Tôi đã không quay lại tìm anh ta.
Tôi bỏ đi suốt 6 năm.
Trong 6 năm này, tôi học hành, thi cử, thuê cho mình một căn phòng nhỏ.
Nhưng những năm gần đây, không biết vô tình hay cố ý, tôi lại đi nghe ngóng tin tức của anh ta.
Tôi đã đến không biết bao nhiêu nhà hàng khách sạn của yêu tinh.
Tôi cũng biết ở cái thành phố phồn hoa rộng lớn này, cũng sẽ có vài cửa hàng không phải do con người mở.
Cho đến khi gặp bà chủ của quán b//ar này, vừa nhìn bà ta đã nhận ra tôi, hỏi tôi có phải là cháu gái của bà Thẩm không.
Tôi kinh ngạc vô cùng.
Bao nhiêu năm rồi, vẫn còn người nhớ đến bà nội tôi!
Lúc đó, tôi nước mắt lưng tròng nhìn bà ta gật đầu.
Bà chủ quán nhìn tôi muốn nói nhưng lại thôi, bà ta nói người và yêu lập trường không giống nhau.
Đối với con người thì bà Thẩm là Bồ T/át có tấm lòng từ bi.
Nhưng ở giới yêu tinh bọn họ, thì lại là một kẻ x//ấu x//a đ//ộc á//c!
Bà ta làm cho tôi một ly nước trái cây, hỏi tôi có muốn nghe câu chuyện của Bạch Linh hay không.
Tôi hỏi bà ta Bạch Linh là ai.
Bà ta nói, là con rắn hoa nhỏ đã h//ại bà tôi năm đó.
Bình luận
Bình luận Facebook