Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi khuyên hắn tốt nhất nên mở to mắt mà canh gác.
Sau đó, tôi yếu ớt dựa vào xe ngựa, nghe thấy thị vệ hỏi mấy thiếu niên kia sắp xếp như thế nào.
Chử Hoài Thâm khẽ vuốt tay áo, hỏi: “Đưa bọn hắn về chỗ cũ, còn cần ta dạy ngươi sao?”
Câu nói vừa thoát ra, bên ngoài xe ngựa lập tức nhốn nháo.
Một đám thiếu niên nũng nịu khóc lóc đến tội nghiệp.
"Xin đại nhân thương hại chúng ta, đừng đưa chúng ta trở về chỗ cũ!"
“Hu hu hu.... ta không muốn trở về bị đá/nh nữa, c/ầu x/in cho ta ở lại đi.”
“Cầu tiểu thư rủ lòng thương.”
Họ thật đáng thương.
Tôi cảm động lau khóe miệng, túm lấy ống tay áo của Hoài Thâm.
"Đại nhân, tiền đều đã mất, tội gì lại lãng phí như thế."
Hả?
Tôi háo hức đề nghị: “Hay là… đóng gói mang về nhé? Làm nô tài đi theo thì cũng tốt cho mắt của ngài!”
Chử Hoài Thâm im lặng.
Tôi nghe được tiếng lòng của hắn, nhẹ nhàng thở dài, một chút dấu hiệu tức gi/ận cũng không có.
Hắn thật sự là người tốt.
Xe ngựa dừng trước cửa phủ Tể tướng, quản gia lớn tuổi mừng rỡ như đi/ên ra đón.
"Nghe nói đại nhân mang theo một nữ tử xinh đẹp trở về, đây chính là lần đầu tiên. Xem ra đại nhân thật sự thông suốt rồi..."
Nhưng lời nói đột nhiên dừng lại. Mặt mũi ông ta chợt đỏ bừng chỉ vào một đám thiếu niên xinh đẹp đang ở phía sau.
Hoài Thâm không giải thích, hắn thản nhiên nói: "An bài bọn họ ở lại Tây viện đi.”
Hắn xuống xe ngựa, vươn hai tay về phía tôi.
Đây là muốn ôm tôi à?
Tôi hoang mang giơ tay lên, hắn thuận thế ôm tôi vào trong ngựk.
Lòng bàn tay lạnh lẽo cách vải vóc chạm vào da th!t bên hông.
Tôi hơi ngứa. Cảm giác này... giống như đã từng quen biết.
Tôi nghiêng đầu, hôn mê bất tỉnh.
Nhị Cẩu kia chẳng lẽ hạ đ/ộc mạnh như vậy sao?
Tám người đàn ông đẹp trai đứng bó tay bó chân trong phòng.
Cảnh đẹp ý vui, mỗi người một vẻ.
Nhưng hiếm thấy là trong lòng tôi không sinh ra bất kỳ cảm giác nào.
Cơn khát tình tối qua dường như bị một chậu nước lạnh dập tắt.
Tôi nhảy mũi mấy cái. Sau đó, kéo tay áo của anh trai trước mặt mà lau nước mắt: "Sao đột nhiên lạnh như vậy?”
Cậu ta chợt đỏ mặt, săn sóc dịu dàng lại còn tựa đầu vào trong lòng tôi.
“Để ta giúp cô nương làm ấm người.”
...
Cậu ta hiểu lầm rồi.
“Ta không phải muốn cùng ngươi chơi tình thú, ta thật sự rất lạnh.”
Cậu ta ngẩn người khi thấy tôi chui vào ổ chăn.
?
Tôi sợ đến mức t/át cậu ta một cái.
“Làm phiền cậu ôm thêm cho ta một cái chăn.”
Tôi quấn hai cái chăn bọc kín không kẽ hở.
Tám chàng trai xinh đẹp vây quanh tôi hỏi han ân cần.
Cậu thiếu niên tên A Chiêu kia nói, tôi trúng một loại xuân dược rất mạnh.
"Loại th/uốc này rất đ/ộc, nếu như không kịp thời giải, thì toàn thân sẽ phát lạnh, cuối cùng sinh ra bất lực...”
?
Tôi chưa từ bỏ ý định sờ mó mấy anh đẹp trai. Nhưng nghe câu này thì tâm tình của tôi đã lặng như hồ nước.
...
Kịch bản này thật sự hợp lý sao?
Tôi là một cô gái, việc gì mà lại bất lực?
Tôi khóc như mưa trong ánh mắt thương cảm của các anh đẹp trai.
Tiếng lòng của mấy người họ líu lo, làm cho tôi đ/au đầu.
[Cũng không biết nàng có qu/an h/ệ gì với Tể tướng đại nhân.]
[Trúng loại đ/ộc dược khó giải này, thật đáng thương.]
[Cuộc đời cô gái này xem như bị hủy.]
Thật sao? Tôi không tin.
Lúc Chử Hoài Thâm ôm tôi vào trong ngựk, thì tôi vẫn rất bình thường, cũng không cảm thấy lạnh.
Tôi vẫy tay với A Chiêu: "Nếu không, ta thử lại xem?"
Tôi vuốt ve bàn tay non nớt của tám thiếu niên, lòng tôi vẫn bình lặng như nước.
Nhưng không sao, tôi cần nhìn vấn đề thoáng một chút. Nếu không chiếm được những người này thì tôi đây cũng không cần phải cố gắng. Chúng tôi có thể xây dựng tình yêu thuần khiết.
Tôi cắn ch/ặt răng: "Các ngươi trên người có tiền không?"
"Cô nương muốn làm gì?"
“Chơi bài cẩu đi.”
(Bài cẩu/Bài cửu là một trò chơi đá/nh bạc của Trung Quốc, được chơi với một bộ gồm 32 quân bài định dạng domino.)
Phủ Tể tướng sáng rực suốt đêm.
Buổi sáng, quản gia gõ cửa, thấy tôi và bảy người khác đều mang vành mắt thâm quầng mà gi/ật cả mình.
Nhưng ông ấy rất lấy lại tinh thần, đi vào sắp xếp và ra lệnh cho mọi người.
“Hai người đi phòng bếp.”
“Hai người hầu hạ đại nhân tắm rửa.”
…
Cuối cùng chỉ vào tôi và A Chiêu: "Về phần hai người, vào phòng chăm sóc đại nhân đi.”
[Hai người này xinh đẹp, vừa vặn để trong phòng bồi bổ thân thể cho đại nhân nhà chúng ta.]
?
Tôi? Bồi bổ thân thể cho Chử Hoài Thâm?
Lão quản gia này có chút lố rồi đấy.
A Chiêu r/un r/ẩy, lặng lẽ khóc bên tai tôi: "Nghe nói Tể tướng đại nhân rất lạnh lùng, khó tiếp cận, ta có thể quay về Nghi Xuân Uyển được không?"
Nhìn cậu ta khóc như mưa, phụ nữ bình thường thấy được đều đ/au lòng.
Nhưng không đợi tôi mở miệng, quản gia nghiêm khắc ngắt lời:
“Mau c/âm miệng, đừng nói những lời ô ngôn uế ngữ kia nữa!”
"Ta sẽ không cho phép hai người các ngươi cùng nhau hầu hạ đại nhân!"
…
Nhưng... vẫn còn hơi quá.
Và…
Rốt cuộc, ý của Hoài Thâm là gì?
Đưa tôi về nhà, chỉ để cho tôi làm nha hoàn?
Quên đi... ít nhất không cần đun nước tắm.
***
Mấy thiếu niên gi/ận mà không dám nói gì, yên lặng nhận việc rồi rời đi.
A Chiêu được nuông chiều nhất, mười ngón không dính nước bao giờ.
Còn tôi thì sao, có siêu năng lực.
Nói một cách đơn giản, mọi thứ đều vượt quá khả năng của tôi.
Ngoại trừ đun nước, cái khác tôi cũng không biết.
Sau khi liên tiếp làm vỡ mấy cái chén trà quý trên bàn, quản gia tức gi/ận thổi râu trừng mắt: "Ngươi nói đi, cuối cùng là ngươi có thể làm gì!”
Tôi ngáp một cái: "Ngủ có tính không?"
Sự tức gi/ận của quản gia bị nghẹn lại.
Ông ta mặt mày hớn hở: "Vậy hả? Sao không nói sớm? Tốt lắm, đừng làm ta thất vọng.”
“Ăn mặc như vậy, giống như khúc gỗ, đại nhân sẽ động tâm với ngươi sao? Thay đồ ngay!”
Tôi cầm váy lụa mỏng như cánh ve mà quản gia đặc biệt ra lệnh đưa tới, vẻ mặt dại ra.
Không phải xã hội phong kiến sao, lão già này sao còn cởi mở hơn cả tôi?
Đáng tiếc, tấm chân tình này của ông ta hoàn toàn đã đặt sai chỗ rồi.
Đại nhân nhà ông ta, hắn không lên được.
Nhưng không sao, tôi có thể phụ trách bưng nước trà, cùng hắn tâm sự.
Hoài Thâm đang ở trước bàn phê duyệt công văn.
Lúc ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại trên người tôi, sau đó nhanh chóng quay đầu.
Là một chính nhân quân tử.
“Ngồi đi, không cần câu nệ lễ tiết.” Hắn xoa xoa mày, dường như có chút khó hiểu.
"Là ta quên dặn dò lão Nghiêm, sau này cô cứ xem nơi này là nhà của mình đi.”
[Nhưng đối với bên ngoài nên lấy thân phận gì đây?]
Tôi nghe thấy tiếng lòng rõ ràng nhưng lạnh lùng của Tể tướng đại nhân.
Con người tôi, sợ nhất là gây thêm phiền toái cho người khác.
Vì thế tôi quyết định thật nhanh quỳ rạp xuống đất, dập đầu một cái.
“Nếu đại nhân không chê, ta sẽ nhận ngài làm nghĩa phụ.”
Chén trà trong tay Hoài Thâm không cầm chắc, rơi xuống đất nát bét.
Tôi hớn hở giúp hắn lau khô vết nước đọng trên cổ tay áo.
"Nghĩa phụ đại nhân, ngài chẳng cẩn thận gì cả, nhưng không sao, về sau con sẽ hiếu kính ngài!"
Chử Hoài Thâm rút tay áo ra khỏi tay tôi.
Nụ cười nhạt nhẽo lộ ra cứng ngắc: "Ta nhìn rất già sao?”
Tôi nhận ra một cách sâu sắc rằng hắn đang tức gi/ận.
Thẳng thắn mà nói, Chử Hoài Thâm tuổi trẻ đẹp trai, dịu dàng nho nhã, nếu không phải hắn có b/ệnh thì khả năng cao đã trở thành người đứng đầu hậu cung của nữ chính.
Trong tiểu thuyết tràn ngập tình tiết ám muội, Hoài Thâm như một cơn gió trong trẻo.
Tôi cần phải có cái dù này.
Nhưng Hoài Thâm hai mươi tám, thân thể này của tôi mới mười tám.
Nếu cùng hắn kết bái huynh muội, cũng không ổn lắm.
Tôi tập trung tinh thần, muốn nghe trong lòng Chử Hoài Thâm nghĩ như thế nào.
Nhưng thất bại, không nghe thấy gì cả.
Ngược lại Chử Hoài Thâm lắc đầu thở dài.
“Thôi, đối với bên ngoài liền nói cô là biểu muội từ nông thôn của ta mới đến đi.”
“Đa tạ biểu ca” Tôi tươi cười ngọt ngào.
Gân xanh trên trán Hoài Thâm nhảy dựng, cuối cùng nhịn xuống.
Thật tốt, lại là một ngày thành công khiêu chiến ranh giới cuối cùng của người đàn ông này.
Chương 11
7.END
Chương 7
Chương 8
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook