Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- Series Tiệm Cầm Đồ Số 4
- PHẦN 3 - TIỆM CẦM ĐỒ SỐ 4: LIVESTREAM KINH HOÀNG - CHAP 1
Trong show giải trí kinh dị, Tiểu Hoa đán mưu mô mời á/c q/uỷ đến h/ãm h/ại tôi.
Khi một khách mời bị q/uỷ nhập h/ồn, và “phụt” một tiếng phun ra một mớ móng tay giả, tất cả mọi người đều gào thét bảo tôi mau chạy.
Tôi gi/ật mình, ai lại thả con vật cưng của tôi ra rồi?
1.
Hôm nay, địa điểm quay show thực tế kinh dị là một tòa nhà giảng đường bỏ hoang đã lâu trong thành phố.
Chưa kịp bước vào cổng, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Dẫn Tiêu Nam đi vòng quanh bức tường rào một lượt, quả nhiên đúng như tôi dự đoán. Trong khe gạch của bốn góc tường, lại có bốn con d.a.o mổ được gói trong giấy dầu.
Mũi d.a.o chĩa thẳng vào tòa nhà giảng đường trống rỗng ở giữa sân, đường nối chúng lại tạo thành một chữ “X” thật lớn trong không trung! Điều quan trọng là, lớp giấy dầu kia đã được ngâm trong dầu x/á/c c.h.ế.t suốt tám mươi mốt ngày.
Điều đó ám chỉ chín chín tám mốt kiếp nạn, hàm ý khó thoát khỏi kiếp này để siêu thoát.
“Ái chà, Phù Y, cô nhập vai nhanh thật đấy! Máy quay vừa mới bật, chỉ là phần khởi động thôi mà, cô đã bắt đầu xem phong thủy rồi à?” Tiểu Hoa đán đang nổi tên Hách Ân cười híp mắt, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, trông có vẻ ngây thơ vô tội.
Một cô nàng “Ngọt ngào bé bỏng” chính hiệu đang trêu đùa tôi. Nhưng ngôn ngữ cơ thể của cô ta, với hai cánh tay khoanh trước n.g.ự.c, lại bộc lộ rõ ràng: Tôi đến đây là để khiêu khích cô đấy!
Thật đáng buồn, rất nhiều cư dân mạng lại hoàn toàn bị cuốn hút bởi hình tượng “tiểu khả ái ngọt ngào” của cô ta. Họ căn bản không thể nhìn thấy những biểu cảm nhỏ nhặt và động tác cơ thể này, càng không biết việc cô ta nhắm vào tôi không phải là chuyện một sớm một chiều.
Tôi và cô ta từng đóng chung một bộ phim, cô ta đóng vai nữ chính ngốc bạch ngọt (ngây thơ, trong trắng, ngọt ngào). Còn tôi thì vào vai nữ thần lạnh lùng trước mặt người khác, nhưng lại là tiểu đậu bỉ (người hơi ngốc nghếch, vui nhộn) sau lưng. Nhờ vai diễn này mà tôi nhanh ch.óng nổi tiếng, còn được cư dân mạng gọi là “Tiểu Tụng Y phiên bản trong nước”.
Cô ta chỉ cần đăng một câu trên Weibo: 【Ô ô ô, t.h.ả.m thương quá, vì một ai đó, mà kịch bản của người ta bị c/ắt bớt rồi… khóc!】
Fan của cô ta lập tức không chịu nổi, hóa thân thành “Đấu Chiến Thắng Phật”, thêu dệt nên vô số tin đồn thất thiệt về tôi. Nào là tôi dựa dẫm Tổng giám đốc công ty Phó Cẩn, nên biên kịch mới cố ý thay đổi nhân vật cho tôi. Nào là ngoài Phó Cẩn ra, tôi còn lén lút quyến rũ đạo diễn để cư/ớp kịch bản…
Thậm chí có fan cuồ/ng nhắn tin riêng cho tôi, hỏi khi nào tôi mới chịu đi c.h.ế.t. Quá đáng hơn là họ còn “hỏi thăm” cả người nhà tôi! Rất nhiều lời lẽ tục tĩu không thể chịu đựng nổi, buộc tôi phải đóng Weibo.
Nhưng bọn họ vẫn không buông tha, đ/ốt vàng mã, bày hương án ngay trước cửa phòng tôi, thậm chí còn gửi cho tôi một bộ áo liệm bốc mùi hôi thối!
Trên đó viết: 【Thôi Phù Y, nửa đêm tỉnh giấc, chính là lúc đòi mạng!】
Sự kinh hãi đó khiến tôi mắc bệ/nh trầm cảm, nghiêm trọng đến mức th/ần ki/nh rối lo/ạn, đã ba lần tìm đến cái c.h.ế.t!
Lần thứ ba tôi được c/ứu sống, tức là cách đây không lâu, cô ta từng đến phòng bệ/nh thăm tôi.
Lúc đó, cô ta cũng như bây giờ, cười híp mắt ghé sát tai tôi, để lộ hai lúm đồng tiền có thể làm say c.h.ế.t người, nói: “Thôi Phù Y, mày có biết tại sao kỳ thi Đại học mày lại ngủ gật không?”
“Bởi vì, ly sữa đậu nành sáng hôm đó, đã được thêm gia vị rồi nha.”
2.
Thành tích của tôi vốn dĩ rất tốt, tôi đã nghĩ sẽ dùng điểm thi Đại học để làm bà nội đang bệ/nh nặng vui lòng.
Nhưng ai ngờ, vì ngủ gật trong phòng thi, điểm số của tôi không được như ý.
Cho đến khi bà nội qu/a đ/ời, tôi vẫn không thể tự tin đưa bảng điểm đến trước mặt bà.
Tôi vẫn còn nhớ trong cái mùa Hè nóng nực đó, trước khi nhắm mắt, bà nắm tay tôi an ủi: “Phù Y của chúng ta… sau này sẽ có tiền đồ lớn.”
“Đợi thêm vài ngày, có lẽ thư từ đang bị chậm trễ trên đường…”
“Phù Y à, trước đây không có ai che chở cho con, sau khi bà c.h.ế.t, bà sẽ hóa thành q/uỷ để bảo vệ con…”
Cho đến khi bà nhắm mắt xuôi tay, tôi vẫn là niềm kiêu hãnh trong lòng bà. Vẫn là cô cháu gái nhỏ mà bà không nỡ rời xa.
Mãi đến ngày hôm qua, tôi liên lạc với người bệ/nh từng nằm cùng phòng với bà nội tôi. Lúc đó, bà ấy lén quay một đoạn video vì thấy Hách Ân xinh đẹp. Tôi mới biết vì sao bà nội lại nói muốn hóa thành q/uỷ để bảo vệ tôi.
Bởi vì, Hách Ân đã nhân lúc tôi vắng mặt, lấy danh nghĩa thăm bệ/nh, mang video tôi bị b/ắt n/ạt cho bà nội xem.
Khóe miệng cô ta nở nụ cười rạng rỡ, ngây thơ vô tội nhất, nhưng lại thốt ra những lời đ/ộc địa nhất trên đời: “Đồ bà già không chịu c.h.ế.t! Bà xem này, cô ta không cha không mẹ, thật đáng thương… Bị đ.á.n.h thành ra thế này, cũng không có ai bảo vệ!”
Lúc đó, cô ta trông có vẻ thuần khiết vô hại, nhưng giọng nói trầm thấp lại chứa đầy sự đ/ộc á/c, hệt như một á/c q/uỷ khoác lên mình lớp da thiên thần, và giờ đây cũng chẳng khác gì!
Bà nội vì tâm trạng suy sụp, bệ/nh tình trở nặng, không lâu sau thì qu/a đ/ời.
Tôi thường tự hỏi, nếu Hách Ân không xuất hiện trước mặt bà, liệu bà có thể ở lại nhân gian thêm một thời gian nữa không.
3.
Tiêu Nam không chịu được cảnh tôi bị châm chọc, cô ấy đứng chắn trước mặt tôi, như một con gà mẹ bảo vệ gà con, nhíu mày nhìn chằm chằm vào Hách Ân: “Cô thì hiểu được cái gì?”
Giới thiệu bản audio
Chapter 7 - Hết
Chapter 6 - Hết
Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này
Chapter 7
Chapter 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook