Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảng mười giờ sáng, Giám đốc nhân sự Từ Lãng cười nói dẫn một người bước vào.
Ông vỗ tay: "Mọi người dừng công việc lại một chút."
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên.
"Giới thiệu với mọi người, đây là đồng nghiệp mới của bộ phận chúng ta, Thẩm Phi Vãn."
Vừa dứt lời, mọi ánh nhìn trong khu vực văn phòng đều đổ dồn về phía người mới đến.
Cô gái có vóc dáng mảnh mai dịu dàng, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật, là kiểu xinh đẹp khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là nhớ mãi.
Tôi đã từng gặp cô ấy.
Ở trong ngăn kín nhất của chiếc ví mà Tưởng Tiêu vẫn luôn mang theo.
Khi đó, anh ấy còn nổi trận lôi đình vì tôi tự ý xem ảnh của cô ấy.
"Khương Trĩ, đó đều là chuyện quá khứ rồi."
Lúc đó tôi mới biết.
Hai người họ là thanh mai trúc mã, yêu nhau từ thuở thiếu thời.
Cuối cùng chia tay vì định hướng tương lai khác biệt.
Phía sau, các đồng nghiệp thì thầm bàn tán.
"Chính là cô ấy, sáng nay tôi thấy cô ấy bước xuống từ xe của Tưởng tổng."
"Cô ấy đẹp thật, nghe nói còn tốt nghiệp đại học danh tiếng ở nước ngoài, đúng là trai tài gái sắc với Tưởng tổng."
Từ Lãng nhìn về phía tôi: "Khương quản lý, vất vả cho cô dẫn Phi Vãn làm quen với công việc trước nhé."
Tôi sững người một chút, rồi đáp: "Vâng."
Ánh mắt Thẩm Phi Vãn hướng về phía tôi.
Cô ấy mỉm cười đi đến trước mặt tôi, lấy một món đồ từ trong túi xách ra.
"Khương quản lý, chiếc ví này là sáng nay chị để quên trên xe của Tưởng tổng phải không?"
Vừa dứt lời, văn phòng lập tức bùng n/ổ.
"Chuyện gì thế này, sáng nay người bước xuống từ xe của Tưởng tổng còn có cả Khương quản lý sao?"
"Trời! Tin sốc thật, tôi chợt nhớ ra tối qua lúc team building hình như chỉ có Khương quản lý và Tưởng tổng là không quay về, vậy thì anh ấy..."
"Chậc chậc, hèn gì mấy năm nay cô ta giành được nhiều dự án như vậy, hóa ra là sau lưng đã bám được cành cao là Tưởng tổng."
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Theo bản năng, tôi sờ vào túi quần trống không.
Thẩm Phi Vãn mỉm cười, vẻ mặt vô hại.
"Xin lỗi nhé Khương quản lý, tôi đã lỡ tay xem ảnh trong ví của chị."
"Đây, giờ trả lại cho chủ nhân của nó ạ."
Tôi đưa tay nhận lấy chiếc ví cô ấy đưa, trong lòng bỗng nghẹn lại một hơi khí đục.
Chương 14
Chương 9
Chương 11
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook