Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ba tháng sau khi Tiểu Mãn chào đời, anh sang Thụy Sĩ thực hiện phẫu thuật.
Ca mổ kéo dài mười ba giờ. Tim anh ngừng đ/ập hai lần. Khi tỉnh lại, sau gáy chỉ còn một vết s/ẹo dài, phần lớn tuyến thể đã bị c/ắt bỏ.
Pheromone tuyết tùng từng có sức áp chế mạnh gần như biến mất hoàn toàn.
Tạ Cảnh Hoài không cảm thấy tiếc nuối.
Anh chỉ chạm lên vết thương, nghĩ rằng từ nay về sau, nếu Lâm Dư thật sự có thể trở về, cậu sẽ không còn phải đứng ngoài một cánh cửa nào chỉ vì mình là beta.
Ý nghĩ ấy vô lý đến mức ngay cả anh cũng hiểu.
Lâm Dư đã ch*t. Chính tay anh đặt tro cốt cậu vào nghĩa trang.
Nhưng đôi khi con người phải giữ lại một điều vô lý để có thể tiếp tục sống.
Tạ Cảnh Hoài mất gần một năm hồi phục. Sau khi trở về, anh tiếp quản Tạ thị, không phải vì tha thứ cho gia đình mà vì cần một nền tảng đủ vững chắc để bảo vệ Tiểu Mãn và giữ quyền quyết định cuộc đời mình.
Tạ lão phu nhân giao toàn bộ quyền lực cho anh. Tạ phu nhân nhiều lần muốn xin lỗi, nhưng anh chỉ giữ một khoảng cách lạnh nhạt. Không nổi gi/ận, không trách móc, cũng không cho bà cơ hội bước lại gần.
Căn hộ từng sống cùng Lâm Dư được giữ nguyên.
Chiếc cốc sứ bị sứt miệng, đôi dép màu xanh, cuốn sách đọc dở trên đầu giường, tất cả vẫn nằm ở vị trí cũ. Tạ Cảnh Hoài đưa Tiểu Mãn về đó sống.
Khi đứa trẻ biết nhìn ảnh, anh chỉ vào tấm hình đặt trên bàn.
“Đây là ba nhỏ.”
Tiểu Mãn dùng ngón tay bé xíu chạm lên gương mặt Lâm Dư. “Ba nhỏ đâu?”
“Ba nhỏ đến một nơi rất xa.”
“Khi nào về?”
Tạ Cảnh Hoài im lặng rất lâu. “Ba không biết.”
“Ba nhỏ không thích con sao?”
“Không.” Anh ôm con vào lòng. “Ba nhỏ rất yêu con. Khi con còn nhỏ hơn một hạt đậu, em ấy đã bảo vệ con rồi.”
Tiểu Mãn suy nghĩ bằng vẻ mặt nghiêm túc của một đứa trẻ mới học nói.
“Vậy con chờ.”
Tạ Cảnh Hoài nhắm mắt, không sửa lời con.
Bởi vì anh cũng đang chờ.
*
Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ.
Đầu cậu đ/au như bị bổ đôi. Trong mũi là mùi th/uốc khử trùng, bên tai có tiếng điều hòa cũ kỹ chạy rè rè. Cậu mở mắt nhìn trần nhà ẩm mốc, mất rất lâu mới nhớ được hình ảnh cuối cùng trước khi bóng tối ập xuống.
Ánh đèn xe tải.
Tiếng kim loại vỡ vụn.
Hai tay ôm lấy bụng.
Lâm Dư bật dậy, theo bản năng sờ xuống bụng. Nơi đó vẫn phẳng, không đ/au, nhưng cơ thể này rõ ràng không phải của cậu.
Bàn tay lớn hơn, ngón tay dài hơn. Trên cổ tay trái có một nốt ruồi nhỏ mà cậu chưa từng có. Cậu bước xuống giường, lảo đảo chạy vào phòng tắm.
Trong gương là gương mặt của một người đàn ông xa lạ.
Khoảng hai mươi bảy tuổi, tóc đen hơi dài, đường nét thanh tú nhưng lạnh hơn cậu trước đây. Sắc mặt tái nhợt, dưới mắt có quầng xanh của người vừa trải qua một trận b/ệnh nặng.
Lâm Dư đứng trước gương rất lâu, cho đến khi một đoạn ký ức không thuộc về mình tràn vào đầu.
Người trong gương tên Ninh Chiêu, hai mươi bảy tuổi, là alpha thể lặn cấp D. Tuyến thể hoạt động rất yếu, pheromone có mùi trà xanh sau mưa nhưng nồng độ thấp đến mức gần như không gây ảnh hưởng lên người khác.
Ninh Chiêu là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi ở Bắc Thành. Sau khi tốt nghiệp học viện mỹ thuật, anh làm họa sĩ minh họa tự do, sống một mình, ít bạn bè. Ba ngày trước, anh trượt chân rơi xuống hồ khi đi chụp phong cảnh. Tim từng ngừng đ/ập gần bốn phút vì thiếu oxy, sau đó được c/ứu sống nhưng hôn mê sâu.
Hôm qua, b/ệnh viện cho rằng anh đã tỉnh và không còn nguy hiểm nên đồng ý để anh về nhà theo dõi.
Nhưng người mở mắt trong cơ thể này lại là Lâm Dư.
Cậu không biết Ninh Chiêu đã đi đâu, cũng không hiểu vì sao mình lại xuất hiện ở đây. Cậu chỉ biết ký ức cuối cùng của mình là vụ t/ai n/ạn, còn ngày tháng trên điện thoại đã trôi qua đúng năm năm.
Năm năm.
Cậu đã ch*t năm năm.
Lâm Dư ngồi xuống nền phòng tắm lạnh lẽo, hai tay run đến mức gần như không thể mở trình duyệt. Cậu gõ tên Tạ Cảnh Hoài.
Hàng loạt tin tức xuất hiện.
“Tạ Cảnh Hoài chính thức trở thành chủ tịch trẻ nhất của Tạ thị.”
“Người thừa kế nhà họ Tạ thực hiện phẫu thuật tuyến thể ở nước ngoài.”
“Tạ thị phủ nhận tin đồn liên hôn với nhà họ Tống.”
“Tạ Cảnh Hoài xuất hiện cùng con trai tại sự kiện từ thiện.”
Ngón tay Lâm Dư dừng lại.
Bức ảnh trong bài báo chụp một người đàn ông mặc vest đen. Tạ Cảnh Hoài g/ầy hơn trong ký ức, đường nét gương mặt lạnh và sắc nét. Anh đang bế một đứa trẻ khoảng bốn tuổi, bàn tay che sau đầu con theo thói quen bảo vệ.
Đứa trẻ có đôi mắt giống anh, nhưng khi cười, khóe môi lại cong lên giống Lâm Dư đến mức khiến cậu nghẹn thở.
Dòng chú thích bên dưới ghi: “Tạ Dư Niệm, con trai duy nhất của Tạ Cảnh Hoài, được sinh ra bằng công nghệ buồng th/ai nhân tạo sau khi người mang th/ai qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn.”
Lâm Dư đọc đi đọc lại câu ấy.
Đứa trẻ đã sống.
Con của cậu và Tạ Cảnh Hoài đã sống.
Cậu phóng to bức ảnh. Tiểu Mãn mặc áo len màu vàng, trên cổ đeo một viên đ/á hình mặt trăng. Đó là món đồ Lâm Dư từng m/ua cùng Tạ Cảnh Hoài ở khu chợ dưới chân núi Vân Tê. Khi đó cậu còn đùa rằng sau này có con sẽ tặng cho đứa trẻ.
Tạ Cảnh Hoài đã nhớ.
Nước mắt rơi xuống màn hình.
Lâm Dư không biết mình khóc vì vui hay vì đ/au. Cậu đã bỏ lỡ ngày con ra đời, tiếng gọi đầu tiên, bước chân đầu tiên. Cũng bỏ lỡ năm năm của Tạ Cảnh Hoài.
Trong tất cả những bức ảnh trên mạng, anh không hề cười.
4
Chương 8
Chương 7
Chương 17
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook