Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi và Lộ Kỳ Bạch đã giằng co suốt nửa tháng trời.
Anh ta đ/è tôi ra làm tình một cách đi/ên cuồ/ng, mỗi đêm muộn đều ôm tôi vô cùng dùng sức.
Siết ch/ặt đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Thế nhưng đoạn tình cảm này vẫn như đã bị rá/ch một khoảng lớn, chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ trôi tuột đi mà bất lực không thể làm gì.
Cuối cùng anh ta cũng không chịu đựng nổi nữa, ôm lấy tôi rồi hỏi: "Thẩm Bình Thu, rốt cuộc em muốn cái gì, em nói cho tôi biết đi."
"Buông tha cho tôi đi, chúng ta chia tay trong êm đẹp."
Anh ta im lặng siết ch/ặt cánh tay: "Mơ đi."
Tôi lùi lại một bước, đưa ra yêu cầu khác: "Cho tôi đi làm lại."
Đôi mắt anh ta sáng lên, chống người dậy nhìn tôi: "Làm vậy thì em sẽ vui vẻ sao?"
"Chúng ta có thể trở lại tốt đẹp như xưa đúng không?"
Giọng điệu ấy, thậm chí có thể coi là ngây thơ.
Tôi vùi mặt vào trong chăn, khẽ "ừm" một tiếng thật khẽ.
"Được, tôi hứa với em, nhưng em đừng hòng giở trò gì với tôi. Em biết rõ mà, cho dù em có trốn chạy đến chân trời góc bể, tôi cũng có thể bắt em về lại."
Tôi quá hiểu Lộ Kỳ Bạch rồi, trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của anh ta, chưa từng phải trải qua bất kỳ lời từ chối hay thất bại nào.
Tôi biết nếu bản thân cứ tiếp tục giằng co với anh ta, tôi sẽ không bao giờ thắng nổi.
Tôi vẫn còn những việc quan trọng hơn cần phải làm.
Tôi phải chịu trách nhiệm với công việc đầu tiên, cũng như lứa học trò đầu tiên của mình.
Sau khi hoàn thành xong xuôi, tôi muốn có được sự tự do.
Thứ tự do để không cần phải yêu anh ta nữa.
Chương 3
Chương 17.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 9
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook