Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC
- Ngoại Truyện - Thanh Từ - Chap 8 - Hết phần 10
Lạc Phi gật đầu: "Sau khi sống lại, ông ấy không giống người chút nào. Mỗi sáng thức dậy lại ngồi trong nhà, ngồi như vậy cả buổi sáng, không nói chuyện cũng không uống nước. Lúc ăn cơm, sư tỷ phải đỡ ông ấy về phòng riêng để ăn."
"Phải biết rằng, với tu vi của sư phụ, người đâu cần ăn cơm, chỉ vì người ở bên chúng ta nên mới ăn một chút rau thôi. Đệ thấy kỳ lạ, sau đó có một lần lén vào phòng sư phụ, bên trong có mùi m.á.u tanh rất nồng."
"Ông ta hút m.á.u người à?" Lòng ta đ/ập thình thịch, chỉ sợ ông ta bất lợi với muội muội: "Ngày nào cũng hút sao?"
"Không, ông ấy không hút m.á.u người. Sau này đệ phát hiện, cứ cách một thời gian, sư tỷ lại xuống núi. Đệ đã lén đi theo một lần, thấy tỷ ấy m/ua m.á.u gà vịt ở một nơi g.i.ế.c mổ gia cầm, rồi lén mang về núi." Nói đến đây, Lạc Phi cắn ch/ặt môi, mắt đỏ hoe: "Đệ đã thấy có một lần, 'sư phụ' ôm cái chậu nhỏ uống m/áu, sư tỷ đứng sau lưng lén lút rơi nước mắt."
"Sư huynh, đệ muốn nhờ huynh một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Có thể g.i.ế.c 'sư phụ' không..."
Gi*t cái tên sư phụ giả mạo này thì không khó, chỉ là nếu muội muội biết thì sẽ thế nào, muội ấy có quay lưng lại với ta không? Sau này ta sẽ sống chung với muội muội ra sao?
Thế nhưng, nếu không diệt trừ kẻ này, sau này hắn làm hại nhân gian, muội muội cũng sẽ mang tiếng bao che, dung túng.
Dù thế nào, không thể không diệt kẻ này.
Ta nghiêm mặt nói với Lạc Phi: "Ta sẽ tăng tốc tu luyện, một tháng sau chắc chắn có thể rời khỏi đây. Trong thời gian này, đệ phải trông chừng tên đó thật kỹ, đừng để hắn gây ra chuyện gì. Đồng thời cũng phải bảo vệ sư tỷ. Tiểu Phi, đệ làm được không?"
Lạc Phi kiên quyết gật đầu: "Làm được."
Một tháng sau, trên ngọn núi phía sau đảo Ly Trần. Ta một tay bóp cổ gã Kh/inh Trần đạo nhân giả mạo, từ từ siết ch/ặt.
"Đừng!" Lâm Thanh Tuyết chạy tới, kinh hãi nhìn ta: "Ca ca, đừng mà! Ông ấy là sư phụ, sao huynh có thể làm như vậy! Huynh muốn khi sư diệt tổ sao!"
Ta quay đầu nhìn muội muội: "Tiểu muội, muội tỉnh táo lại đi. Sao đây có thể là sư phụ được? Sư phụ hút m.á.u người từ lúc nào? Muội nhìn cho rõ, đây chỉ là một con á/c q/uỷ dưới Địa phủ thôi. Sư phụ, người đã sớm qu/a đ/ời, trở về với đại đạo rồi."
"Không, không phải! Huynh nói dối!" Lâm Thanh Tuyết rút ki/ếm Kim Tiền chĩa vào ta: "Buông sư phụ xuống, ca ca! Đừng ép muội!"
Lòng ta chua xót, cuối cùng bọn ta cũng đi đến bước đường này. Tiểu cô nương ta đã nhìn lớn lên từ nhỏ, giờ lại cầm ki/ếm chĩa vào ta.
Nhưng mà, dù thế nào, mối họa này, hôm nay ta nhất định phải trừ!
Ta siết ch/ặt tay, chuẩn bị bẻ g/ãy cổ đối phương.
Ngay lúc này, Lạc Phi vẫn đứng một bên bỗng động đậy. Tay phải hắn biến thành móng vuốt, xông đến, một vuốt xuyên qua lồng n.g.ự.c của gã sư phụ giả, móng vuốt sắc nhọn thò ra từ phía sau lưng.
Gã sư phụ giả gi/ật giật hai cái, rồi tắt thở.
"A a a a!" Lâm Thanh Tuyết toàn thân bị Tam Muội Chân Hỏa bao bọc, rồi ngất lịm đi.
Vài ngày sau, Lâm Thanh Tuyết tỉnh lại, đã cãi nhau một trận lớn với bọn ta.
Sau đó, trong suốt năm mươi năm, muội ấy không thèm nói chuyện với ta và Lạc Phi. Mỗi năm đến ngày giỗ của sư phụ, muội ấy lại uống rư/ợu say mèm, tự t/át vào mặt mình, rồi đ/á/nh bọn ta.
Lạc Phi buồn bã và áy náy trong lòng, sau này không đến nữa.
Còn ta thì mặt dày, mặc kệ muội muội đ/á/nh m/ắng thế nào, ta cũng nhất định phải đi theo muội ấy.
Thực ra trong lòng muội muội cũng biết sư phụ đã qu/a đ/ời, chỉ là tâm lý khó chấp nhận, nên mới dùng Sưu H/ồn, dù người đó không phải sư phụ thật, nhưng cũng đã mang lại cho muội ấy một sự an ủi ngắn ngủi.
Sau này, thời gian dần trôi qua, tình cảm huynh muội bọn ta dần hòa dịu, tình cảm với Lạc Phi cũng như xưa.
Cứ thế, mấy chục năm, mấy trăm năm đồng hành cùng nhau.
Sau này, ta cũng sẽ luôn ở phía sau muội, bất kể muội ấy ở lại nhân gian, hay phi thăng thành tiên.
Giống như lời hứa năm xưa ta đã hứa với cha, giúp đỡ, nương tựa vào nhau, vĩnh viễn không rời xa nhau.
(Hết phần 10) Các bạn vào nhà Én trên MonkeyD tìm series Sở Trinh Sát Tâm Linh Số 1 để xem tiếp series này nhé, vì 2 bên series có kết nối với nhau nha.
Giới thiệu Sở Trinh Sát Tâm Linh:
Tôi tên Chu Mật, là một tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Sau khi giải ngũ vì bị thương, tôi chuyển đến thành phố Kinh Châu làm cảnh sát. Thế nhưng, ngay trong đêm đầu tiên đến Kinh Châu, tôi đã gặp phải hiện tượng "Q/uỷ đ/á/nh tường" trong chính khu chung cư của mình.
Nhưng trên đời này làm gì có m/a q/uỷ, càng không có chuyện Q/uỷ đ/á/nh tường?
1.
Tôi nắm ch/ặt túi đồ m/ua sắm trên tay, chuẩn bị đi thêm vòng thứ ba. Đúng lúc đó, một âm thanh bỗng vang lên. Tiếng giày cao gót lách tách giòn tan, trong khu chung cư trống vắng này càng trở nên rõ ràng.
Tôi cảnh giác nhìn về phía trước, tiếng giày cao gót ngày càng gần. Một bóng dáng cao ráo, mảnh mai bước ra từ làn sương mờ ảo.
Là một phụ nữ trẻ, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, cao tầm 1m70, tóc ngắn gọn gàng, mặc một bộ vest đỏ, đôi giày cao gót cũng màu đỏ rực. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt người phụ nữ, một gương mặt đẹp đến nao lòng.
Người phụ nữ thấy có người cũng có vẻ hơi ngạc nhiên: "Sống ở khu này à?"
Tôi cẩn thận gật đầu, không nói gì.
"Chậc." Người phụ nữ véo nhẹ chiếc khuyên tai đ/á ruby trên dái tai, bực bội lườm tôi một cái. "Không biết tháng Cô h/ồn thì buổi tối đừng ra ngoài lung tung à? Đúng là rước rắc rối vào thân."
Tôi hơi nhíu mày: "Tháng Cô h/ồn gì chứ? Trên đời này làm gì có..."
Chữ cuối cùng tôi chưa kịp nói ra, vì tôi thấy sau lưng người phụ nữ xuất hiện một cái bóng kỳ dị. Làn sương mờ ảo bao bọc một hình người mơ hồ, hai bàn tay trắng bệch vươn ra bóp cổ cô ấy, móng tay dài nhọn và đen bóng.
"Cẩn thận!"
Tôi nhanh chóng chạy tới, kéo người phụ nữ ra sau lưng mình, khom người xuống, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Cái bóng đối diện cũng hiện rõ toàn bộ, là một người phụ nữ tóc tai bù xù. Chân lơ lửng trên không, mặt không có ngũ quan, vị trí đôi mắt là hai lỗ đen ngòm, m.á.u tươi cứ thế tuôn ra xối xả.
Tôi sững sờ, đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp của tôi gặp phải một cảnh tượng như vậy.
Người phụ nữ đối diện lao về phía trước: "Tránh ra!"
Người phụ nữ áo đỏ đẩy tôi ra, nở một nụ cười chế giễu: "Hôm nay tôi hơi đ/au đầu, coi như cô xui xẻo vậy."
Cô ấy nhảy lên không trung, dùng một gót giày đ/á thẳng người phụ nữ tóc dài xuống đất, rồi bắt đầu đơn phương đ/á/nh đ/ập.
Những cú đ.ấ.m nảy lửa.
"Đừng đ/á/nh nữa!" Tôi có chút không chịu nổi. "Đánh nữa là c.h.ế.t đấy."
Người phụ nữ áo đỏ đứng dậy, chỉnh lại mái tóc hơi rối: "Đã là m/a rồi, làm sao c.h.ế.t lần thứ hai được?"
"Trên đời này không có m/a." Tôi nhìn cô ấy nói: "Điều này không phù hợp với giá trị cốt lõi của Chủ nghĩa Xã hội."
Người phụ nữ áo đỏ đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên tay tôi: "Vừa mới chuyển đến à? Tên gì?"
Tôi theo thói quen xoa xoa vết chai trên ngón trỏ: "Chu Mật, mới chuyển đến hôm nay."
Người phụ nữ áo đỏ săm soi nhìn tôi một lúc, có vẻ rất tức gi/ận, lầm bầm một câu: "Sao lại có một kẻ vô dụng đến đây?"
Giọng không lớn, nhưng tôi vẫn nghe thấy. Mặc dù vừa nhìn thấy người phụ nữ tóc dài kia tôi đã sững sờ thật, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi vô dụng.
Tôi vừa định mở miệng giải thích cho bản thân, người phụ nữ áo đỏ búng tay, rồi dứt khoát quay người bỏ đi.
Người phụ nữ tóc dài nằm trên đất bỗng bốc ch/áy, giãy giụa và gào thét trong ngọn lửa.
"Này! Sao cô có thể tùy tiện phóng hỏa đ/ốt người như thế!" Tôi vội vàng chạy tới dập lửa, không ngờ lại bước thẳng qua cơ thể người phụ nữ tóc dài.
Làn sương mờ đã tan, tôi phát hiện mình đang đứng ngay cổng khu chung cư.
Biển hiệu tiệm tiện lợi đối diện hoạt động 24/24 rõ mồn một, con đường trong khu chung cư phía sau tôi cũng quang đãng.
Người phụ nữ áo đỏ đã biến mất, ngay cả người phụ nữ tóc dài đang bốc ch/áy cũng không còn bóng dáng, mọi thứ cứ như chưa từng xảy ra…
2.
6h sáng, chuông báo thức reo, tôi thức dậy.
Gấp chăn, rửa mặt, thay quần áo, đúng 6 rưỡi tôi ra khỏi nhà.
Sở Trinh Sát Đặc biệt - Chi Nhánh số 1 là một phòng ban đặc biệt được Sở Cảnh sát Kinh Châu thành lập, trực thuộc sự quản lý của Cục trưởng, văn phòng làm việc cũng nằm trong tòa nhà của Sở Cảnh sát.
Khu chung cư Thủy Bạn Nhân Gia tôi sống nằm trên đường Mịch Giang, không cách xa đường Tương Thủy - nơi Sở Cảnh sát tọa lạc. Đi xe buýt chỉ mất ba trạm.
Đúng 7h, tôi đã đến cổng Sở Cảnh sát.
Tôi lấy điện thoại gọi một cuộc, rất nhanh sau đó một chàng trai trẻ từ bên trong chạy ra.
Trúc Viêm, 22 tuổi, nhân viên hành chính của Chi nhánh số 1, phụ trách liên lạc với tôi.
Nhìn tứ chi g/ầy gò, khuôn mặt trắng bệch và quầng thâm rõ rệt vì thức khuya của đối phương, tôi đưa túi sữa đậu nành và bánh bao trên tay cho cậu ta.
Mắt Trúc Viêm sáng lên: "Anh Chu, anh là người tốt!"
Trên đường đi vào, Trúc Viêm vừa gặm bánh bao vừa than vãn: "Đám phi nhân loại này đừng có quá đáng, sai tôi như nô dịch, đến bữa ăn cũng không cho tôi mang theo. Bọn họ không ăn cơm thì không nghĩ đến việc tôi cần ăn sao, tôi là con người đấy!"
Lúc đó tôi không để tâm, cứ nghĩ Trúc Viêm chỉ đang phàn nàn về cường độ công việc cao và chế độ đãi ngộ không tốt.
Mãi đến sau này khi biết sự thật, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.
Đáng lẽ tôi phải đi gặp Cục trưởng trước, nhưng ông ấy đã đi họp ở thành phố bên cạnh nên không có mặt. Vì thế, chúng tôi đi thẳng lên tầng 13.
Toàn bộ tầng 13 thuộc về Chi nhánh số 1, không chỉ có đầy đủ các phòng ban mà còn có cả một phòng khám nghiệm tử thi, bên cạnh còn trang bị cả nhà x/á/c.
Chẳng phải hơi quá sao?
Trúc Viêm thần bí nói: "Anh Chu, anh ở lâu rồi sẽ biết, Chi nhánh số 1 của chúng ta còn nhiều chuyện kỳ lạ lắm. Ồ, nhưng mà cũng khó nói, biết đâu hai ba ngày anh lại được về thì sao. Thế thì anh được giải thoát rồi, tốt quá, tôi cũng muốn về nhà!"
"Tôi sẽ không về đâu." Tôi kiên định nhìn cậu ta: "Tôi nhất định sẽ làm tốt công việc của mình, không sợ gian khổ, không ngại khó khăn!"
Kinh ngạc trước khí thế của tôi, Trúc Viêm một lúc lâu không nói nên lời.
"Có người mới à?" Cánh cửa phòng khám nghiệm tử thi từ bên trong mở ra, một mỹ nữ tóc dài mặc áo blouse trắng bước ra.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook