4.

Qua mấy ngày sống chung, tôi phát hiện Cố Ngôn rất thích nấu ăn, nhưng khả năng của anh ấy còn hơn cả âm vô cực.

Nói cách khác, chỉ ph/á được chứ không nấu được.

Tôi cũng cố gắng dạy anh ấy, nhưng chỉ cần tôi không chú ý một phút là sẽ có một món ăn bóng đêm ra đời.

Về vấn đề này, tôi chỉ có thể thuyết phục anh ấy xem xét thay đổi sở thích của mình.

Bởi vì sở thích này có chút ch/ết người nha.

Sau khi nghe vậy, Cố Ngôn im lặng ngồi xuống ghế sô pha ăn khoai tây chiên và xem phim hoạt hình.

Tôi mở game, chuẩn bị chơi vài ván.

Vừa ngồi xuống ghế mở máy tính, Cố Ngôn hai mắt sáng lên, hỏi tôi: “Em muốn chơi game hả ?”

Tôi lơ đãng gật gật đầu.

Anh ấy đi tới thấy tôi đang chơi trên máy tính, sau đó anh ấy lấy điện thoại trong túi mở Vương Giả Vinh Diệu.

Tôi nhớ công việc của Cố Ngôn hình như là thiết kế trò chơi gì đó.

Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ cười nhạo vì tôi đ/á/nh hơi gà mờ, ai ngờ anh ấy lại dời ghế qua ngồi cạnh tôi, nghe tôi m/ắng m/ỏ đồng đội suốt cả buổi chiều.

Đến tối, tôi phát hiện ra anh ấy vẫn đang chơi trò chơi này.

Trong điện thoại truyền đến tiếng m/ắng ch/ửi của đồng đội, anh ấy vậy mà lại lấy ra một chiếc điện thoại khác và bấm hai cái.

Liền nghe thấy giọng của tôi phát ra.

"Ng/u xuẩn."

"Mày là một tên đ/ại ng/ốc."

Đây là lúc buổi chiều tôi m/ắng đồng đội mà, không biết anh ấy ghi âm từ lúc nào.

Hai câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại như một cỗ máy vô cảm.

Tôi :"......"

Tôi chỉ có thể thuyết phục anh ấy thay đổi sở thích khác một lần nữa.

Bởi vì tôi không thể đảm bảo rằng tôi sẽ không đ/ánh anh ấy.

Danh sách chương

5 chương
01/12/2023 18:43
0
01/12/2023 15:38
0
01/12/2023 14:44
0
01/12/2023 14:43
0
01/12/2023 12:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận