Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng trọng tâm không vững, tôi ngã xuống sàn.
Đầu đ/ập mạnh vào tường.
Tôi đ/au đến kêu lên một tiếng.
Bùi Vọng đi tới, bế ngang tôi lên.
Mùi tin tức tố tuyết đầu mùa đột nhiên trở nên mạnh mẽ.
Tôi đ/è khóe môi đang muốn cong lên, vùi đầu vào lồng ng/ực anh ta.
Tên Alpha lãnh cảm này.
Trên quân phục toàn là mùi th/uốc chặn tin tức tố.
Bùi Vọng đặt tôi lên giường rồi cũng nằm xuống.
Giọng anh ta không có quá nhiều cảm xúc.
“Ngủ đi.”
Tôi xoay người ôm lấy cánh tay anh ta.
Cơ thể Bùi Vọng lập tức cứng đờ.
Ngay cả hô hấp cũng nặng nề hơn.
Tôi còn muốn trêu anh ta thêm một chút.
“Ông xã…”
Nhưng dưới sự xoa dịu của tin tức tố từ anh ta, tôi dần dần ngủ thiếp đi.
Báo cáo nhiệm vụ, kết hôn, m/ua đồ nấu cơm, lại phát bệ/nh một trận.
Cơ thể tôi đã đến cực hạn.
Người ở chủ thành đều nói Bùi Vọng là đ/ao phủ vô tình, không phân trắng đen đã muốn gi*t người.
Anh ta nói ai là kẻ ô nhiễm thì người đó chính là kẻ ô nhiễm.
“Thượng tướng Tô, ngài đến chủ thành chỉ để giảng bài cho chúng tôi thôi sao?”
“Có thân phận nào khác không ạ?”
“Ví dụ như… thay thế Chỉ huy Bùi chẳng hạn?”
Quân hàm của tôi cao hơn Bùi Vọng.
Học sinh đùa giỡn trước mặt tôi cũng phóng túng hơn không ít.
Tôi lắc đầu.
“Bùi Vọng coi mạng người như cỏ rác. Vì sao Đế quốc không để anh ta xuống đài?”
“Ai biết những người bị anh ta gi*t rốt cuộc có thật sự bị ô nhiễm hay không?”
“Quân nhân chân chính phải giống như ngài, ra tiền tuyến gi*t Trùng tộc, chứ không phải trốn trong thành, chĩa họng sú/ng vào dân thường.”
Vị học sinh kia nói xong, tất cả mọi người đều nhìn tôi.
Bọn họ muốn nhận được sự đồng tình từ tôi.
Dù sao thế gia lâu đời và Bùi Vọng vốn đứng ở hai phía đối lập.
Tôi nghiêm túc nói: “Những người Chỉ huy Bùi gi*t đều là kẻ bị ô nhiễm gen Trùng tộc.”
“Việc anh ta làm và việc tôi làm là giống nhau.”
“Nhảm nhí!”
“Bùi Vọng chính là chó săn của đám mục nát.”
“Hắn gi*t người chỉ vì hắn khát m/áu thành tính, thích gi*t người mà thôi.”
Tôi nhíu mày nhìn cậu ta, lạnh mặt nói: “Nếu cậu nghi ngờ tôi, vậy thì cút khỏi lớp của tôi.”
Cậu ta sững người.
Sau đó đột nhiên đ/á lật bàn học.
Khi kéo cửa sau ra, cậu ta vẫn kh/inh thường nói: “Không phải chỉ là một Omega thôi sao, vênh váo cái gì?”
“Đấng c/ứu thế chó má gì chứ?”
“Cuối cùng chẳng phải vẫn bị Alpha đ/è dưới thân sao?”
“Đẹp như vậy, không biết chức quan này có phải là b/án mông mới cầu được không…”
Giây tiếp theo, lời nói của cậu ta im bặt.
Bùi Vọng mặc quân phục đứng ở cửa.
Trên gương mặt trắng lạnh còn dính m/áu.
Ánh mắt âm u lạnh lẽo, giống như La Sát bò ra từ địa ngục.
Tên Alpha kia mềm nhũn hai chân, ngã ngồi xuống đất.
Phó quan túm cổ áo cậu ta, xách người lên.
Trong lớp học nhất thời im phăng phắc.
Bùi Vọng liếc tôi một cái, rồi dẫn phó quan và tên học sinh kia rời đi.
Tôi siết ch/ặt giáo án trong tay.
Bọn họ đều nói anh ta như vậy.
Bùi Vọng có buồn không?
Lâm Hi vẫn luôn làm việc ở bệ/nh viện uy tín nhất chủ thành.
Lần này tôi tới đây, cậu ấy nhất quyết muốn làm tròn đạo chủ nhà.
Sau khi tan làm, cậu ấy mời tôi ăn cơm.
Thấy tôi nặng nề tâm sự, cậu ấy không nhịn được hỏi: “Sao thế?”
Tôi khuấy ly cà phê, thở dài.
“Bùi Vọng thật sự quá khó câu.”
“Tôi nghi ngờ anh ta lãnh cảm.”
Lâm Hi tỏ vẻ vô cùng tán thành.
“Tôi nhìn dáng vẻ đó của anh ta là biết không được rồi.”
Tôi u oán nhìn cậu ấy.
Lâm Hi lập tức đổi giọng.
“Không phải không được.”
“Là vô dục vô cầu.”
“Đi, dẫn cậu đi xem một thứ kí/ch th/ích.”
“Cậu chắc chắn chưa từng thấy đâu.”
Tôi đã sớm nghe nói trong thành ngầm của chủ thành có một võ đài quyền đấu khổng lồ.
Nhưng tôi vẫn chưa từng tới đó.
Lâm Hi dẫn tôi vào.
Cậu ấy nhìn màn hình lớn, lập tức hưng phấn nói: “Đến đúng lúc thật, hôm nay có Hắc Khuyển!”
“Hắc Khuyển?”
Lâm Hi nói với tôi rằng thần thoại của Hắc Khuyển đã kéo dài suốt năm năm.
Chưa từng thua một trận nào.
Trước đây, hắn một tuần chỉ đấu một lần.
Mấy ngày trước cậu ấy đã xem một lần rồi.
Không ngờ hôm nay lại còn có thể gặp được.
Lâm Hi chỉ về phía trước cho tôi xem.
“Chính là người đeo mặt nạ Hắc Khuyển kia.”
“Gần đây hình như hắn ngày nào cũng đấu.”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay cậu ấy chỉ.
Người kia dáng người thon dài, áo ngắn tay bó sát phác họa cơ thể, từng tấc cơ bắp đều hiện rõ.
Lâm Hi kích động túm lấy vai tôi.
Tôi lại nhíu ch/ặt mày.
Người đó hơi giống Bùi Vọng.
Khí thế gần như giống hệt nhau.
Sau khi Hắc Khuyển lên sàn, phần đặt cược bắt đầu.
Lâm Hi kéo tôi chen vào.
Cậu ấy đặt 500.000 tinh tệ cược Hắc Khuyển thắng.
Tôi đặt 10.000.000 tinh tệ.
Lâm Hi trừng tròn mắt nhìn tôi.
“Cậu có tiền cũng không thể tiêu kiểu đó chứ?”
“Đặt chơi một chút là được rồi.”
“Số tiền này của cậu cũng m/ua được một căn nhà ở chủ thành đấy.”
“Tôi phải làm thế nào mới có thể gặp hắn một lần?”
“Cậu muốn gặp hắn?”
“Gặp hắn làm gì?”
“Tô Thính, cậu không phải là nhìn trúng hắn rồi đấy chứ?”
“Tuy Bùi Vọng lãnh cảm thật, nhưng cậu cũng không thể cắm sừng anh ta được.”
“Anh ta là chiến lực mạnh nhất của chủ thành đấy.”
“Cẩn thận anh ta gi*t ch*t cậu.”
Lâm Hi vừa nói xong, tai Hắc Khuyển khẽ động.
Hắn đột nhiên nhìn về phía này.
Tôi bắt được ánh mắt của hắn, cũng nhìn lại.
Hắc Khuyển lạnh nhạt dời mắt đi.
Trước khi trận đấu bắt đầu, ông chủ võ đài mời tôi vào phòng bao có góc nhìn tốt nhất.
Đối thủ hôm nay của Hắc Khuyển là một con Trùng tộc giống đực thuộc loài giáp x/á/c.
Hắn tay không tấc sắt.
Mà con Trùng tộc kia chỉ quét một cái đã rạ/ch ra một vết nứt trên mặt đất.
Cả đấu trường lập tức vang lên tiếng hò reo.
Người cược Trùng tộc thắng cũng không ít.
1
Chương 11
CHƯƠNG 27: HÀO QUANG
Chương 11
Chương 195: Thứ không sạch sẽ
7 - END
Chương 19
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook