Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 16: GHEN TUÔNG ĐIÊN CUỒNG
Chiếc xe màu đen sang trọng lướt êm trên đường phố thành phố Tinh Cầu, bỏ lại phía sau ánh đèn sảnh pha lê tòa tháp Kỷ thị. Chiếc Maybach của Kỷ Hành Chu lao ra khỏi hầm xe với vận tốc kinh người, đuôi xe quét qua một đường vòng cung bén ngọn rồi bám theo chiếc xe phía trước một cách chuẩn x/ác. Anh siết ch/ặt vô lăng, đôi mắt hằn lên những tia m/áu đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bóng lưng mờ ảo của Bạch Ân Hy qua lớp kính chắn gió. Toàn bộ lý trí, sự điềm tĩnh của anh dường như đã bị nụ cười rạng rỡ của cậu dành cho người đàn ông khác th/iêu rụi hoàn toàn.
Chiếc xe phía trước giảm tốc rồi từ từ rẽ vào bãi đỗ của một trung tâm thương mại sầm uất bậc nhất trung tâm. Kỷ Hành Chu điều khiển xe bám đuôi, chọn một góc khuất trong hầm để không gây chú ý. Anh bước xuống xe, duy trì một khoảng cách vừa đủ để quan sát hai bóng người vừa bước ra khỏi cửa xe.
Dưới ánh đèn neon sáng trưng của siêu thị, Bạch Ân Hy bước đi bên cạnh người đàn ông kia. Cậu ríu rít nói cười, đôi mắt phượng cong lên thành hai vầng trăng khuyết, hai má lúm đồng tiền ẩn hiện đầy sinh động. Người đàn ông đi bên cạnh khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập vẻ nuông chiều, thỉnh thoảng lại vươn tay dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc tơ mềm mại của cậu để chỉnh lại những sợi tóc xơ rối. Bạch Ân Hy không hề né tránh, ngược lại còn hơi nghiêng đầu, tận hưởng sự chăm sóc ấy một cách vô cùng tự nhiên.
Họ cùng nhau đẩy chiếc xe đẩy đi qua các gian hàng thực phẩm khác nhau để chọn nguyên liệu nấu ăn. Có đôi khi, người đàn ông ấy đưa tay lấy một hộp thức ăn hoặc một loại rau củ mà cậu không thích, Bạch Ân Hy sẽ ngay lập tức phồng má, lắc lắc cái đầu nhỏ từ chối, điệu bộ hờn dỗi, đáng yêu vô cùng.
Đứng sau một kệ hàng lớn, Kỷ Hành Chu nhìn trân trân vào cảnh tượng trước mắt, lồng ngựk thắt lại từng cơn đ/au đớn đến nghẹt thở. Nụ cười ấy, gương mặt sinh động, biểu cảm chân thật và tràn đầy ý ỷ lại ấy, cả ngày hôm nay cậu không hề bố thí cho anh lấy một lần. Ở văn phòng, cậu dùng sự chuyên nghiệp lạnh lùng để biến anh thành người dưng, vậy mà ở nơi đây, cậu lại thể hiện toàn bộ sự mềm mại nhất của một Omega cho một người đàn ông khác. Sự tương phản tà/n nh/ẫn này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự tôn của anh, khiến mùi tin tức tố vô thức tràn ra đầy u ám.
Sau khi thanh toán xong một túi đồ lớn, hai người họ lại cùng nhau lên xe. Điểm dừng chân tiếp theo là tầng hầm của một khu chung cư cao cấp khép kín, nơi an ninh nghiêm ngặt bậc nhất thành phố. Kỷ Hành Chu dùng qu/an h/ệ của mình để lách qua hệ thống bảo an, lặng lẽ đi theo họ lên tầng căn hộ.
Cánh cửa gỗ dày nặng đóng lại, ngăn cách thế giới hạnh phúc của bọn họ với sự cô đ/ộc, đi/ên cuồ/ng của Kỷ Hành Chu bên ngoài hành lang. Anh đứng bất động trước cửa phòng, nhìn bảng số nhà bằng đồng sáng loáng mà trong lòng trống rỗng, không biết bản thân phải làm gì tiếp theo. Vào phòng để bắt gian? Hay xông vào để dùng quyền lực ép cậu về? Anh lấy tư cách gì đây khi chính anh là người sai?
Thời gian chầm chậm trôi qua. Một phút, mười phút, một tiếng đồng hồ dài đằng đẵng như một thế kỷ trôi qua, cánh cửa kia vẫn đóng ch/ặt, Bạch Ân Hy vẫn chưa bước ra. Nghĩ đến cảnh cậu đang ở cùng người đàn ông kia trong một không gian riêng tư, cùng nấu ăn, cùng cười đùa, hoặc thậm chí là làm những chuyện thân mật hơn thế, m/áu trong người Kỷ Hành Chu như sôi lên. Sự nhẫn nại của anh hoàn toàn sụp đổ. Không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, anh dứt khoát bước tới, nhấn mạnh vào nút chuông cửa.
"Kính coong..."
Tiếng chuông vang lên khô khốc giữa hành lang vắng lặng. Vài giây sau, có tiếng bước chân trầm ổn tiến gần, chốt cửa khẽ lạch cạch rồi mở ra. Người đàn ông phong độ lúc nãy xuất hiện sau cánh cửa, trên người vẫn mặc chiếc áo sơ mi chỉnh tề nhưng tay áo đã được xắn lên gọn gàng. Người đó nhìn Kỷ Hành Chu, ánh mắt có chút ngạc nhiên trước vị khách không mời mà đến đầy khí thế bức người này, nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự, nhã nhặn hỏi.
"Xin hỏi anh là ai? Tìm ai sao?"
Kỷ Hành Chu đứng thẳng tắp, bờ vai rộng lớn cùng chiều cao áp đảo tỏa ra một áp lực vô hình của một Alpha đỉnh cấp lâu năm. Anh nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng mang theo sự khẳng định chủ quyền không thể che giấu.
"Tôi tìm Bạch Ân Hy. Tôi là sếp của cậu ấy."
Người đàn ông nghe vậy thì hơi khựng nhẹ một nhịp, ánh mắt lướt qua bộ âu phục đắt tiền cùng biểu cảm căng thẳng đến cực điểm của Kỷ Hành Chu, dường như đã đoán ra được điều gì đó. Người đó khẽ mỉm cười, một nụ cười thản nhiên đầy ý vị, sau đó nghiêng người, rộng rãi mở to cửa mời anh vào nhà.
"Hóa ra là sếp của Tiểu Hy. Mời anh vào trong."
Nói rồi, người đàn ông xoay người hướng về phía gian bếp, cất giọng gọi lớn, thanh âm trầm ấm vang vọng khắp phòng khách căn hộ ấm cúng.
"Tiểu Hy, có người tìm em."
Từ phía phòng bếp tràn ngập ánh đèn vàng và mùi thức ăn thơm phức, bóng dáng mảnh khảnh của Bạch Ân Hy chậm rãi đi ra. Trên người cậu vẫn mặc chiếc áo len màu kem ban chiều, nhưng bên ngoài đã khoác thêm một chiếc tạp dề chống thấm hình gấu con khá ngộ nghĩnh. Đôi bàn tay thon dài của cậu vẫn còn vương chút nước, đang cầm một chiếc khăn vải khẽ lau lau. Cậu vừa đi vừa nghiêng đầu, giọng nói thanh thoát tự nhiên.
"Ai tìm em thế anh..."
Lời nói của Bạch Ân Hy bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng ngay khi cậu ngước mắt lên và chạm phải bóng dáng cao lớn, quen thuộc đang đứng sừng sững giữa phòng khách nhà mình. Nụ cười nhẹ nhàng trên môi cậu tắt ngấm, thay vào đó là sự kinh ngạc xen lẫn một chút hoảng hốt, rồi rất nhanh sau đó lại biến thành sự tức gi/ận và lạnh lùng. Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu ch/ặt lại, cậu nhìn Kỷ Hành Chu như nhìn một kẻ đột nhập bất hợp pháp, giọng nói lạnh đi vài phần.
"Chủ tịch? Sao ngài lại ở đây? Làm sao ngài biết chỗ này?"
Kỷ Hành Chu không trả lời câu hỏi của cậu. Ánh mắt anh khóa ch/ặt vào chiếc tạp dề trên người cậu, rồi lại lướt qua gian bếp ấm áp phía sau, nơi có nồi canh đang sôi sùng sục tỏa khói nghi ngút. Cảnh tượng này giống như một gia đình nhỏ hạnh phúc, mà anh, hoàn toàn là một kẻ ngoại tộc thừa thãi. Lồng ngựk anh đ/au nhói, sự gh/en t/uông tích tụ cả một ngày trời khiến anh không thể duy trì được vẻ phong độ thường ngày nữa. Anh tiến lên một bước, bỏ qua sự hiện diện của người đàn ông chủ nhà, khàn giọng nói.
"Bạch Ân Hy, đi về với tôi."
Bạch Ân Hy nhìn hành động bá đạo vô lý của anh, lồng ngựk phập phồng vì tức gi/ận. Cậu buông chiếc khăn lau tay xuống bàn, bước lên chắn trước mặt người đàn ông kia, đối diện trực tiếp với ánh mắt rực lửa của Kỷ Hành Chu.
Cậu cảm thấy nực cười cho sự ích kỷ của người đàn ông này. Đêm đó anh tổn thương cậu chưa đủ sao, bây giờ còn đến tận nhà riêng để quấy rầy cuộc sống của cậu?
"Kỷ tổng, ngài có biết bây giờ là mấy giờ không? Giờ làm việc đã kết thúc từ lâu rồi, và đây là không gian riêng tư của tôi. Ngài không có quyền quản lý lịch trình cá nhân của tôi."
Người đàn ông chủ nhà đứng phía sau khẽ đặt một tay lên vai Bạch Ân Hy, như một sự trấn an thầm lặng đầy vững chãi. Hành động thân mật ấy lọt vào mắt Kỷ Hành Chu không khác gì một lời khiêu khích chí mạng. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trên vai cậu, sát khí và tin tức tố tuyết tùng bỗng chốc bùng n/ổ, càn quét khắp căn phòng nhỏ, khiến bầu không khí trở nên đặc quánh và lạnh lẽo như băng.
"Buông cậu ấy ra."
Kỷ Hành Chu gằn giọng, từng chữ như rít qua kẽ răng, đôi mắt đỏ ngầu khóa ch/ặt lấy người đàn ông kia.
Thế nhưng, người đàn ông đối diện lại không hề tỏ ra sợ hãi trước áp lực tin tức tố bùng n/ổ của một Alpha đỉnh cấp. Người đó nhẹ nhàng thu tay về, bước lên một bước, đem Bạch Ân Hy hoàn toàn che chở ra sau lưng mình, đối mặt với sự gi/ận dữ của Kỷ Hành Chu. Bản thân người đó cũng là một Alpha có thực lực áp đảo, áp lực tin tức tố mạnh mẽ không kém cạnh từ từ lan tỏa đối kháng. Người đó mỉm cười, giọng điệu vẫn lịch sự nhưng đã mang theo sự sắc bén của một kẻ có vị thế không hề tầm thường.
"Kỷ tổng, tôi kính trọng anh là sếp của Tiểu Hy, nhưng điều đó không có nghĩa là anh có thể đến nhà tôi và dùng thái độ này để nói chuyện với em trai tôi. Nếu anh đến đây vì việc công, xin vui lòng đợi đến ngày mai tại văn phòng. Còn nếu là việc tư... hình như Tiểu Hy đã nói rất rõ ràng là không hoan nghênh anh rồi."
Ba chữ em trai tôi phát ra từ miệng người đàn ông kia giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Kỷ Hành Chu.
“Em trai…anh là…”
Bạch Ân Hy lúc này sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, lồng ngựk phập phồng vì gi/ận dữ. Cậu bước lên một bước, đôi mắt phượng ngập tràn sự thất vọng và lạnh lẽo đến thấu xươ/ng. Cậu nhìn anh, gằn từng chữ rõ ràng.
"Kỷ Hành Chu, anh đi/ên đủ chưa? Đây là anh trai của tôi, Bạch Triết Nam! Anh ấy là Tổng giám đốc tập đoàn Bạch thị, đến thành phố Tinh Cầu này để giải quyết công việc và sẵn tiện ghé thăm tôi thôi!"
Căn phòng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Kỷ Hành Chu đứng ch*t trân tại chỗ, bàn tay đang vươn ra giữa không trung bỗng khựng lại, cứng đờ. Anh trố mắt nhìn người đàn ông trước mặt, rồi lại nhìn biểu cảm tức gi/ận đến run người của Bạch Ân Hy. Sự đi/ên cuồ/ng, sát khí và cơn gh/en t/uông cuồn cuộn trong lồng ngựk anh giống như một quả bong bóng bị xì hơi.
Anh trai ruột? Bạch Triết Nam? Tổng giám đốc tập đoàn Bạch thị?
Kỷ Hành Chu đứng sững sờ, đại n/ão vốn nhạy bén trên thương trường lúc này bỗng chốc đình trệ, trống rỗng hoàn toàn. Hóa ra người đàn ông mà anh gh/en suốt cả buổi tối, kẻ mà anh tưởng là người mới của cậu, lại chính là người anh trai ruột của cậu.
Bạch Triết Nam đứng bên cạnh khẽ nhướng mày, nhìn vẻ mặt từ đỏ ngầu chuyển sang trắng bệch rồi xám xịt của Kỷ Hành Chu mà không nhịn được tiếng cười khẩy. Anh khoanh hai tay trước ngựk, thong thả tựa lưng vào thành ghế sofa, giọng điệu tràn ngập sự mỉa mai của một người anh trai bảo vệ em nhỏ.
"Ồ, hóa ra đây là đang gh/en sao? Tôi còn tưởng chủ tịch Kỷ thị có sở thích đi vi hành, kiểm tra đời sống của nhân viên vào ban đêm chứ. Lần đầu gặp mặt đã được Kỷ tổng tặng một màn chào hỏi hoành tráng thế này, Bạch thị chúng tôi thật sự mở mang tầm mắt."
Bạch Ân Hy lúc này sắc mặt cũng cực kỳ khó coi. Cậu chẳng buồn nhìn vẻ mặt sững sờ, hối h/ận của Kỷ Hành Chu, trực tiếp bước đến cửa căn hộ, dùng một tay giữ ch/ặt tay nắm cửa mở to ra, hướng về phía hành lang bên ngoài, lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.
"Kỷ tổng, hiểu lầm đã được làm rõ. Bây giờ mời ngài rời khỏi đây cho."
Kỷ Hành Chu nhìn cánh cửa mở rộng, rồi lại nhìn góc nghiêng tuyệt tình của Bạch Ân Hy. Sự kiêu ngạo của anh biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một cảm giác hối h/ận và bất lực vây lấy tâm trí. Anh mím ch/ặt môi, muốn nói lời xin lỗi với hai anh em cậu nhưng cổ họng lại khô khốc không ra hơi. Cuối cùng đành bước ra ngoài.
Cửa phòng rầm một tiếng đóng sầm lại ngay sau lưng anh, ch/ặt đ/ứt chút hơi ấm cuối cùng của hương hoa trà, để lại Kỷ Hành Chu đứng một mình giữa hành lang lạnh lẽo.
Chương 34
Chương 21
Chương 15
Chương 16
Chương 15
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook