Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi biết mình chỉ là kẻ mạo danh, và tương lai sẽ bị vị thiếu gia thật sự trả th/ù thảm khốc, thì tôi đã đắc tội với cậu ta đến mức không thể c/ứu vãn.
Dưới chân tôi là Quan Sơn Việt, người sau này sẽ trở thành một ông trùm kinh doanh m/áu mặt.
Đối mặt với sự b/ắt n/ạt của chúng tôi, cậu ta không nói một lời, luôn lẳng lặng chịu đựng.
Gương mặt cậu ta áp sát mặt đất, những sợi tóc đen như mực rủ xuống, che khuất đôi mắt màu nâu hổ phách.
Quý Mộc Trạch - bạn thuở nhỏ của tôi - khẽ chế nhạo, khuỵu gối kéo tóc sau gáy cậu ta lôi dậy: "Xươ/ng cốt cũng cứng đấy. Này, Phương Thời, cho hắn biết thế nào là lễ độ đi?"
Tôi đ/á/nh giá cậu ta, Quan Sơn Việt cũng ngước mắt nhìn thẳng vào tôi.
Khi không còn tóc mái che chắn, đôi mắt sắc sảo kia hoàn toàn lộ ra, lòng đen hơi hẹp, là kiểu mắt "tam bạch" điển hình, trông rất hung dữ.
Cậu ta nhìn tôi không chớp mắt, lâu dần đồng tử hiện lên vẻ quái dị phi nhân tính, như hai hạt thủy tinh vô h/ồn khiến người ta lạnh gáy.
Đàn em cười hềnh hệch: "Anh Thời, thằng nhóc này lại dám trừng mắt nhìn anh kìa, gan to thật đấy."
Dẫu biết sau này cậu ta sẽ rất đ/áng s/ợ, nhưng lúc này tôi vẫn không nhịn được m/ắng một câu: "Đồ bi/ến th/ái."
Tôi di chân mạnh lên lưng cậu ta thêm vài lần nữa, lau sạch đế giày rồi mới buông ra.
Thấy dây giày hơi lỏng, tôi đưa chân đến trước mặt cậu ta, dùng mũi giày nâng cằm cậu ta lên: "Này, học sinh nghèo."
Giọng tôi đầy á/c ý khi quan sát cậu ta.
"Buộc giày cho tôi."
Quý Mộc Trạch buông tóc cậu ta ra, khoanh tay đứng xem: "Phương Thời, hắn bẩn thỉu thế kia mà cậu dám cho đụng vào người? Không sợ nhiễm mùi nghèo hèn sao?"
Tiếng cười đùa ồn ào nổi lên xung quanh.
Tôi mỉm cười: "Tôi lại thấy cậu ta không tệ. Da trắng nõn nà."
Tôi liếc nhìn vòng eo thon gọn dưới lớp áo sơ mi trắng ướt đẫm, bổ sung: "Vòng eo cũng khá thon."
Nụ cười trên mặt Quý Mộc Trạch tắt lịm, gương mặt cậu ta tối sầm: "Ý cậu là gì?"
"Thích hợp để làm chó của tôi."
Tôi chậm rãi ngắm nghía gương mặt Quan Sơn Việt, thầm nghĩ cậu ta quả thực có khí chất quyền quý.
Đã là chó thì phải xích bên cạnh mới yên tâm được.
Thiếu gia thật thì sao?
Biết trước kịch bản, tôi tuyệt đối không để cậu ta thoát khỏi lòng bàn tay.
"Sao nào, Quan Sơn Việt? Làm chó của tôi còn dễ chịu hơn làm người. Tôi nhớ khoản trợ cấp học sinh nghèo của cậu... là do bố tôi quyên góp đấy…" Lời đe dọa của tôi nhẹ nhàng mà lạnh băng.
Lời chưa dứt, cổ chân tôi đã bị thiếu niên nắm ch/ặt lấy.
Thân hình tôi chao đảo trong chốc lát, rồi Quan Sơn Việt quỳ gối xuống, để tôi đặt chân lên đầu gối cậu ta.
Chiếc quần đồng phục sờn bạc nhưng sạch sẽ kia, giống như những ngón tay thon dài của cậu ta, khiến người ta nảy sinh ham muốn vấy bẩn.
Quan Sơn Việt cúi đầu, những ngón tay trắng ngần thoăn thoắt thắt nơ bướm xinh xắn cho tôi.
Đôi mắt hung dữ khi ngước nhìn từ dưới lên bỗng hóa dịu dàng dưới ánh đèn vàng cam, màu nâu hổ phách chuyển thành sắc ấm, như thể đang chảy tràn mật ngọt.
Nồng đậm, th/iêu đ/ốt.
Cậu ta khàn giọng: "Vâng, thưa thiếu gia."
Chương 11
Chương 11
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook