Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THANH PHONG TỪ LAI
- Chương 10
Ta rũ mắt nhìn Lâm Ái đang bị Thẩm Vô Y giẫm dưới chân. Lúc này, ánh mắt của hắn vẫn dán ch/ặt vào Lục Cấn An.
"Sư tôn, con... con không biết tại sao Thiên M/a lại ở trên người mình, con chỉ là không muốn nhìn Người cứ mãi nhìn Từ Thanh Lai thôi! Sư tôn, Người hiểu con mà."
Hắn khổ sở c/ầu x/in, nhưng ánh mắt Lục Cấn An không hề rời khỏi ta dù chỉ một phân. Điều này khiến Thẩm Vô Y có chút bực bội.
Ta đưa tay nắm lấy cổ tay huynh ấy: "Không cần đâu."
"Huyền Sương Ki/ếm chủ muốn thanh lý môn hộ, phía dưới chân núi ngoài sơn môn chính là vực thẳm, đi đâu cũng được, chỉ mong Ki/ếm chủ chớ có làm lỡ đại điển kết khế ước của bọn ta."
Thân hình hắn run lên, một kẻ tu vi cực cao như hắn lúc này lại như đứng không vững, "Thanh Lai, ngươi thực sự... thực sự muốn cùng hắn... rõ ràng ta mới là của ngươi..."
Nam chính. Ta thầm bổ sung trong lòng cho hắn, chỉ tiếc là tất cả đều đã bị chính tay hắn h/ủy ho/ại rồi. Ta không nhìn hắn nữa, chỉ giơ tay chỉ về phía cửa: "Mời về cho."
Hắn thống khổ, trầm mặc, cuối cùng nhắm mắt, từ bỏ, dẫn theo Lâm Ái bước ra khỏi đại sảnh.
Thẩm Vô Y cười lạnh: "Đúng là hời cho hắn."
17.
Đại điển tiếp tục diễn ra.
Ta và Thẩm Vô Y nắm tay nhau, trở thành đôi Đạo lữ khiến Tam giới Lục đạo đều phải ngưỡng m/ộ. Mà những chuyện cũ năm xưa, cũng theo miệng thế gian mà truyền đi khắp bốn phương tám hướng.
Ngày hôm sau, Lục Cấn An sắc mặt trắng bệch lên núi, "Thanh Lai, ta tới để đích thân hoàn trả ki/ếm cốt cho ngươi."
Ta không gặp hắn, người ra mở cửa là Thẩm Vô Y.
Thẩm Vô Y định nhận lấy ki/ếm cốt được bọc trong tấm vải đỏ từ tay hắn, nhưng hắn không chịu buông tay.
Trong lúc họ giằng co, ta lên tiếng: "Nếu không muốn đưa, thì cứ để hắn mang về đi."
Lục Cấn An sắc mặt héo úa buông tay ra. Ánh mắt cố chấp nhìn vào trong nhà, nơi ta vẫn chưa lộ diện, "Thanh Lai, bất luận ngươi có tin hay không, ngươi và ta vốn là duyên n/ợ tiền định, không thể chia c/ắt."
"Chỉ cần ngươi bằng lòng... dẫu phải đối địch với cả thiên hạ, ta cũng sẽ đưa ngươi về..."
Nghe mà thật chướng tai gai mắt.
"Thôi đi!" Ta đ/á tung cửa bước ra, "Thiên hạ thiên hạ, ngươi nói nghe thật nhẹ nhàng. Đối với hạng người tu tiên các ngươi, dưới chân đều là kiến hôi cả sao?"
"Vậy ngươi đã từng nghĩ, hài tử, người thân, phụ mẫu của những kẻ 'kiến hôi' đó sẽ nghĩ gì chưa?"
"Năm xưa là chính ngươi nhu nhược không dám đối diện với tình cảm dành cho ta, giờ đây lại lôi thiên hạ ra nói, sao hả? Tình cảm của ngươi, thiên hạ này còn n/ợ ngươi chắc?"
"Chính đạo tu tiên mà toàn hạng người như ngươi, không tu cũng chẳng sao!"
Lục Cấn An bị ta m/ắng cho cứng họng. Hồi lâu sau, hắn mới lộ vẻ lạc lõng, yếu ớt thốt ra một câu buộc tội: "Thanh Lai, ngươi thay đổi rồi."
Ta hừ lạnh một tiếng, nói thẳng không kiêng dè: "Nhờ ơn ngươi ban cho!"
Hắn không nói thêm gì nữa, cuối cùng lủi thủi rời đi.
Thẩm Vô Y tiến lại ôm ta, mặt dày mày dạn khen ngợi: "Thanh Lai nhà ta quả nhiên chính khí ngời ngời, kiên quyết không đồng lưu hợp ô với hạng người đạo mạo gian á/c!"
Ta lườm huynh ấy một cái, rồi đẩy tay huynh ấy ra. Đây là lần đầu tiên ta khước từ sự thân mật của huynh ấy.
Huynh ấy sững lại: "Thanh Lai?"
"Nói đi, những gì huynh chưa nói, giờ hãy nói hết ra."
Huynh ấy cười, đôi mắt đào hoa cong lên đẹp đẽ: "Thanh Lai, đệ muốn biết chuyện gì? Ta đều sẽ nói cho đệ."
Ta rũ mắt, nhìn vào chiếc quạt ngọc dắt bên hông huynh ấy, ta rút ra, mở rộng.
Trên đó viết bốn chữ: Thanh Phong Từ Lai (gió mát thổi tới).
Đó là nét chữ của ta.
Sắc mặt huynh ấy biến đổi, rồi thu liễm lại: "Thanh Lai, nếu ta nói đây là duyên phận..."
"Huynh không muốn nói, ta không ép. Chỉ là từ nay về sau, huynh và ta không cần giao tâm nữa, cứ làm một đôi Đạo lữ tương kính như tân là được!"
18.
Ta xoay người định bước đi, người phía sau quả nhiên đưa tay níu ta lại, "Thanh Lai."
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ một lát sau, huynh ấy đã chịu thua trước, "Thanh Lai có biết, thế nào là 'Thiên Mệnh Chi Tử’ không?"
Thẩm Vô Y không nhìn thấy những dòng chữ quái dị kia, huynh ấy không phải nhân vật chính, nhưng huynh ấy là kẻ dự phần. Huynh ấy tâm duyệt ta, từ mấy kiếp trước đã vậy rồi.
Thế nhưng khi ấy, trong lòng trong mắt ta chỉ có mỗi Lục Cấn An. Tác giả của cuốn thoại bản này chưa hề viết xong kết cục, vì vậy chúng ta cứ mãi luân hồi trong Thế giới này.
"Mọi người đều không có ký ức nguyên bản, chỉ có mình ta là còn giữ được."
"Ta nghĩ, thời gian đã vô số lần lặp lại, biết đâu có một lần nào đó, ta có thể đến sớm hơn Lục Cấn An một bước để c/ứu đệ, c/ứu lấy phụ mẫu đệ."
"Nhưng không có, một lần cũng không."
Huynh ấy cứ thế mang theo ký ức mà luân hồi trong vô vọng, mang theo cả chiếc quạt mà ta đã bị huynh ấy lừa viết tặng từ kiếp đầu tiên. Cho đến một ngày, huynh ấy trở về và phát hiện ra biến số.
"Biến số đó là Lâm Ái. Kiếp trước và kiếp này đều xảy ra những chuyện tương đồng, nhưng ta đã đến quá muộn, đệ đã c.h.ế.t trong vũng m.á.u từ lâu." Đôi mắt huynh ấy đỏ ngầu, bàn tay không tự chủ được mà r/un r/ẩy, "Lục Cấn An tin rằng Lâm Ái kia là Thiên Mệnh Chi Tử, bọn họ nói muốn c/ứu thế, nhưng rốt cuộc lại hại c.h.ế.t đệ."
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook