Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- TA CHẲNG LÀM NỮ PHỤ OAN CHỦNG ĐÂU
- Chương 8 - HẾT
Hôn sự giữa Cố Hoài An và Triệu Nguyệt Nhi cứ thế mà tiêu tan. Nhất thời, khắp kinh thành đâu đâu cũng bàn tán xôn xao. Triệu Nguyệt Nhi từ một quý nữ điển hình của kinh kỳ, nay bỗng chốc trở thành kẻ bị phủ Tướng quân từ hôn, bị Thiên gia ghẻ lạnh. Đúng là phong thủy luân chuyển, báo ứng nhãn tiền.
Tâm trạng ta đang vui, định kéo Kỷ Sâm ra ngoại thành dạo chơi, chẳng ngờ vừa ra khỏi cửa đã đụng ngay Triệu Nguyệt Nhi.
"Công chúa, Người nhất định phải ép thần nữ vào đường c.h.ế.t sao? Người và Hoài An rõ ràng đã kết thúc rồi, tại sao Người còn ép huynh ấy thoái hôn?!" Triệu Nguyệt Nhi gào khóc t.h.ả.m thiết, cái điệu bộ đó như muốn cho cả thiên hạ biết chính ta là kẻ đã phá hoại nhân duyên tốt đẹp của ả.
Ta chỉ khẽ mỉm cười: "Bằng chứng Triệu Thừa tướng mưu phản hiện đang trên đường chuyển đến Ngự Thư Phòng rồi. Triệu tiểu thư, thay vì đứng đây lo lắng cho nhân duyên của mình, ngươi nên lo lắng cho cái đầu trên cổ mình thì hơn."
Triệu Nguyệt Nhi rùng mình một cái, cả người sững sờ trong giây lát, rồi xoay người chạy b/án sống b/án c.h.ế.t.
Ta chậc lưỡi hai tiếng: "Thật là kẻ thiếu trầm ổn."
"Còn đi không?" Kỷ Sâm hỏi.
"Đi chứ! Sao phải để ả làm ảnh hưởng đến niềm vui của chúng ta."
Chiều hôm đó, tin tức Thừa tướng mưu phản bị Hoàng thượng hạ chỉ tru di cửu tộc như một cơn lốc quét sạch kinh thành. Lúc bấy giờ, ta và Kỷ Sâm đang thong thả thả diều ở ngoại ô, tâm tình không thể tốt hơn. Sau khi trở về, nha hoàn lại khua môi múa mép kể cho ta nghe kết cục của Triệu Nguyệt Nhi.
Ả ta ban đầu chạy đi tìm Cố Hoài An, nói rằng mình nguyện ý làm thiếp, làm thông phòng cũng được, chỉ cần Cố Hoài An che chở, ả không cần danh phận gì hết. Cố Hoài An đâu có ng/u, hắn dứt khoát từ chối. Triệu Nguyệt Nhi lại chạy đi tìm những "kẻ si tình" khác của ả, kết quả là bị Cố Hoài An và đám người đó cùng nhau áp giải lên quan phủ...
Thật đáng tiếc, ta đã không được tận mắt chứng kiến cảnh tượng đặc sắc ấy.
Ngày Triệu gia bị đưa ra pháp trường c.h.é.m đầu, ta có đi nhìn Triệu Nguyệt Nhi một lần. Ả tóc tai rũ rượi ngồi bệt dưới đất, lẩm bẩm tự nói một mình: "Rõ ràng bọn họ đều yêu ta mà, tại sao lại thành ra thế này?"
Ai bảo kẻ chuyên lợi dụng tình cảm người khác như loại "trà xanh" này sẽ không gặp báo ứng? Thiên đạo tuần hoàn, không một ai chạy thoát được.
Chuyện của Triệu gia nhanh ch.óng phai mờ trong ký ức của mọi người, và ta cũng bắt đầu cuộc sống hạnh phúc của một vị công chúa. Hoàng huynh vì muốn bù đắp cho ta nên đã trực tiếp điều Kỷ Sâm sang cho ta làm nam... à không, làm hộ vệ.
Mỗi ngày ta ăn uống vui chơi, kinh doanh ki/ếm tiền, vừa có bạc vừa có mỹ nam bầu bạn, ngày tháng trôi qua vô cùng mỹ mãn.
Đúng rồi, Cố Hoài An thi thoảng vẫn tìm đến cửa, không tặng châu báu thì cũng tặng thư họa, còn mỹ miều gọi đó là để bồi thường cho ta. Ai mà chẳng nhìn ra hắn đang muốn gương vỡ lại lành với ta kia chứ.
Ví dụ như Kỷ Sâm đang nằm bên cạnh ta lúc này đây: "Nếu nàng còn để Cố Hoài An bước chân vào phủ, ta sẽ cho nàng thấy sự lợi hại của ta."
Ta chớp chớp mắt, ngón tay khẽ châm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, rồi từ từ trượt xuống dưới: "Lợi hại thế nào cơ?"
"Sẽ để công chúa biết ngay lập tức thôi."
(Hết)
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
TA VÀ CHÁU DÂU DÙNG CHUNG THÂN XÁC
Tác giả: Trung Luật Thập Tứ
Nhà chuyển ngữ: Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta đã c.h.ế.t hơn ba mươi năm, ngay lúc h/ồn phách sắp tan thành mây khói, đột nhiên lại bị nhét vào thân x/á/c của một vị tiểu Hoàng hậu.
Giữa Kim Loan Điện, quần thần phủ phục hô vang: "Hoàng hậu thiên tuế!"
Ta lại cảm nhận được tiểu Hoàng hậu đang ở trong thân x/á/c này sợ hãi đến phát run. Phượng quan nặng nề ép xuống khiến chiếc cổ non nớt của nàng đ/au nhói, ta vươn tay, giúp nàng nâng lại món trang sức đầu trầm mặc ấy.
"Đừng sợ." Ta khẽ trấn an nàng.
Về sau, nàng lạc đường nơi Ngự Hoa Viên, bị mấy tên cung nữ đẩy xuống hồ nước giá lạnh. Ta thao túng thân x/á/c ướt đẫm ấy bò lên, lau sạch nước hồ nơi khóe môi, Nha đầu, nhìn cho kỹ đây! Ta sẽ khiến chúng phải c.h.ế.t như thế nào."
1.
Ta tên Ngụy Chiêu Nhiên, đã c.h.ế.t được ba mươi bốn năm sáu tháng mười chín ngày. Chẳng thể ngờ nổi vào lúc tàn h/ồn cuối cùng sắp tan biến, ta lại hồi dương.
Càng chẳng thể ngờ chủ nhân của thân x/á/c này cũng còn sống, ta và nàng cùng chung một thân x/á/c. Và càng không thể ngờ hơn nữa, người này lại là Kế hậu của đương kim Hoàng thượng, một vị tiểu Hoàng hậu còn chưa đến tuổi cập kê.
"Ưm..." Một tiếng nức nở yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy từ sâu trong cổ họng bật ra. Giọng nói này non nớt, xanh rờn, mang theo một nỗi k/inh h/oàng thuần khiết chưa từng kinh qua phong sương. Đây không phải giọng của ta.
Năm đó, sau khi ta thay Ngụy Chiêu Dịch uống cạn chén nước đ/ộc ấy, thanh quản của ta đã h/ủy ho/ại rồi.
Sau khi Lệ Quý phi dẫn người rời đi, Ngụy Chiêu Dịch quỳ trước giường ta khóc lóc t.h.ả.m thiết vô cùng: "A tỷ, sau này đệ chính là miệng của tỷ! Đợi đệ đăng cơ, tỷ sẽ là Trưởng Công chúa tôn quý nhất thiên hạ!"
Về sau, khi Ngụy Chiêu Dịch đã ngồi vững trên ngai vàng, hắn lại nói với ta: "Trẫm là Hoàng thượng, tỷ đã quá phận rồi."
Thật nực cười.
...
Bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, tiếng huyên náo bỗng chốc dội thẳng vào màng nhĩ.
"Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"
Thông qua nhục thân này, ta nhìn thấy mái vòm hoành tráng, những cột bàn long lạnh lẽo, và tầng tầng lớp lớp những bóng người áo tím áo đỏ đang phủ phục dưới thềm ngọc. Trên ngai vàng ch.ói mắt, một nam nhân với gương mặt mờ ảo đang tọa trấn.
Đây chính là Kim Loan Điện!
Kẻ ngồi trên cao kia có vài phần giống Ngụy Chiêu Dịch, đại khái là một trong những hậu duệ của hắn. Ta có thể nghe rõ mồn một linh h/ồn thực sự đang co rúm trong góc ý thức, một hài t.ử mười ba tuổi, đang không ngừng thét gào vô thanh và r/un r/ẩy.
Lại một tiếng hít khí khẽ khàng. Nơi cổ truyền đến cơn đ/au nhói và áp lực nặng nề, tưởng chừng như muốn ép g/ãy đoạn xươ/ng mảnh khảnh ấy. Đó là chiếc Cửu Phụng Khảm Châu Quan tượng trưng cho vinh hiển tột cùng. Đây cũng chính là món đồ mà một ngày trước khi ta thành hôn, Ngụy Chiêu Dịch đã đặc biệt sai người đưa tới. Vàng ròng đúc thành, bảo thạch rực rỡ, ta đã yêu thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Hoàng thượng muốn làm hòa với Công chúa đấy ạ, phượng quan này cả kinh thành chỉ có Công chúa mới xứng đôi."
"A đệ có tâm rồi."
Nhưng đối với một nữ hài, nó chẳng khác nào một thứ hình cụ tàn khốc. Theo bản năng còn sót lại của cơ thể, ta định đưa tay chỉnh lại chiếc phượng quan đang khiến mình nghẹt thở.
"Đừng động!" Một ý niệm nảy ra trong tâm trí ta, mang theo sự cảnh giác bẩm sinh. Hành động này giữa triều đường đầy rẫy quân thần, quá dễ dẫn đến những ánh mắt dòm ngó không cần thiết. Nhưng kỳ lạ thay, ý thức còn lại trong thân thể bỗng chốc bình lặng lại. Một luồng cảm xúc yếu ớt, mang theo nỗi uất ức và sự ỷ lại vô bờ bến truyền sang cho ta.
Ta thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn để bàn tay ấy khẽ nâng lên một cách cực kỳ kín đáo, đỡ nhẹ lấy sức nặng ngàn cân kia, xoa dịu đi cảm giác nặng nề c.h.ế.t người ấy.
Đồng thời, ta lên tiếng an ủi linh h/ồn nhỏ bé đang r/un r/ẩy sâu trong thân x/á/c: "Đừng sợ. Lão nương đây đấu đ/á trong cung cả đời, cảnh tượng gì mà chưa từng trải qua?" Ta có thể cảm nhận được nỗi hoảng lo/ạn sắc lẹm kia hơi rút xuống, dù chưa tan biến hoàn toàn.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook