Vừa chợp mắt được một giấc trưa, tin nhắn Giang Ngưng đã ào ào như mưa bão:
[AAAAH! Tiểu thuyết ngôn tình còn không dám viết thế này! Trời xanh có mắt! Chó cắn chó rồi!]
Tôi: [?]
Hóa ra cô ấy lại lùng sục từ nhóm nạn nhân b/ắt n/ạt - ng/uồn tin từ... bà nội một thành viên làm lao công ở đồn công an.
[Ba đứa phá đám tang hôm trước bỗng đồng loạt đổ tội hết cho Lý Thiện Thiện!]
[Đoán xem? Cả nhóm phẫn nộ phát đi/ên lên!]
[Trước mình vận động mãi bọn nó còn không dám tố cáo.]
[Giờ hẹn nhau ra đồn hết rồi!]
[AAAAH! Doanh Doanh! Cậu hiểu cảm giác này không?!]
Tôi: [Mình chỉ thắc mắc... cậu gia nhập nhóm với danh nghĩa gì?]
Giang Ngưng: [Mấy đứa nó không hỏi, mình cũng chưa kịp bịa.]
Tôi: [...... quả là cao thủ.]
Giang Ngưng lại b/ắn tin:
[Nghe đồn con bé đó còn tội 'xúi giục hi*p da/m', nó đã thành niên rồi, đủ tuổi ngồi tù nhỉ?]
[Mình với chị Tạ chiều ra đồn lần nữa, kiến nghị điều tra luôn vụ Vương Trạch. Có khi hợp nhất được 2 vụ!]
Hử?
Nhắc đến chuyện này thì tôi hết buồn ngủ liền.
Tôi bật dậy như lò xo:
[Mình đi cùng.]
Giang Ngưng: [Hả? Việc lớn của cậu xong rồi à?]
Tôi phớt lờ: [Xong rồi. Xuống ngay, nấu cho mình mì gói.]
Giang Ngưng phản đối: [Không được! Tiệm của mình là quán Tây sang trọng, mùi mì gói bay ra khách chê!]
15 phút sau...
Cô ấy vẫn mang tô mì gói thêm trứng lòng đào, xúc xích c/ắt hoa lên tận nhà tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook