Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 7: Cuộc hẹn
Buổi chiều ngày hôm sau đến đúng như giao ước, ánh hoàng hôn lộng lẫy màu vàng cam nhuộm thắm cả một khoảng trời thành phố Tinh Cầu. Đúng bốn giờ ba mươi phút, tiếng động cơ êm ái nhưng đầy uy lực vang lên phía sau cổng lớn của biệt thự Doãn gia. Một chiếc Maybach màu đen bóng bẩy, sang trọng từ từ đỗ lại. Chiếc xe đắt giá này giống như một con quái vật bóng đêm kiêu hãnh, thu hút mọi ánh nhìn của người qua đường bởi sự xa hoa và quyền lực toát ra từ chính chủ nhân của nó.
Trong phòng khách, Doãn Hy Thần vừa nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Kỷ Thị qua cửa sổ lớn liền lập tức nhảy dựng lên. Đôi mắt mèo của mở to, đầy vẻ cảnh giác và lo lắng. Khi thấy Bạch Ân Hy ôm một chiếc túi giấy tinh tế, chuẩn bị bước ra cửa, Hy Thần liền lao tới chặn ngay trước lối đi, hai tay dang rộng.
"Không được đi! Ân Hy, em đừng để Kỷ Hành Chu lừa đó. Để anh gọi người mang chiếc áo này trả lại cho hắn là được, em không cần phải đích thân đến tận nơi? Anh không yên tâm để em đi một mình với hắn ta!"
Bạch Ân Hy nhìn điệu bộ xù lông hộ thân của anh họ thì khẽ bật cười, nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn như một làn gió mát xoa dịu sự nóng nảy của Hy Thần. Cậu bước lên một bước, nhẹ nhàng nắm lấy tay áo của anh họ, dùng chất giọng mềm mại như làm nũng để dỗ dành.
"Em chỉ đi trả áo cho ngài ấy thôi mà. Ngài ấy đã chu đáo giúp đỡ em đêm qua, em không thể bất lịch sự được. Anh đừng lo lắng quá, em hứa sẽ giữ khoảng cách an toàn, và em sẽ gọi cho anh ngay lập tức nếu có chuyện gì xảy ra, có được không anh Hy Thần?"
Gương mặt thanh tú, thánh thiện cùng đôi mắt phượng ngập tràn sự khẩn khoản của em họ khiến Doãn Hy Thần cứng họng, sự tức gi/ận trong lòng bay đi quá nửa. Anh ta vẫn hậm hực định nói thêm vài câu dặn dò, thì đúng lúc này, chiếc điện thoại trong túi quần của Hy Thần bỗng nhiên vang lên hồi chuông dồn dập.
Hy Thần cau mày rút điện thoại ra nhìn màn hình, sắc mặt lập tức đen xì khi nhìn thấy ba chữ Lăng Tư Duật nhấp nháy. Anh ta vừa trượt màn hình bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lười biếng, cợt nhả đầy ngứa đò/n của thiếu gia nhà họ Lăng.
"Doãn nhị thiếu gia, cái chân bị em giẫm đêm qua bây giờ đ/au đến mức không đi lại được rồi đây này. Em tính trốn trách nhiệm đấy à? Mau ra quán cà phê X, nếu không tôi sẽ trực tiếp vào Doãn gia gặp em."
"Anh...! Tên l/ưu ma/nh khốn kiếp này!"
Doãn Hy Thần tức đến n/ổ đom đóm mắt, gầm lên một tiếng vào điện thoại rồi giậm chân đùng đùng đi thẳng vào gara xe chọn một chiếc phóng nhanh tới chỗ hẹn, hoàn toàn quên mất việc phải chặn cậu lại.
Bạch Ân Hy thở phào nhẹ nhõm, đôi môi nhỏ nhắn khẽ cong lên một độ cong tinh nghịch. Cậu ôm chiếc túi giấy, nhanh chóng rảo bước ra khỏi cổng biệt thự và tiến về phía chiếc Maybach đang chờ sẵn.
Cửa xe phía sau tự động mở ra ngay khi cậu tiến lại gần. Bạch Ân Hy khom người bước vào trong khoang xe rộng rãi, xa xỉ. Không gian bên trong xe vô cùng yên tĩnh và riêng tư, thoang thoảng mùi hương tuyết tùng quen thuộc, trầm mặc và đầy quyền lực. Kỷ Hành Chu đang ngồi ở vị trí chủ tọa, anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đen cao cấp, các khuy măng sét bằng kim cương lấp lánh dưới ánh sáng nhẹ của nội thất xe. Sắc mặt anh hôm nay nhìn tốt hơn rất nhiều, sự u ám của chứng rối lo/ạn tin tức tố đã bị đẩy lùi, nhường chỗ cho vẻ điềm tĩnh, sâu không thấy đáy của một bậc quân vương.
Bạch Ân Hy khép nép ngồi xuống bên cạnh anh, giữ một khoảng cách chừng mực đầy lễ phép. Cậu ôm túi giấy trong lòng, nhỏ giọng chào hỏi.
"Chào buổi chiều, Kỷ tổng."
Kỷ Hành Chu khẽ nghiêng đầu nhìn cậu. Ánh mắt chim ưng sắc bén của anh dịu lại khi chạm vào gương mặt trắng nõn, nhỏ nhắn của thỏ con. Anh ừm một tiếng trầm thấp, thanh âm khàn khàn đầy nam tính.
"Chào. Tối qua ngủ có ngon không?"
"Vâng, em ngủ rất ngon ạ."
Bạch Ân Hy khẽ gật đầu, hai má lại có xu hướng ửng hồng khi nhớ đến chiếc áo vest mình đã ôm cả đêm. Cậu vội vàng đưa chiếc túi giấy lên trước mặt, cho anh.
"Áo vest của ngài em đã giặt sạch sẽ rồi ạ. Chuyện tối hôm qua cam rơn ngài nhiều."
Kỷ Hành Chu vươn bàn tay to lớn, những khớp xươ/ng rõ ràng còn quấn băng gạc trắng đón lấy chiếc túi từ tay cậu. Khi ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau, một luồng điện tế dại như chạy dọc sống lưng Bạch Ân Hy, khiến cậu vội vàng rụt tay lại.
Kỷ Hành Chu không vội đặt chiếc túi xuống, anh mở túi ra, tự nhiên lấy chiếc áo vest bên trong. Ngay khoảnh khắc thớ vải đắt giá lộ ra ngoài không khí, một mùi hương hoa trà ngọt ngào, thoang thoảng thơm mát và thanh khiết từ cơ thể Ân Hy đã hòa quyện vào mùi nước xả vải dịu nhẹ, lập tức tràn ngập khắp khoang xe Maybach chật hẹp. Mùi hương ấy giống như một chiếc vuốt mèo mềm mại, khẽ cào vào trái tim của vị Alpha đỉnh cấp.
Kỷ Hành Chu nâng chiếc áo lên, đưa gần sát chóp mũi, công khai ngửi thử mùi hương vương lại trên đó trước mặt cậu. Hành động vô cùng mờ ám và mang tính chiếm hữu cao này khiến Bạch Ân Hy x/ấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Cậu cúi gằm mặt, hai tai đỏ bừng như sắp nhỏ giọt, ngón tay bấu ch/ặt vào gấu áo của chính mình.
Nhìn thấy thỏ con sắp bị mình trêu chọc đến mức n/ổ tung, Kỷ Hành Chu mới khẽ thu hồi tầm mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười dung túng khôn tả. Anh xếp gọn chiếc áo sang một bên, trầm giọng ra lệnh cho tài xế.
"Lái xe đi."
Chiếc xe Maybach lướt đi mượt mà trên đường phố nhộn nhịp, nhưng đích đến lần này không phải là tòa tháp tài chính Kỷ Thị bận rộn và đầy áp lực, mà là một nhà hàng thưởng trà biệt lập nằm trên tầng thượng của một tòa kiến trúc cổ kính ở trung tâm thành phố.
Nơi đây được thiết kế hoàn toàn theo phong cách kính suốt từ trần đến sàn, nhìn ra toàn cảnh hoàng hôn rực rỡ của Tinh Cầu. Không gian tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng nhạc không lời du dương và hương trà thanh tao lan tỏa trong không khí.
Kỷ Hành Chu dẫn Bạch Ân Hy đến vị trí đẹp nhất sát ban công kính. Trên bàn đã bày sẵn những khay bánh ngọt tinh tế và một ấm trà hoa cúc tỏa hương ngào ngạt. Khung cảnh hoàng hôn rực đỏ như một bức tranh sơn dầu khổng lồ bao bọc lấy hai người, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, ấm áp đến ngột ngạt.
Kỷ Hành Chu tự tay rót một ly trà ấm đẩy đến trước mặt Bạch Ân Hy, động tác của anh ung dung, quý phái. Anh nhìn cậu nhấp một ngụm trà nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ chúm chím vì độ ấm, ánh mắt anh sâu thẳm, chậm rãi lên tiếng hỏi.
"Ân Hy, em từ nước Z trở về Tinh Cầu, sắp tới có dự định gì cho bản thân chưa?"
Bạch Ân Hy đặt ly trà xuống, đôi mắt phượng trong veo nhìn ra ánh hoàng hôn đang dần tắt ngoài kia, thành thật đáp.
"Em vừa tốt nghiệp ngành tài chính ở nước Z. Em không muốn vào làm trong công ty gia đình, em muốn tự mình học hỏi, cọ xát ở một môi trường mới hoàn toàn để tích lũy thêm kinh nghiệm thực tế."
Kỷ Hành Chu nghe vậy thì khẽ nheo mắt, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn đ/á cẩm thạch. Anh nhìn dáng vẻ vừa kiên định lại vừa có chút rụt rè của cậu, trong lòng khẽ lay động.
Anh không muốn những gã Alpha khác có cơ hội tiếp cận đóa hoa trà này. Anh muốn đoá hoa trà này là của riêng mình.
"Vậy đó là lý do em về Tinh Cầu?"
"Vâng."
Cậu dịu dàng gật đầu. Anh nghiêng người về phía trước, trầm giọng đề nghị.
"Nếu đã vậy, em đến Kỷ Thị làm thư ký cho tôi đi."
Bạch Ân Hy sửng sốt, đôi mắt phượng mở to hết cỡ nhìn người đàn ông đối diện. Cậu ngơ ngác mất vài giây, dường như không thể tin vào tai mình. Cậu vội vàng xua xua hai bàn tay nhỏ nhắn, lắp bắp nói.
"Nhưng... nhưng mà Kỷ tổng, em nhớ tập đoàn Kỷ Thị nổi tiếng là có quy trình tuyển dụng cực kỳ khắt khe. Tập đoàn của ngài trước giờ đâu có nhận sinh viên mới tốt nghiệp, lại chưa có chút kỹ năng hay kinh nghiệm thực tế nào như em đâu ạ?"
Nhìn vẻ mặt hoang mang, hốt hoảng đầy đáng yêu của thỏ con, trái tim Kỷ Hành Chu như mềm nhũn ra. Anh khẽ bật cười trầm thấp, ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều và tính chiếm hữu đ/ộc đoán, anh chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi nhìn thẳng vào mắt cậu, buông một câu đầy dứt khoát.
"Đừng lo, tôi chống lưng cho em. Ở Kỷ Thị, lời của tôi chính là quy định."
Câu nói mang theo sự che chở tuyệt đối và quyền lực ngút trời của vị đỉnh cấp Alpha rơi vào không gian yên tĩnh của buổi chiều tà, khiến trái tim ngây thơ của Bạch Ân Hy hoàn toàn lỡ nhịp, đứng hình trước sự sủng ái quá mức dung túng của người đàn ông.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook