TƯỚNG QUÂN LẠI ĐƯA NỮ TỬ VỀ RỒI

TƯỚNG QUÂN LẠI ĐƯA NỮ TỬ VỀ RỒI

Chap 3

13/04/2026 11:31

8.

Không biết Lâm Hạnh Nhi đã tìm Lư Đình làm ầm ĩ thế nào. Mà nửa đêm, Lư Đình với khuôn mặt bị cào xước, vẻ mặt âm u đến tìm ta: "Kim Tương Ngọc, ai cho nàng quyền dừng chi phí sinh hoạt trong nhà?"

Ta đặt quyển thoại bản xuống: "Tiền của ta, ta muốn dùng thế nào, đến lượt chàng chỉ tay năm ngón sao? Sao nào, chàng muốn ăn bám mà còn ra vẻ à?"

Mặt Lư Đình đen lại: "Nếu không phải vì thấy nàng có tài kinh doanh, nàng nghĩ một nữ nhi nhà thương nhân như nàng có thể bước vào cửa lớn của Lư gia ta sao? Một chút tiền bạc cũng không thể chi, nàng ở lại Lư gia có ích gì? Ta sẽ viết thư hưu, hưu nàng!"

"Được thôi." Ta không vội không vàng rút ra một xấp thiệp, "Vừa hay Trưởng công chúa muốn đến thăm uống trà, ta còn đang lo sân của Lư gia không đủ rộng. À, còn có đích nữ Hộ Bộ Thượng Thư, phu nhân Lễ Bộ Thị Lang..."

Ta đếm từng chiếc thiệp, những người quyền quý mà Lư Đình ngày xưa mơ ước không tới, nay lại chủ động gửi thư mời cho ta.

Tưởng chừng Lư Đình sẽ tức gi/ận, ai ngờ ánh mắt hắn lại đầy tình ý: "Ta đã thành thân một năm, mà Từ Nhị tiểu thư vẫn còn nhớ ta, thật khó cho nàng ấy đã dành tình cảm sâu nặng… Năm đó, nếu không phải nhà ta sa sút..."

Cái gì, Từ Nhị tiểu thư vậy mà đã từng mắt m/ù nhìn trúng hắn sao?

Thảo nào lại có địch ý với ta.

Thật trùng hợp, lại thành cơ hội cho ta.

Lư Đình chìm vào hồi ức, kể lể tình cảm sâu đậm suốt nửa ngày, ta ngoáy ngoáy tai, cảm thấy mình vừa nghe phải những thứ bẩn thỉu.

Không ngờ Lư Đình nói đến cuối cùng, lại nhìn ta với vẻ cao ngạo, rồi thốt ra một câu: "Giờ ta cũng coi như có công danh trong người, vừa hay hưu nàng, cưới Từ Nhị tiểu thư về làm phu nhân."

Tay ta khựng lại. Làm gì thế, không biết người đang ngoáy tai rất dễ bị tổn thương sao!

Sao còn kể chuyện cười nữa?

Ta thấy khó hiểu: "Từ Nhị tiểu thư không muốn gặp chàng. Nàng đến đây, là muốn m/ua một ít phấn son của ta, để vào cung tham gia tuyển tú đấy. Chàng có mặt mũi lớn đến vậy sao, chỉ là một Giáo úy nhỏ nhoi, mà dám mơ ước đích nữ Thượng Thư rồi?"

Lư Đình nghẹn lời. Sắc mặt hắn đỏ rồi lại xanh, xanh rồi lại trắng, hất tay áo, tức gi/ận bỏ đi.

Ta thong thả cầm thoại bản lên.

Ta ngứa ngáy trong lòng, lại đặt thoại bản xuống.

Một tiếng huýt sáo gọi Kim Đào đến, bảo nàng đi theo Lư Đình.

Thoại bản, sao có thể hay bằng vở kịch lớn ngay bên cạnh được.

9.

Kim Đào tận tâm tận lực thuật lại cho ta.

Lư Đình xách một bầu rư/ợu, say khướt quay về viện của Lâm Hạnh Nhi, miệng lẩm bẩm: "Tổ tiên Lư gia từng là dòng dõi cao quý, xuất hiện tám vị Tể tướng, công chúa tranh nhau gả vào. Tại sao đến đời ta, lại sa sút, lại rơi vào kết cục như thế này? Những tiện phụ này, từng người đều mắt chó coi thường ta..."

Lâm Hạnh Nhi bụng mang dạ chửa đi ra đỡ hắn.

Lư Đình nắm ch/ặt lấy nàng ta: "Hạnh Nhi, chỉ có nàng là chưa từng ham phú phụ bần, là thật lòng yêu ta…!"

Lâm Hạnh Nhi: "À?"

Lư Đình nói với tình cảm sâu nặng: "Người khác dù có quan cao lộc hậu, cuối cùng cũng tay trắng. Chúng ta lại có tình yêu chân thật như vàng."

Lâm Hạnh Nhi: "Họ có vàng thật mà."

Lư Đình nhíu mày: "Hạnh Nhi, chẳng lẽ nàng cũng cảm thấy nhà ta nghèo, coi thường ta?"

Lâm Hạnh Nhi vội vàng lắc đầu, đầu óc sắp bị lắc đều rồi: "Sao có thể? Được ở bên phu quân, dù gió sương dãi dầu thiếp cũng cam lòng, chỉ là không đành lòng cho hài nhi của chúng ta..."

Lâm Hạnh Nhi vuốt ve bụng, nước mắt lưng tròng: "Chưa chào đời, đã là con vợ lẽ, trong bụng mẹ, chỉ ăn cám nhai rau, chưa được hưởng một ngày sung sướng. Phu nhân mỗi ngày ăn yến sào vi cá, không muốn chia cho hài nhi của phu quân một bát canh..."

Lư Đình ôm nàng ta vào lòng: "Nếu nàng sinh con trai, mẹ ta thương cháu, có lẽ sẽ đồng ý cho nàng làm bình thê. Kim Tương Ngọc không có con, đồ đạc của nàng ta, đến lúc đó chẳng phải đều là của hài tử chúng ta sao? Ta sẽ ra chiến trường, giành lấy một chức Mệnh phụ cho nàng, nhất định sẽ khiến nàng vẻ vang vô hạn."

Lâm Hạnh Nhi e thẹn nói: "Đao ki/ếm không có mắt, thiếp không nỡ để chàng ra trận liều mạng."

Lư Đình kiên định: "Khi ở thân phận hèn mọn, nàng đã chọn ta, ta muốn chứng minh nàng đã chọn đúng người. Hạnh Nhi, đời này ta nhất định không phụ nàng."

Một năm sau, hắn trở về sau khi xuất chinh, mang theo một nữ tử thứ hai.

10.

"Ta đối với Linh Nhi là tình yêu chân thành, nhất định phải cưới nàng. Kim Tương Ngọc, chúng ta hòa ly đi!" Lư Đình dõng dạc nói.

Diệp Linh đứng bên cạnh hắn, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào ta.

"Được thôi, ta sẽ mang tài sản hồi môn đi." Ta lười biếng đứng dậy, đi một vòng trong Lư trạch, lần thứ hai: "Cái giường sơn son thiếp vàng chạm khắc núi sông, của ta. Tấm bình phong chạm khắc đ/á quý sơn vàng, của ta. Chiếc ghế dựa lưng sơn đen vẽ hình năm con dơi trên mây, của ta."

Ta đi đến bên cạnh hai người, gõ ngón tay lên cây cột gỗ sơn vàng điêu khắc hoa văn, "Cũng là của ta."

Diệp Linh lớn tiếng nói: "Ta và Lư lang là giao tình sống ch*t, tình sâu nghĩa nặng, bất kể là nhà cao cửa rộng hay nhà tranh vách nát, ta đều sẽ ở cùng chàng!"

Ta kinh ngạc, thấy thần thái nàng ta quang minh chính đại, liền đ/á/nh giá cao một chút.

Lư Đình lại kinh ngạc nhìn ngắm căn nhà của mình, vui mừng nói: "Đồ đạc trong nhà sao lại được thay mới một lần nữa? Lại còn lộng lẫy như vậy? Chẳng lẽ năm nay phu nhân ki/ếm được nhiều tiền lắm sao?"

Ta nghe thấy câu "phu nhân" này, đột nhiên cảm thấy vô cùng gh/ê t/ởm, nhưng nghĩ đến thu nhập của năm nay, lại không khỏi đắc ý.

Ngày đó, Từ Nhị tiểu thư nghe theo lời giới thiệu của ta, m/ua Tinh dầu hoa thơm.

Khi vào cung tuyển tú, khắp người nàng tỏa hương thơm ngát, thu hút bướm vây quanh, Hoàng thượng thấy vậy rất vui mừng, phong nàng làm Phương phi.

Trong số các tú nữ, chỉ có một mình nàng được phong hiệu, nhất thời nổi bật vô cùng.

Tiệm phấn son Kim gia cũng từ đó mà nổi lên, được các phu nhân, tiểu thư trong kinh thành săn đón.

Người nào muốn được sủng ái, tìm đối tượng, hoặc đơn giản là thích làm đẹp, thì m/ua một ít gel Lô Hội, các loại tinh dầu, các loại miếng dán hình xăm, ra sức trang điểm cho bản thân.

Người nào không muốn, thì chuyên chọn những món đồ trang sức mô phỏng con gián lớn, vòng cổ hình sâu róm, hoa tai hình bướm đêm, để chọc phá và dọa dẫm người khác. Gây ra một trận náo lo/ạn, ngay cả Hoàng thượng cũng phải khổ sở.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:31
0
13/04/2026 11:31
0
13/04/2026 10:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu