Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

28

29/07/2026 10:34

Lục Triệu trả lời gần như ngay lập tức:

"Cậu bị ngốc à? Nhìn xem hôm nay là ngày mấy."

Chu Trạch Phong nhìn lịch.

Mùng mười bốn tháng Tám âm lịch.

"..."

Cậu cạn lời.

Chỉ muốn chặn luôn người bạn vừa gửi cho mình mẫu tin nhắn chúc mừng ấy.

Cuối cùng vẫn cứng đầu nhắn lại:

**"Chúc trước thôi."

"Anh nghe điện thoại đi."**

Lần này Lục Triệu chịu bắt máy.

Giọng nói đầy vẻ uể oải.

"Cậu không định ngủ thật à?"

"Tôi không ở ký túc xá."

Chu Trạch Phong vẫn còn hơi thở gấp.

Nhìn vầng trăng gần như tròn trên bầu trời.

"Vừa chạy bộ xong."

"Luyện tập cường độ cao trước khi ngủ sẽ khiến dopamine tiết ra nhiều."

"N/ão và cơ thể đều ở trạng thái hưng phấn."

"Lại càng khó ngủ."

"..."

"Anh không hỏi vì sao tôi chạy à?"

Không đợi Lục Triệu hỏi.

Chu Trạch Phong tự giải thích.

"Anh bảo tôi một tuần không được..."

Cậu ngập ngừng.

"...cho nên..."

Lục Triệu nhíu mày.

"Chẳng phải..."

Hắn vốn định nói: Chẳng phải chúng ta đã c/ắt đ/ứt rồi sao?

Nhưng ngay lập tức lại hiểu ra hàm ý trong câu nói của Chu Trạch Phong.

"Tôi hiểu cậu muốn ám chỉ gì rồi."

Chu Trạch Phong gi/ật mình.

Nhanh vậy đã hiểu?

Mình biểu hiện rõ thế sao?

Đúng lúc ấy.

Điện thoại báo có tin nhắn mới.

Lục Triệu gửi cho cậu một chuỗi ký tự tiếng Anh.

"Cậu biết dùng Twitter chứ?"

"Tìm ID này."

"Tôi từng xem video của cô ấy."

"Chất lượng khá tốt."

"Người cũng rất đẹp."

"Tự nhắn tin cho cô ấy đi."

Chu Trạch Phong càng nghe càng thấy không đúng.

"Ý anh là gì?"

Lục Triệu cảm thấy hôm nay mình kiên nhẫn đến mức sắp phát hào quang.

Ngoài b/ệnh nhân ra.

Chưa từng có ai khiến hắn nhẫn nại đến thế.

Nghĩ kỹ thì...

Chu Trạch Phong cũng xem như b/ệnh nhân của hắn.

Ý nghĩ ấy khiến cảm giác áy náy trong lòng dịu đi đôi chút.

Nhưng hắn vẫn âm thầm quyết định.

Từ hôm nay trở đi...

Tốt nhất đừng dây dưa với Chu Trạch Phong nữa.

Hắn sợ...

Chính mình sẽ không giữ được chừng mực.

Lục Triệu hoàn toàn không biết.

Ở đầu dây bên kia.

Chu Trạch Phong đã đứng sững giữa sân vận động như một pho tượng.

Từ ngày quen Lục Triệu đến nay.

Chỉ trong mấy chục ngày ngắn ngủi.

Cậu đã không biết bao nhiêu lần bị hắn làm cho nghẹn lời.

"..."

"Anh với cô ấy..."

"Quen lắm à?"

"Không."

"Dù có theo dõi lẫn nhau."

"Nhưng chưa từng nói chuyện."

"Còn thành hay không..."

"Thì xem số cậu thôi."

Lục Triệu lại ngáp.

"Sau này không có việc gì thì đừng gọi cho tôi."

"Tin nhắn chúc Trung Thu cũng đừng gửi hàng loạt cho tôi."

Chu Trạch Phong đưa điện thoại sát môi.

Khẽ nói:

"Anh nằm mơ đi."

Giọng nói trầm thấp bỗng vang sát bên tai khiến Lục Triệu gi/ật mình.

Cảm giác như Chu Trạch Phong đang thì thầm ngay cạnh mình.

Bất giác khiến hắn rùng mình.

Lục Triệu còn đang thất thần.

Đầu dây bên kia lại vang lên:

"Ngủ ngon nhé."

"Bác sĩ Lục."

"Mai gặp."

Nói xong.

Chu Trạch Phong cúp máy.

Lục Triệu vung tay.

Dứt khoát kéo số điện thoại của Chu Trạch Phong vào danh sách đen.

"Mời b/ệnh nhân số 30, Chu Trạch Phong, vào phòng khám số 2."

Tiếng gọi điện tử lạnh lùng vang lên.

Lục Triệu mở cửa phòng khám.

Vừa ngẩng đầu...

Đã đối diện với Chu Trạch Phong.

Không ngờ...

Thật sự lại gặp.

Lục Triệu day nhẹ giữa mày, nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp.

Hắn gạt cảm xúc cá nhân sang một bên, nhận lấy hồ sơ b/ệnh án và thẻ khám.

"Trong thời gian dùng th/uốc có phản ứng bất thường gì không?"

"Sau khi ngừng th/uốc, tình trạng mất ngủ đã khá hơn trước khi uống chưa?"

Chu Trạch Phong không trả lời.

Chỉ lặng lẽ nhìn đôi tay đang bận rộn của Lục Triệu.

Ngón tay trắng trẻo kẹp lấy thẻ khám, quẹt qua máy.

Rồi mở hồ sơ.

Tay còn lại cầm chuột máy tính thao tác.

Làn da trắng đến chói mắt.

Trong đầu Chu Trạch Phong.

Lại hiện lên những đoạn video mình xem suốt đêm qua.

Sau khi nhận được ID từ Lục Triệu.

Cậu tìm ngay tài khoản cô gái kia.

Không bấm theo dõi.

Mà lần mò vào danh sách người cô ấy theo dõi.

Hơn hai, ba trăm tài khoản.

Lật đến hoa cả mắt.

Cuối cùng...

Cũng tìm được tài khoản của Lục Triệu.

ID của hắn rất đơn giản.

"Kh/ống Ch/ế Dục."

Trang cá nhân chỉ có vài bài đăng.

Toàn là video.

Mỗi video chỉ ghi vài con số làm tiêu đề.

Không có ảnh đời thường.

Không có dòng trạng thái.

Suốt cả đêm.

Chu Trạch Phong xem đi xem lại sáu đoạn video ấy không biết bao nhiêu lần.

Điều khiến cậu thở phào là...

Video của mình không hề xuất hiện.

Lục Triệu đúng là người giữ lời.

Nếu đoạn video ấy được đăng lên.

Có lẽ nó sẽ mang số thứ tự bảy.

Lặng lẽ nằm giữa vô số video khác.

Không có gì đặc biệt.

Dù đã sớm biết sẽ như vậy.

Thậm chí ngay từ lần thứ hai gặp Lục Triệu, cậu từng cảm thấy phản cảm với con người ấy.

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy những video kia...

Ngoài cảm giác nặng trĩu nơi lồng ngựk.

Trong lòng cậu còn chất chứa vô vàn cảm xúc phức tạp khó gọi tên.

Nằm trên bãi cỏ.

Lần đầu tiên Chu Trạch Phong cảm nhận được...

Ham muốn và cay đắng.

Có thể cùng tồn tại trong một trái tim.

Chỉ là...

Cậu vẫn luôn cảm thấy những video ấy có điều gì đó không đúng.

Nghĩ mãi.

Cuối cùng ngủ quên trên khán đài cạnh sân vận động.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:35
0
29/07/2026 10:34
0
29/07/2026 10:34
0
29/07/2026 10:33
0
29/07/2026 08:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu