Trở Về Thời Học Sinh Của Người Vợ Điên Phê Xinh Đẹp

1

Tôi ôm sách, ánh mắt lướt qua phía sau Bùi Chước.

Đuổi theo anh ta suốt ba con phố chính là cậu đàn em thân thiết của tôi. Cậu ta thở hổ/n h/ển, tay chỉ thẳng vào tên l/ưu m/a/nh bất cần đời bên cạnh tôi:

"Đại ca, chính là cái gã này, hắn hẹn anh đ/á/nh nhau! Đã vậy còn chẳng có chút võ đức nào, dám xì hết hơi lốp xe đạp của anh nữa!"

Hẹn đ/á/nh nhau rồi còn đi xì lốp xe? Cái trò ấu trĩ này quả thực giống như chuyện mà Bùi Chước có thể làm ra. Cái gã này, lại đi khắp nơi gây rắc rối cho tôi rồi.

Tôi nhìn anh ta với ánh mắt lạnh nhạt: "Anh còn đi xì lốp xe người ta à?"

Bùi Chước sáp lại gần như một con mèo lớn đang chịu uất ức, mách lẻo với tôi: "Là hắn nhớ thương em trước mà..."

Cậu đàn em thấy anh ta như vậy thì càng tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Tôi muốn tỏ tình với đại ca thì liên quan gì đến anh? Hẹn đ/á/nh nhau không được lại đi xì lốp xe, sao anh không giỏi mà gọi luôn phụ huynh đến đây đi?"

Nói đoạn, cậu ta vớ lấy nửa đoạn thanh sắt bị rơi ra từ xe đạp: "Đại ca, anh tránh ra một bên đi, đừng để bị thương."

Bùi Chước nào phải hạng người hiền lành gì, anh ta liếc nhìn: "Ai thèm hẹn đ/á/nh nhau với cậu? Những chuyện vi phạm kỷ luật quân pháp đó tôi không bao giờ làm."

"Tôi xì lốp xe cậu là vì cậu dám tơ tưởng đến vợ tôi."

Hai chữ "vợ ơi" thốt ra từ miệng Bùi Chước vừa quen thuộc lại vừa có chút thẹn thùng. Mặc dù mấy ngày nay, tôi đã bị anh ta gọi đến mức thành thói quen, từ lúc còn ngượng ngùng đến nay đã nghe lọt tai rồi.

Cậu đàn em nhìn hai chúng tôi, ngẩn người trong chớp mắt, rồi lập tức đỏ bừng cả mặt: "Ai là vợ anh hả? Gọi đại ca như thế mà không biết x/ấu hổ à!"

Tôi ôm chồng sách trong tay, bị kẹp giữa hai người bọn họ. Một kẻ thì không có đầu óc, một kẻ thì luôn không vui vẻ. Nh/ốt hai tên này vào một căn phòng, chắc chắn bọn họ có thể cãi nhau suốt cả ngày.

Chậc, tôi phiền lòng rũ mắt xuống, không muốn quản nữa. Nhưng mà... thoát thân không được, mà cũng chẳng thể thực sự mặc kệ.

"Sinh viên nghiêm cấm đ/á/nh nhau ẩu đả, huống hồ còn là ở ngoài trường."

Nội quy trường học vừa đưa ra, cậu đàn em lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi. Lúc sắp đi, cậu ta không nói một lời mà nhét chiếc đồng hồ bỏ túi gia truyền vào lòng tôi.

Bùi Chước mang theo vẻ hung dữ, nhe răng đe dọa cậu đàn em: "Cậu không có vợ à? Sao cứ thích nhớ thương vợ người khác thế..."

Cậu đàn em không cho tôi cơ hội trả lại đồ, chạy nhanh như bay. Vừa chạy còn vừa hét lớn khiêu khích Bùi Chước: "Đúng đấy, ông đây từ nhỏ đã không có vợ rồi!"

Bùi Chước nhặt thanh sắt bị vứt dưới đất lên, định đuổi theo. Tôi cắn môi, vô cảm ôm sách nói: "Về nhà."

"Nhưng mà hắn..." Bùi Chước có chút không cam tâm.

Tôi ngước mắt lên, không nóng không lạnh nhìn xem anh ta còn định nói gì nữa. Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt tôi, Bùi Chước lập tức ngoan ngoãn: "Ồ."

2

Bùi Chước đã đi theo tôi về nhà vào một đêm mưa.

Tôi ra ngoài m/ua sách, bắt gặp anh ta đang ngồi xổm ở góc phố. Tóc húi cua, sơ mi đen cổ bẻ, dây chuyền vàng lấp lánh. Anh ta vừa cãi nhau với ông chủ tiệm sách xong, trên tay cầm một tờ tiền 100 tệ của năm năm sau, khăng khăng bảo đó là tiền thật.

Đường nét gương mặt anh ta sắc sảo như d/ao khắc, giữa chân mày nhíu lại thành mấy nếp nhăn nhỏ, đầu gục xuống, chẳng biết đang nghĩ cái gì.

Lúc ông chủ tiệm sách thối tiền lẻ cho tôi còn càm ràm: "Chẳng biết từ đâu ra cái gã công tử bột này, ăn mặc thì bảnh bao mà ra tay toàn là tiền giả."

Ngăn cách qua lớp cửa kính, tôi liếc nhìn Bùi Chước một cái, lại cảm thấy anh ta không giống một công tử bột vừa cãi nhau với gia đình rồi bỏ chạy, mà giống một con q/uỷ nghèo túng rớt xuống từ một nơi cao sang quyền quý nào đó hơn.

Tôi m/ua một cuốn tạp chí thời chính mới từ tiệm sách để về nhà. Đi đến cửa nhà mới phát hiện Bùi Chước vẫn luôn đi theo mình.

Trên phố mưa phùn lất phất, tôi che ô. Anh ta như một cái bóng, cứ lẳng lặng theo sau tôi cách hai bước chân.

Tôi sinh lòng cảnh giác, cầm một con d/ao nhỏ sắc bén chĩa ra sau lưng: "Anh đi theo tôi làm gì? Chúng ta quen nhau sao?"

Dáng người Bùi Chước rất cao, bóng đen của anh ta như muốn đ/è nghiến người khác lên cánh cửa. Tôi không ngờ đôi mắt của Bùi Chước lại đen láy và sáng đến vậy.

Anh ta đi trước một bước, ấn gáy tôi vào lòng mình, rồi tự nhiên hôn xuống: "Vợ ơi."

Chiếc lưỡi ẩm ướt cạy mở răng môi tôi, mùi th/uốc lá nồng đượm hun cho đầu óc tôi trở nên mụ mị. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng hôn ai bao giờ. Không ngờ nụ hôn đầu đời lại bị tước đoạt một cách đơn giản như thế ngay tại đây, mà đối phương còn là một người đàn ông tôi hoàn toàn không quen biết.

"Anh, khốn kiếp..." Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi.

Tôi xoay tay cầm d/ao định hành động, không ngờ người đàn ông này giống như đã dự đoán trước được động tác của tôi, anh ta bóp ch/ặt cổ tay tôi rồi ấn lên tường. Con d/ao rơi xuống đất phát ra tiếng vang giòn giã.

Anh ta giống như cực kỳ quen thuộc với cơ thể tôi, ngang nhiên cúi đầu mút mát lấy hương vị giữa đầu môi tôi. Tôi dùng sức đẩy mạnh anh ta ra: "Thằng khốn!"

Tôi trừng mắt nhìn Bùi Chước đầy hung dữ, ngón tay không ngừng chùi mạnh lên cánh môi, chùi đến mức thịt môi đỏ bừng cả lên. H/ận không thể tẩy sạch mọi vết bẩn mà anh ta để lại.

Bùi Chước nhìn thấy vẻ gh/ê t/ởm của tôi, trong mắt lập tức phủ một lớp sương nước: "Vợ ơi, em gh/ét bỏ anh..."

Tôi cũng chẳng phải thánh nhân gì, hơn nữa tính khí của tôi cũng có giới hạn. Tôi tức gi/ận gằn giọng: "Ai là vợ anh hả?"

Bùi Chước cuống quýt, cái chuông chó treo trên dây xích cổ của anh ta cũng kêu leng keng theo: "Em thực sự là vợ anh mà."

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ, trông cứ như bị người nhà bỏ rơi ở ven đường. Gặp ai trên đường cũng gọi là vợ sao? Hừ, chẳng lẽ thật sự là một tên ngốc à?

Biết mình đ/á/nh không lại anh ta, tôi cũng chẳng buồn tranh cãi nữa. Xoay người một cái, tôi đóng sầm cửa lại.

Dưới khe cửa chẳng biết từ lúc nào đã bị ai đó nhét vào một tờ giấy nhỏ. Tờ giấy nhăn nhúm, những chữ viết bằng m/áu trên đó trông thật rợn người:

【Quý Thanh, cha n/ợ con trả. Nếu mày còn không lấy được tiền ra, đừng trách anh em tụi tao kéo đến tận cửa đòi người. Đến lúc đó thì không còn là chuyện vài vạn tệ nữa đâu!】

Tôi nhíu mày, thuần thục châm lửa đ/ốt tờ giấy đi. Leo lên giường, trằn trọc mãi không ngủ được. Ngồi dậy nhìn ra ngoài, cái gã cao lớn Bùi Chước đó vẫn còn đứng ở cửa. Anh ta không che ô, nước mưa theo mặt anh ta trượt xuống mặt đất.

Chẳng hiểu vì sao, trong đầu tôi lại hiện lên tiếng thở dốc trong hơi nước ẩm ướt kia... Thân thủ của người này thực sự rất tốt! Lúc hôn nhau, tôi đã chạm vào những múi cơ cứng cáp trên bụng anh ta, vừa nhìn là biết dấu vết của việc luyện tập thường xuyên suốt nhiều năm.

Đó là sự tà/n nh/ẫn toát ra từ tận xươ/ng tủy của người có địa vị. Có anh ta ở đây, có lẽ sẽ bớt đi được không ít rắc rối.

Tôi đẩy cửa ra. Bùi Chước vốn đang cúi đầu đi quanh quẩn, vừa thấy tôi, mắt anh ta liền sáng rực lên: "Vợ ơi, em..."

Tôi khoanh tay trước ng/ực, đứng ở vị trí trên cao, thong thả nhếch môi cười với anh ta: "Nghe nói, tôi là vợ của anh sao?"

Danh sách chương

1 chương
1
01/05/2026 15:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu