Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta r/un r/ẩy lấy hộp dụng cụ ra. Thế giới bên ngoài cửa khoang chẳng khác nào luyện ngục, x/á/c người nằm la liệt khắp nơi. Mao Phong nghiến răng, chật vật lết về phía hầm kỹ thuật.
Khi mở cửa hầm, tay anh ta đã bị kim loại nóng rực làm cho phồng rộp đầy mụn nước, nhưng anh ta không dám dừng lại. Rất nhanh, anh ta nhìn thấy sợi dây điện bị c/ắt đ/ứt, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
Nhiệt độ vẫn tiếp tục tăng. Không gian hầm kỹ thuật chật chội chẳng khác nào một chiếc lò nướng, thị lực của anh ta mờ đi, đôi tay không còn đủ sức để nối lại dây điện. Anh ta rơi ra khỏi hầm, ngã nặng xuống sàn nhà nóng bỏng, co gi/ật vài cái rồi bất động.
Một kẻ ngụy quân t.ử luôn đứng trên đỉnh cao đạo đức để phán xét người khác, cứ thế c.h.ế.t đi dưới cái nóng k/inh h/oàng. Đến lúc c.h.ế.t, anh ta vẫn không thể nối lại sợi dây điện đó.
Bên trong khoang hạng nhất, nhiệt độ đã vượt quá 55 độ. Mọi người đều đứng bên bờ vực sụp đổ.
"Mao Phong c.h.ế.t rồi! Điều hòa vẫn chưa sửa xong!"
"Chúng ta c.h.ế.t chắc rồi!"
"Đợi đã, sao bên ngoài vẫn còn người?"
13.
Tôi và bác Vương lững thững đi về phía khoang hạng nhất, trên mặt cả hai không hề có lấy một giọt mồ hôi.
Ngô Hủy hét lên kinh hãi: "Sao nó vẫn chưa c.h.ế.t?!"
Tôi nhìn bọn họ qua lớp cửa kính: "Tôi có thể giúp các người sửa điều hòa."
Lâm Trí Viễn mồ hôi nhễ nhại, cố nặn ra một nụ cười: "Nói điều kiện của cô đi."
"Sau khi điều hòa sửa xong, tôi và bác Vương phải được vào khoang hạng nhất. Tất cả người chơi bên trong phải cam kết chia sẻ tài nguyên với tôi."
"Không vấn đề gì." Lâm Trí Viễn đồng ý ngay lập tức.
Ngô Hủy gằn giọng: "Lâm tổng, khoang hạng nhất chỉ chứa được 30 người, không thể nhét thêm hai đứa nó vào đâu!"
Tôi gật đầu: "Đúng thế. Điều kiện thứ hai của tôi là: Ném cô ta ra ngoài, chẳng phải sẽ có chỗ trống sao?"
Giọng Ngô Hủy gần như lạc đi vì mất kiểm soát: "Mày dám!"
Lâm Trí Viễn thậm chí không thèm nhìn Ngô Hủy lấy một lần: "Tôi đồng ý."
Tôi hài lòng gật đầu, di chuyển đến hầm kỹ thuật. Dưới sự bảo vệ của màng bọc không khí, tôi nhanh ch.óng nối lại dây điện. Dù sao thì sợi dây này cũng là do chính tay tôi c/ắt đ/ứt lúc nãy. Khi đó tất cả mọi người đều đang đi/ên cuồ/ng tìm cách vào khoang hạng nhất, chẳng ai để ý đến việc tôi làm.
Dây điện nối xong, điều hòa bắt đầu hoạt động, luồng khí lạnh không ngừng rót vào khoang hạng nhất. Lâm Trí Viễn đích thân mở cửa cho tôi: "Mời hai vị vào!"
Sau đó, hắn đanh mặt ra lệnh cho gã đầu trọc và Lôi Minh: "Ném Ngô Hủy ra ngoài cho tôi!"
"Không! Đừng mà!" Ngô Hủy liều mạng vùng vẫy, nhưng hai gã đàn ông lực lưỡng đã khóa c.h.ặ.t cánh tay cô ta.
"Lâm tổng! Tôi có thức ăn! Tôi có ích mà!"
"Ném ra!" Lâm Trí Viễn lạnh lùng ra lệnh.
Cửa khoang mở ra, Ngô Hủy bị ném phăng ra ngoài. Cô ta ngã nhào xuống sàn nhà nóng rực, phát ra những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết. Tôi lướt qua người cô ta, không thèm để mắt đến nửa phần.
"Văn Doanh..." Cô ta bò về phía cửa, mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột độ: "Tôi sai rồi, tôi xin lỗi!"
"Tôi không nên vì chuyện hành lý mà m/ắng cô lúc mới lên tàu, không nên nhạo báng cô là phế vật, không nên đẩy cô về phía x/á/c sống... Tôi thật sự biết sai rồi!"
"C/ầu x/in cô... cho tôi vào với..."
"Cô làm ơn làm phước đi, cô ra ngoài đi, đổi cho tôi vào trong được không? Tôi còn trẻ, tôi không muốn c.h.ế.t! Cô c/ứu tôi với!"
Tôi cúi đầu nhìn cô ta, cách một lớp kính, tôi mấp máy môi thành lời: "Cô — Không — Xứng."
Ngô Hủy không còn nói được nữa, chỉ có thể nằm bò trên mặt sàn thở dốc. Sau đó, đầu cô ta gục xuống.
Tôi dẫn bác Vương ngồi xuống chiếc sofa rộng rãi trong khoang hạng nhất. Những người chơi khác trong toa đều nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt đầy vẻ dò xét và kính sợ.
12 giờ sau, trưởng tàu tuyên bố: "Chúc mừng 30 người chơi đã giành chiến thắng trong trò chơi sinh tồn ngày thứ ba."
Nhiệt độ đoàn tàu trở lại bình thường. Lâm Trí Viễn nhìn tôi, trầm giọng hỏi: "Văn Doanh, đạo cụ thật sự của cô là gì?"
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại: "Chỉ là cái áo len thôi."
"Thú vị đấy!" Hắn cười lạnh: "Nhưng sớm muộn gì tôi cũng sẽ biết thôi."
14.
Ngày thứ tư bắt đầu.
Giọng nói của lão trưởng tàu vang lên đúng giờ: "Chào các người chơi, buổi sáng tốt lành. Chúc mừng các vị đã lọt vào vòng chung kết. Kể từ hôm nay, không khí các vị đang hít thở sẽ bắt đầu thu phí!"
Lời vừa dứt, một gã đàn ông g/ầy gò lập tức đ/ập mạnh vào ghế ngồi: "Đến không khí mà cũng thu tiền, cái trò chơi này khốn nạn thật! Muốn bọn tao c.h.ế.t thì cứ nói thẳng ra!"
Trưởng tàu tiếp tục: "Vòng tay sẽ tự động tính toán lượng oxy tiêu thụ của mỗi người. Lấy ví dụ: tính theo tần suất hô hấp trung bình 15 lần/phút, chi phí mỗi phút chỉ vỏn vẹn 1,5 tệ, mỗi giờ là 90 tệ. Rất hời phải không nào!"
"Vòng tay sẽ trừ tiền theo thời gian thực dựa trên lượng oxy tiêu thụ. Khi số dư bằng 0, vòng tay sẽ tự phát n/ổ."
"Các vị có một tiếng đồng hồ để chuẩn bị. Chúc mọi người sống sót tốt đẹp!"
Tiếng loa phát thanh ngưng bặt.
Lâm Trí Viễn ung dung bưng một chiếc ly pha lê, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh bên trong. Hắn đương nhiên có tư cách để thư giãn, bởi trong tay hắn có 100 tỷ tệ. Mà phần lớn người chơi trong toa đều không có tiền.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook