Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- EM ẤY NGUYỆN LÀM NHỎ
- Chương 10.
Thế là, trong những ngày lũ trẻ cứ quấn lấy tôi không rời, Sở Tầm không lúc nào là không hối h/ận tại sao ngày đó lại đòi sinh con. Em ấy tức đến mức h/ận không thể xuyên không về quá khứ để tự t/át cho mình vài cái. Nhưng đồng thời em ấy cũng thấy may mắn, may mà chỉ sinh có hai đứa, nếu không thì đời em ấy chắc chắn chẳng còn ngày nào được sống yên ổn nữa rồi…
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ khác do nhà mình đã up lên web toctruyen ạ:
NỖI ĐAU CHI ẢO
Nhà chuyển ngữ: Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ba năm sau khi chia tay một cách đột ngột và tuyệt tình với Lục Triệu Ngôn. Anh đã trở thành bên A của tôi.
Tại lễ ký kết, tôi chật vật quỳ sụp dưới chân anh.
"Bây giờ mới c/ầu x/in tha thứ, liệu có quá muộn không?" Lục Triệu Ngôn lạnh lùng đứng ngoài quan sát, mỉa mai nói: "Giang đại thiết kế sư, chẳng lẽ cậu đang đợi tôi đỡ cậu lên sao?"
"Không phải." Tôi chống tay vào chân phải, gian nan đứng dậy. Không phải đợi anh đỡ. Cũng không phải c/ầu x/in tha thứ. Tôi chỉ là... có chút đứng không vững.
Bởi vì tôi chỉ còn lại một cái chân mà thôi.
Chương 1:
01.
Đã ba năm rồi.
Tôi vẫn không thể thích ứng nổi với việc đeo chi giả trong thời gian dài. Phần mỏm c/ụt liên tục m/a sát với ổ mỏm c/ụt, tạo nên những cơn đ/au buốt và co thắt ngày một dữ dội. Thế nên, chỉ một chút mấp mô trên thảm cũng đủ khiến tôi ngã quỵ.
Nhưng tại sao lại là lúc này? Tại sao lại ngã ngay trước mặt Lục Triệu Ngôn?
Chân phải đ/au đến thấu xươ/ng. Cơn đ/au chi m/a* kéo dài suốt ba năm nay lại ập đến. Tôi đang nghiến răng định đứng dậy, trên đỉnh đầu liền truyền đến một giọng nói quen thuộc. (*Đây là cảm giác đ/au đớn xảy ra ở một bộ phận cơ thể không còn nữa (đã bị c/ắt c/ụt). Trong văn học, tiêu đề này thường là một phép ẩn dụ cho một tình yêu đã mất, một người đã ra đi nhưng nỗi đ/au và cảm giác về sự hiện diện của họ vẫn còn tồn tại âm ỉ, chân thực như thể họ vẫn còn ở đó.)
"Giang đại thiết kế sư, bây giờ cậu c/ầu x/in tha thứ, liệu có quá muộn không?" Lục Triệu Ngôn khoanh tay bàng quan, giễu cợt: "Sao thế, đang đợi tôi đỡ cậu dậy à?"
Dưới bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào. Vô số ánh nhìn tò mò ném tới, nặng nề đ/è sụp lên cái chân phải của tôi. Tôi ngẩn người trong giây lát, khàn giọng đáp: "Không phải."
Chống lấy chân phải, tôi khó khăn đứng lên. Ngước mắt, ánh nhìn đột ngột va phải đôi đồng tử sâu thẳm như đầm nước lạnh của Lục Triệu Ngôn.
"Không phải cái gì?" Giọng anh trầm thấp, ngữ khí lại mang đầy vẻ bức người.
Tôi rất muốn bỏ chạy. Nhưng tôi chỉ có thể cố gắng đứng thẳng người, nhỏ giọng nói: "Không phải c/ầu x/in tha thứ, tôi chỉ là..."
"Triệu Ngôn!" Một người đàn ông trẻ tuổi từ phía sau bước tới, thân thiết đặt tay lên vai Lục Triệu Ngôn, dịu dàng hỏi: "Hai người vừa trò chuyện gì thế? Muốn tha thứ cho ai cơ?"
"Không có gì." Lục Triệu Ngôn mặc cho người kia chạm vào mình, thần sắc bình thản nói: "Giới thiệu một chút, đây là tổng thiết kế sư phụ trách kiến trúc nội thất cho khách sạn mới của chúng ta, Giang Phùng."
"Chào anh, tôi là thư ký của Lục tổng, Kỳ Du."
Kỳ Du cư xử rất phóng khoáng, đúng mực, tự nhiên đưa tay phải ra với tôi. Người này nguyên vẹn, cao ráo, mặc bộ Âu phục may đo cao cấp có kiểu dáng tương đồng với Lục Triệu Ngôn. Dù là ai nhìn vào, cũng sẽ thấy đó là người đủ ưu tú để xứng đáng đứng bên cạnh anh.
Thật tốt quá, đáng lẽ phải chúc phúc cho họ. Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.
Tôi hơi lúng túng bắt tay người ấy, trầm giọng nói: " Hân hạnh. Tôi đột nhiên có chút việc riêng cần rời đi trước. Xin lỗi!"
Vừa định xoay người, Kỳ Du đột nhiên gọi tôi lại: "Giang Phùng?"
"Tôi nhớ ra rồi, anh chính là mối tình đầu thời Đại học của Lục Triệu Ngôn phải không?" Cậu ta dùng vai khẽ huých vào Lục Triệu Ngôn, mỉm cười trêu chọc: "Lục tổng, hai người hồi đó vì sao lại chia tay vậy?"
"Bởi vì mẹ tôi đã đưa cho Giang đại thiết kế một số tiền lớn để cậu ta rời xa tôi." Khóe môi Lục Triệu Ngôn khẽ nhếch lên ý cười, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại lạnh lẽo thấu xươ/ng: "Sau đó, cậu ta cầm tiền cao chạy xa bay."
Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt tôi cũng tan biến sạch sẽ. Tôi loạng choạng một bước, gượng gạo đứng vững.
"Giang thiết kế!" Lục Triệu Ngôn dường như vẫn chưa thấy đủ, nhấn mạnh từng chữ truy hỏi: "Chẳng lẽ tôi nói sai sao?"
Tôi cúi đầu, dốc sức kìm nén sự r/un r/ẩy trong giọng nói: "Không sai."
02.
Tôi không nhớ rõ mình đã trốn chạy về khách sạn bằng cách nào. Chỉ biết suốt cả đêm, trong mơ toàn là hình bóng Lục Triệu Ngôn.
Là Lục Triệu Ngôn đứng trên bục chủ tịch phát biểu thời đại học.
Là Lục Triệu Ngôn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng dù bị tôi nhiệt tình theo đuổi.
Là Lục Triệu Ngôn cuối cùng cũng mỉm cười đáp lại tôi khi tốt nghiệp.
Là Lục Triệu Ngôn chỉ bộc lộ d/ục v/ọng rực ch/áy trước mặt một mình tôi.
Là Lục Triệu Ngôn ôm tôi vào lòng, nói muốn mãi mãi ở bên nhau...
Những hình ảnh như thước phim cũ úa vàng lướt qua từng khung hình. Cuối cùng, chỉ còn lại một Lục Triệu Ngôn đang đứng từ trên cao nhìn xuống tôi đầy kh/inh miệt. Trong mơ, anh nhìn cái chân đ/ứt đoạn tàn khuyết của tôi, lộ ra biểu cảm chán gh/ét. Anh cười nhạo, nói tôi "đáng đời".
Tôi gi/ật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm người. Mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà, tôi chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Tuyệt đối không thể để anh phát hiện ra.
Cứ để anh h/ận tôi như bây giờ, có lẽ đã là kết cục tốt nhất rồi. Tôi nên nhanh chóng hoàn thành công việc, sau đó lại giống như ba năm trước, rời xa Lục Triệu Ngôn thật vĩnh viễn.
Thức trắng đến tận bình minh. Tôi nhịn đ/au, lắp chiếc chân giả vào cái chân phải vốn đã bị cọ đến trầy da chảy m/áu. Tôi rời khỏi phòng.
Trước khi về nước, tôi không hề biết bên A lần này là Lục Triệu Ngôn. Người phụ trách đối ngoại trong viện thiết kế là ân sư của tôi. Thầy đột ngột phát bệ/nh nặng nên ủy thác tôi tiếp quản gấp, chưa kịp giới thiệu nhiều.
Nhưng đã đến đây rồi, tôi không thể làm thầy thất vọng.
Chương 7
Chương 10.
Chương 8.
Chương 11.
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook