áo khoác măng tô đều bị anh vứt lại trong phòng bao VIP đầy gh/ê t/ởm kia. Giữa trời đông âm độ, làn sương trắng mờ ảo thoát ra từ khuôn miệng anh theo từng hơi thở gấp gáp. Gương mặt sắc sảo như điêu khắc của vị tài phiệt họ Kỷ lúc này tràn ngập sự nôn nóng, hốt hoảng chưa từng có trong đời. Đôi mắt thâm trầm của anh khóa ch/ặt vào bóng dáng phía trước, khàn giọng gọi lớn.
"Bạch Ân Hy! Đứng lại cho tôi!"
Tiếng gọi trầm thấp vang vọng giữa màn đêm lạnh giá, mang theo thứ quyền uy thiên bẩm của một Alpha đỉnh cấp, nhưng bên trong đó lại ẩn chứa một tia r/un r/ẩy vô hình mà chính anh cũng không nhận ra.
Doãn Hy Thần nghe thấy giọng nói ấy liền lập tức đứng lại. Dù bản thân là một Omega, nhưng là thiếu gia trưởng tử của Doãn gia, cậu không hề tỏ ra lép vế. Hy Thần dứt khoát bước lên một bước, đem thân hình của Bạch Ân Hy hoàn toàn che chắn sau lưng mình. Cậu ngẩng cao đầu, ánh mắt găm thẳng vào người đàn ông đang bước tới, gằn giọng đầy cảnh cáo.
"Kỷ tổng, tự trọng một chút! Em ấy nói không muốn gặp ngài nữa, ngài còn đuổi theo làm gì? Người bên trong phòng bao của ngài vẫn đang chờ ngài vào hầu hạ đấy, đừng ở đây làm bẩn mắt chúng tôi!"
Kỷ Hành Chu hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Doãn Hy Thần, thậm chí một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho đối phương. Đôi mắt anh vốn dĩ luôn lạnh lùng như băng tuyết, nay lại nhuốm một tầng tơ m/áu đỏ ngầu, gắt gao dán ch/ặt vào đỉnh đầu đang cúi thấp của người đứng phía sau. Anh bước tới thêm hai bước, Pheromone mùi tuyết tùng vô thức d/ao động quanh thân, vừa muốn chiếm hữu lại vừa như đang kiềm chế. Anh hạ giọng, thanh âm có chút khàn đặc vì gió lạnh và sự vội vã, nhưng vẫn mang theo nét đ/ộc đoán cố hữu.
"Doãn thiếu, tránh ra. Đây là chuyện riêng tư giữa tôi và em ấy, không liên quan đến Doãn thị."
Không gian giữa ba người căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng có thể n/ổ tung. Giữa màn đêm lạnh giá, Bạch Ân Hy lúc này lại là người bình tĩnh đến lạ lùng. Cậu khẽ thở ra một hơi, ngẩng khuôn mặt thanh tú đã lấy lại vẻ phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Đôi mắt phượng trong veo nhìn anh họ mình, bàn tay thon thả vươn ra khẽ nắm lấy góc tay áo của Doãn Hy Thần, nhẹ nhàng nói.
"Anh họ, anh ra xe trước đi, ngoài này lạnh lắm. Em nói vài lời với Kỷ tổng rồi sẽ qua ngay, không làm mất nhiều thời gian của anh đâu."
Doãn Hy Thần quay đầu lại nhìn em họ, thấy ánh mắt cậu kiên định, hoàn toàn không có nửa điểm d/ao động hay lụy tình thì mới yên tâm phần nào. Cậu h hực hừ lạnh một tiếng, trước khi quay đi còn không quên xoay người lườm Kỷ Hành Chu một cái sắc lẹm như d/ao cạo, gằn giọng cảnh cáo.
"Tôi cho ngài ba phút. Nếu ngài dám dùng vũ lực hay tin tức tố ép buộc em ấy, Doãn gia chúng tôi dù có phải liều mạng cũng sẽ không để ngài yên ổn ở Tinh Cầu này đâu."
Nói đoạn, Hy Thần dứt khoát xoay người đi về phía chiếc xe sang trọng đang đỗ ở rìa đường, để lại không gian trống trải chỉ còn lại hai người dưới màn tuyết rơi mỗi lúc một dày.
Gió đêm rít lên từng hồi qua những ngọn đèn đường hiu hắt. Kỷ Hành Chu bước tới thêm một bước, khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa trà thanh khiết nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể cậu, thứ hương thơm khiến tâm can anh đi/ên đảo suốt những ngày qua.
Anh vô thức vươn bàn tay to lớn, những đường gân xanh vẫn còn ẩn hiện trên mu bàn tay, định nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu để kéo cậu vào lòng, muốn ôm cậu, muốn giải thích...
Thế nhưng, ngay khi tay anh vừa nhấc lên, Bạch Ân Hy đã khẽ lùi lại nửa bước. Ánh mắt cậu nhìn bàn tay anh mang theo một sự đề phòng và kháng cự rõ rệt. Ánh nhìn xa cách ấy giống như một bức tường thành vô hình, sừng sững đóng đinh bước chân Kỷ Hành Chu lại giữa khoảng không. Bàn tay vị tổng tài khựng lại giữa không trung dưới làn tuyết lạnh, rồi bất lực buông thõng xuống bên hông, siết thành một nắm đ/ấm ch/ặt đến mức khớp xươ/ng kêu răng rắc.
Vị tổng tài cao cao tại thượng, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai trên thương trường, kẻ luôn dùng thái độ ngạo mạn để thao túng người khác, lần đầu tiên trong cuộc đời hạ mình giải thích với một người bằng tông giọng khàn đặc, vội vã đến hỗn lo/ạn.
"Ân Hy, người vừa rồi không phải như em nghĩ đâu. Đó chỉ là..."
Bờ môi mỏng của cậu khẽ cong lên, nở một nụ cười nhạt nhẽo. Đó là một nụ cười vô cùng dịu dàng, đúng mực, nhưng lại xa cách đến đ/au lòng, triệt để đóng băng mọi hy vọng vừa nhen nhóm của Kỷ Hành Chu. Cậu lạnh lùng c/ắt lời anh, không muốn nghe giải thích thêm.
"Kỷ tổng, ngài không cần phải giải thích với tôi những điều này. Ngài là Chủ tịch của Kỷ thị, là người nắm giữ huyết mạch kinh tế của Tinh Cầu, ngài có quyền gặp gỡ, vui chơi hay ở bên cạnh bất kỳ ai ngài muốn. Đó là quyền tự do cá nhân của ngài."
Cậu dừng lại một chút, chỉnh lại chiếc áo măng tô dạ trên người, thanh âm đều đều không một chút gợn sóng tiếp tục vang lên.
"Tôi chỉ là thư ký của ngài, nhận lương và xử lý công việc công việc. Quyền hạn và nghĩa vụ của một thư ký không bao gồm việc quản lý hay can thiệp vào đời tư cá nhân của cấp trên. Chuyện ngài đi cùng ai đêm nay, tôi hoàn toàn không có tư cách cũng như không có nhu cầu được biết. Đêm nay tôi hơi mệt, đầu óc không được tỉnh táo, xin phép ngài cho tôi được nghỉ buổi sáng để không ảnh hưởng đến hiệu suất công việc của tập đoàn."
Từng câu, từng chữ phát ra từ khuôn miệng xinh đẹp kia nhẹ nhàng như bông tuyết rơi, nhưng khi lọt vào tai Kỷ Hành Chu lại biến thành những mũi kim bằng băng bén nhọn, đ/âm thẳng vào tim anh đến nát bấy. Câu nói của cậu triệt để vạch rõ ranh giới giữa hai người. Cậu khéo léo biến sự gh/en t/uông và giọt nước mắt ấm ức lúc nãy ở hành lang thành một sự hiểu lầm vô ý về phép lịch sự trong công việc, phủ sạch sành sạnh chút m/ập mờ, rung động của đêm trước. Anh muốn dùng thân phận một người đàn ông, một người theo đuổi đang lo sợ mất đi người mình yêu để giải thích, nhưng cậu lại lạnh lùng khoác lên mình chiếc danh phận thư ký để đẩy anh ra xa, đẩy anh trở về vị trí một vị cấp trên xa lạ.
Bạch Ân Hy hơi cúi đầu, thực hiện một cái chào cung kính. Sau đó, cậu dứt khoát xoay người, tà áo măng tô khẽ lay động trong gió, bước đi những bước thẳng tắp về phía chiếc xe của Doãn Hy Thần.
Cửa xe mở ra rồi đóng lại, cách biệt hoàn toàn hai thế giới. Chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh, lướt đi trên con phố dài sầm uất, để lại hai vệt bánh xe hằn sâu trên nền tuyết trắng xóa mịn màng, giống như ranh giới c/ắt đ/ứt mối tơ vương giữa hai người.
Qua tấm kính cửa sổ xe mờ sương, Bạch Ân Hy nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Qua kính chiếu hậu, bóng dáng sừng sững của Kỷ Hành Chu cứ thế nhỏ dần rồi cô đ/ộc đứng dưới màn tuyết bay mịt m/ù. Anh đứng đó, bất động như một pho tượng đ/á giữa trời đông. Lồng ngựk anh thắt lại, đ/au đớn đến mức khiến anh phải ho khan thành tiếng. Anh thọc tay vào túi quần, rút ra một bao th/uốc lá, ngón tay r/un r/ẩy rút một điếu định châm lên để tìm chút hơi ấm, nhưng khi nhìn về hướng chiếc xe đã khuất dạng, anh lại dùng lực bóp nát điếu th/uốc trong lòng bàn tay, để mặc những sợi th/uốc vụn rơi lả tả xuống tuyết.
Kỷ Hành Chu đứng nhìn theo đuôi xe cho đến khi ánh đèn LED màu đỏ hoàn toàn tan biến vào màn đêm của thành phố Tinh Cầu. Cơn gió chướng lại thổi qua, quét sạch một lớp tuyết mỏng dưới chân anh, vô tình làm lộ ra một vật thể nhỏ màu trắng ngọc trai nằm im lìm trên mặt đất lạnh giá.
Đó là sợi dây lụa nhỏ quấn quanh cổ của Bạch Ân Hy. Có lẽ trong lúc hai người giằng co sợi dây lụa đã vô tình tuột khỏi cổ của cậu rồi rơi lại. Kỷ Hành Chu chậm rãi quỳ một gối xuống nền tuyết lạnh thấu xươ/ng, bàn tay thô ráp r/un r/ẩy nhặt sợi dây lụa màu trắng ngọc trai lên. Anh nâng nó lên trước mũi, tham lam hít hà. Giữa không gian nồng nặc mùi khói xe và tạp âm của Aura bên ngoài, trên sợi dây lụa ấy vẫn vương vấn vẹn nguyên mùi hương hoa trà thanh khiết, dịu ngọt và đ/ộc nhất của riêng cậu, hoàn toàn sạch sẽ, không hề bị ô uế bởi bất kỳ mùi vị trần tục nào khác.
Anh siết ch/ặt sợi dây lụa trong lòng bàn tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, áp nó lên vị trí lồng ngựk trái nơi trái tim đang đi/ên cuồ/ng lo/ạn nhịp vì đ/au đớn và hối h/ận. Đáy mắt thâm trầm của vị Alpha đỉnh cấp bỗng chốc xẹt qua một tia kiên định cuồ/ng bạo đến đ/áng s/ợ.
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook