Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi chỉ cười mà không nói. Nói đi cũng phải nói lại, có khi nào... thầy của tôi chính là vị Lục Vũ thời Đường kia không?
Khi thầy còn sống, đã được các nhà thơ gọi là Trà Tiên, Trà Thánh, chỉ là chưa kịp viết thành cuốn [Trà Kinh] kia. Không ngờ, ở đời sau thầy lại có danh tiếng lớn như vậy. Nếu có cơ hội quay về quá khứ, tôi nhất định phải kể chuyện này cho thầy, thầy nhất định sẽ rất vui.
Phương Dĩ Sâm vẫn đang hết lời khen ngợi trà đạo của tôi, đúng lúc này, hai người đi chuẩn bị bữa tối đã quay về.
“Ăn cơm thôi!” Lữ Quế Quế cầm cái vá trong tay, hoạt bát nhảy nhót đến thông báo cho mọi người.
Tiểu thịt tươi đi theo phía sau, cưng chiều gọi cô ta lại: “Đồ ngốc, chỉ lo gọi mọi người thôi, trên mặt em còn dính đồ ăn kìa.”
Lữ Quế Quế ngoan ngoãn đứng yên, lộ ra vẻ ngây thơ. Tiểu thịt tươi tiến lại gần, lấy một hạt vừng trên má Lữ Quế Quế xuống.
Sự m/ập mờ trắng trợn như vậy, màn hình bình luận đồng loạt hét chói tai.
[Quế Quế và tiểu thịt tươi cùng nhau nấu bữa tối, tình cảm tiến triển nhanh quá! Khóa ch/ặt nhau lại khóa ch/ặt nhau lại!]
[Sao Ca vương nhìn Quế Quế và tiểu thịt tươi thân mật như vậy mà không gh/en nhỉ? Ban đầu rõ ràng anh ấy có thiện cảm với Quế Quế.]
[Không phải quá rõ ràng rồi sao? Bây giờ tâm h/ồn của Ca vương đã bay đến chỗ Quý Lam rồi, hoàn toàn không nhìn thấy người khác nữa.]
[Nói thật, hôm nay tôi thật sự đã thay đổi cái nhìn về Quý Lam, cảm thấy cô ấy rất có sức hút.]
[Tôi cũng vậy! Từ anti thành người qua đường, thậm chí còn có xu hướng trở thành fan ngầm.]
Ngay lúc những bình luận đang lướt qua, chúng tôi đã đi đến bàn ăn.
Hai bên bàn ăn mỗi bên ngồi ba người, ai ngồi cạnh ai cũng là một vấn đề.
Là một Hoa khôi, đương nhiên tôi phải xuất hiện cuối cùng. Vì vậy, tôi cố tình đi chậm lại, nhưng Ca vương đã sớm kéo ghế bên cạnh anh ấy ra, mời tôi ngồi xuống.
Tôi ngồi giữa Ca vương và Ảnh đế. Đối diện Ảnh đế là Thẩm Đạm Nghi, rất tiện để trao đổi ánh mắt. Và bên cạnh Thẩm Đạm Nghi, là tiểu thịt tươi và Lữ Quế Quế đang ngồi sát nhau.
Lữ Quế Quế còn đặc biệt chọn ngồi đối diện với Ca vương. Cô ta vừa gắp thức ăn cho tiểu thịt tươi bên cạnh, vừa quan tâm hỏi Ca vương có thích ăn không, rõ ràng là vẫn chưa từ bỏ ý định ràng buộc với Ca vương. Nhưng Ca vương chỉ lo nói chuyện với tôi, tỏ ra rất hời hợt với Lữ Quế Quế.
Thứ tự chỗ ngồi tưởng chừng đơn giản của bữa tối, về cơ bản đã định hình việc gửi thư đêm nay.
Đúng vậy, Ban tổ chức yêu cầu, trong thời gian ghi hình một tuần, chúng tôi cần vào các ngày thứ Ba, Năm, Bảy, Chủ nhật, viết thư bỏ vào hòm thư, gửi cho người khiến mình rung động nhất.
Đêm đầu tiên, tôi gửi thư cho Ca vương, dù sao anh ấy là người thể hiện rõ thiện cảm với tôi nhất. Không cần nghi ngờ, tôi cũng nhận được thư của anh ấy.
[Lam Lam, ban đầu anh đến đây chỉ để làm cho xong hợp đồng, không ngờ ngay ngày đầu tiên đã nhận định là em. Sáu ngày sắp tới, em là người duy nhất anh muốn viết nên câu chuyện tình yêu.]
Tôi nhìn lá thư và mỉm cười. Viết nên câu chuyện tình yêu thì không vấn đề, nhưng duy nhất thì không được.
Bởi vì mục tiêu của tôi, là chinh phục tất cả.
5.
Ngày thứ Hai, Lữ Quế Quế rõ ràng không được vui.
Cô ta đến tham gia chương trình này, vốn dĩ là muốn xây dựng hình tượng “được mọi người yêu mến”. Dự định trước tiên sẽ dẫm đạp tôi xuống, sau đó điểm nhấn của chương trình sẽ tập trung vào việc Ca vương và đỉnh lưu vì cô ta mà gh/en t/uông. Kết quả là dẫm đạp không thành, mà cũng chẳng nhận được thư của Ca vương.
Ban ngày ngồi trong phòng khách, nhìn thấy tôi còn lười chào hỏi. Cho đến khi những người khác lần lượt xuống lầu, cô ta mới khôi phục lại vẻ hoạt bát đáng yêu như ban đầu.
“Mọi người có khát không? Tôi rót trà cho mọi người nhé.” Để thể hiện hình ảnh ân cần của mình, Lữ Quế Quế cầm ấm nước sôi lên định pha trà.
Ảnh đế Phương Dĩ Sâm lập tức ngăn lại: “Cô đừng động vào!”
Tay Lữ Quế Quế đang lơ lửng giữa không trung liền cứng đờ lại.
Phương Dĩ Sâm lại sắp xếp bộ ấm chén gọn gàng đặt trước mặt tôi, có chút mong đợi, lại có chút ngượng ngùng hỏi: “Quý Lam, có thể phiền cô pha trà thêm lần nữa được không? Sau khi uống trà của cô hôm qua, hương vị đó cứ vương vấn mãi trên đầu lưỡi tôi, thèm quá đi mất.”
Tôi mỉm cười hiểu ý: “Ngồi xuống đi.”
Phương Dĩ Sâm vội vàng lấy một cái đệm nhỏ, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh tôi.
Sắc mặt của Lữ Quế Quế càng khó coi hơn. Cô ta nén một cơn bực dọc, đợi đến khi thấy Thẩm Đạm Nghi xuống lầu, cố ý cất giọng the thé khiêu khích: “Lam Lam à, cậu và Dĩ Sâm, một người hiểu trà đạo, một người yêu uống trà, cảm giác hợp nhau gh/ê đó!”
Thẩm Đạm Nghi trên cầu thang sững sờ.
Lữ Quế Quế giả vờ như không thấy cô ấy, tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Sao hai người không quen biết nhau sớm hơn nhỉ? Biết đâu đã sớm vì trà mà ở bên nhau rồi, cũng không cần phải tham gia chương trình hẹn hò này nữa.” Nói xong, cô ta còn chớp chớp mắt một cách ngây thơ vô tội.
Môi của Thẩm Đạm Nghi càng trắng hơn. Lòng tự trọng của cô ấy không cho phép mình tiếp tục tham gia vào cuộc nói chuyện của chúng tôi, trực tiếp đi thẳng qua phòng khách, ra ngoài biệt thự.
Chap 2
Chap 8
Chap 7 - Hết
Chap 7 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 13 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 9 + Ngoại truyện - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook