Con Hoang Hóa Ra Là Con Ruột

Con Hoang Hóa Ra Là Con Ruột

Chương 14

24/05/2026 16:29

Trực giác nói với tôi… anh ta đi tìm Nhan Sơ.

Trong lòng hơi khó chịu.

Không muốn anh ta đi.

Gi/ật mình thật đấy, sao tôi lại có suy nghĩ này?

N/ão yêu đương mọc ra rồi hay do hormone ảnh hưởng?

Bất kể là cái nào cũng đ/áng s/ợ quá.

Tôi đang dần biến thành kiểu người mà chính mình gh/ét nhất.

Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì tôi cũng cam tâm tình nguyện trở thành một “phòng” được Quý Khôi bao nuôi, mỗi ngày chẳng làm gì, chỉ một lòng một dạ chờ anh ta ghé tới.

Tuyệt đối không được.

Quý Khôi cả đêm không về.

Tôi nằm trên chiếc giường lớn của anh ta nhìn trần nhà suốt một đêm, tới khi trời sáng mới quyết định quay về nhà mình.

Ra cửa thì gặp quản gia, ông ấy hơi cúi đầu với tôi.

Tôi thấy hơi ngượng ngùng:

“Xin lỗi.”

Dù sao lần trước ông ấy cũng phối hợp lời khai với tôi, còn đưa tôi về trường, mà tôi cũng từng hứa sẽ không dây dưa nữa.

Ông lắc đầu:

“Là lựa chọn của thiếu gia.”

Lựa chọn của Quý Khôi…

Chính là dỗ dành tôi, rồi ở bên vị hôn phu chính thức cả một đêm.

Tôi hơi buồn ngủ, cũng hơi mệt rồi.

Về nhà ngủ bù tới tận giữa trưa, vừa mở mắt đã nhìn thấy gương mặt đang ngủ của Quý Khôi, đầu óc trì độn đến mức không phản ứng kịp.

Anh ta về từ lúc nào?

Tay chân còn quấn lấy ôm tôi vào lòng mà tôi cũng không tỉnh.

Tôi nín thở chậm rãi lùi về sau, còn chưa thoát khỏi vòng tay anh ta thì đã bị anh ta siết ch/ặt lại, mọi cố gắng đổ sông đổ biển.

Tôi không phân biệt được anh ta đang ngủ hay đã tỉnh.

Nhưng bất kể ở trạng thái nào, anh ta cũng luôn nhắm mắt mò mẫm hôn tới.

Nhớ tới lần đầu tiên, anh ta cũng mơ mơ màng màng nhận nhầm tôi thành người yêu cũ.

“Tôi muốn kết hôn.”

Anh ta lẩm bẩm.

Nói mớ à?

Cảm xúc vừa bị khuấy động trong lòng tôi lập tức nguội lạnh.

Giữa trưa rồi, mộng đẹp cũng chỉ có thể là mộng giữa ban ngày.

“… Ừ, vậy anh đi kết hôn đi.”

Quý Khôi mở mắt ra, ánh mắt tỉnh táo rõ ràng.

Khóe môi cong lên một chút, anh ta bắt lấy tay tôi, hôn nhẹ đầu ngón tay.

“Đợi thêm chút nữa, bây giờ còn chưa được.”

Đợi đến bao giờ đây?

Đầu thu sao?

Hoa lau mùa hè trổ bông kết bông.

Qua hết mùa thu…

Sẽ tàn lụi.

14

Có lẽ tối qua Quý Khôi mệt quá nên ngủ một mạch tới chiều.

Tôi vừa trả lời mail xong, quay người lại đã thấy anh ta vẫn mang dáng vẻ ngái ngủ.

“Ăn tối không?”

“Ăn, vừa hay đói rồi.”

Không biết chiếc chìa khóa mà Quý Khôi đưa đã được sao ra bao nhiêu cái.

Đầu bếp, người dọn dẹp, chuyên gia dinh dưỡng…

Ai cũng có một chiếc.

Từng người giống như đặc vụ, lặng yên xuất hiện.

Âm thầm làm xong việc, lại lặng yên biến mất.

Tướng ăn của Quý Khôi hoàn toàn trái ngược với tính cách, cực kỳ tao nhã.

Anh ta chậm rãi nhai, đột nhiên hỏi:

“Tại sao từ chối công việc?”

Miếng ngó sen trượt khỏi đũa tôi.

Gắp lại.

Lại trượt tiếp.

Quý Khôi ổn định gắp lên, bỏ vào bát tôi.

Tôi cúi đầu nhai nhai.

“… Anh thấy rồi à?”

“Ừ.”

“Tự nhiên thấy không thích lắm, sau này tìm cái phù hợp hơn vậy.”

“Đừng tìm nữa.” Anh ta nhìn tôi.

“Chẳng lẽ tôi nuôi không nổi cậu?”

“Biết rồi biết rồi, nằm yên chờ được nuôi.”

Tôi đáp rất dứt khoát, cười híp mắt ngẩng đầu lên.

Ngoài ý muốn là Quý Khôi lại hơi nhíu mày.

“Thì ra anh chỉ nói cho có thôi sao?”

“Đương nhiên không phải.” Anh ta chăm chú nhìn tôi, gương mặt bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy.

“Tôi chỉ sợ cậu nói cho có thôi.”

Danh sách chương

5 chương
24/05/2026 16:36
0
24/05/2026 16:36
0
24/05/2026 16:29
0
24/05/2026 16:28
0
24/05/2026 16:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mẹ chồng ngã rồi vu oan tôi đẩy bà, chồng cũng hùa theo mắng nhiếc, tôi không cãi nửa lời, lặng lẽ mở đoạn ghi hình ở phòng khách mà bà không hề hay biết.

Chương 14

20 phút

Tại sân bay, tôi bắt gặp bố đang ôm ấp một cô gái trẻ. Tôi tiến thẳng đến hỏi: "Lão Lục, đây là người tình mới của ông à?" Cô gái kia mặt cắt không còn giọt máu, giơ tay tát bố tôi hai cái khiến ông sững sờ tại chỗ.

Chương 17

22 phút

Tôi phụng dưỡng mẹ chồng 17 năm, chồng 47 tuổi đòi ly hôn, mẹ chồng còn hùa theo; thủ tục vừa xong, luật sư đến tuyên bố bà để lại toàn bộ 350 triệu di sản cho tôi

Chương 28

33 phút

Em chồng ly hôn dắt con về ở chung, mẹ chồng bắt tôi nộp hết lương tháng 30 triệu cho nó, tôi gật đầu đồng ý nhưng lặng lẽ chuyển hết đồ đạc về nhà mẹ đẻ để cắt đứt quan hệ

Chương 26

49 phút

Ca phẫu thuật não cần 380 triệu, cha mẹ im lặng, bố vợ bán nhà cứu tôi, mười hai năm sau, cha mẹ gọi điện: "Con ơi, chị con lỗ mất 3,8 tỷ, con phải giúp thôi"

Chương 20

54 phút

Tôi lương năm 3,8 tỷ, chồng lại rêu rao tôi lương 3,2 triệu là kẻ nghèo hèn. Ngày cưới em chồng, anh ta lén nhắn tin: Không được làm kẻ khờ dại

Chương 14

1 giờ

Bị mẹ chồng tát giữa đám đông, tôi lặng lẽ bán nhà, hôm sau bà dẫn họ hàng đến ăn mừng thì chết lặng

Chương 11

1 giờ

Gia tài 28 triệu: Anh cả 8,8 triệu, em út 12,8 triệu, anh hai không một xu dính túi; bàn chuyện phụng dưỡng cha mẹ, mới hay anh hai đã di cư sang New Zealand!

Chương 28

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu