Ngưỡng cửa ma

Ngưỡng cửa ma

Chương 11

14/03/2024 15:48

Tôi vẫn tới sau núi.

Bởi vì tôi không tài nào hiểu được vì sao một con q/uỷ lại hẹn gặp tôi vào ban ngày.

Anh ta muốn hại tôi thì đêm qua hoàn toàn có thể dễ dàng đưa tôi đi rồi.

Tôi lấy dũng khí đi về phía trước.

Xa xa, tôi nhìn thấy một người đàn ông đứng dưới gốc cây dương già.

Tôi đi đến gần xem, không ngờ vẫn là con q/uỷ nam kia.

Tôi sợ hãi cắm đầu bỏ chạy.

Nhưng lại bị con q/uỷ nam kia kéo ch/ặt lại.

Anh ta bảo tôi bình tĩnh, đừng sợ.

Tôi căn bản không làm được.

Anh ta nói nếu anh ta là q/uỷ làm sao có thể xuất hiện tại đây vào ban ngày.

Tôi nói nếu anh không phải q/uỷ tại vì sao lại xuất hiện ở ký túc xá của tôi vào đêm khuya.

Anh ta nói nếu không phải anh ta ở đó thì tôi đã sớm bị bạn thân tôi và ông lão kia hại ch*t rồi.

Tôi nói anh muốn gi*t tôi thì cứ ra tay thẳng, cái mạng nhỏ bé này của tôi không nhất thiết khiến anh lãng phí tâm sức dựng câu chuyện như thế này đâu.

Tôi không chịu nổi nữa, thực sự không được thì tôi t/ự s*t cũng được.

Tôi ngồi bệt trên đất òa khóc.

Con q/uỷ nam bỗng dưng ngồi ở một bên vẫn luôn đợi tôi bình tĩnh lại.

Tôi lau nước mắt nhìn anh ta: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Ai mà ngờ tên q/uỷ nam lại móc ra một bức ảnh đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy nhìn, bên trên là hiện trường của một vụ t/ai n/ạn xe.

Người ch*t ở đó chính là tôi.

Tôi lập tức ngơ người.

Tôi không hiểu đây là có ý gì.

Tôi rõ ràng đang yên ổn, làm sao có thể ch*t?

Tên q/uỷ nam nói trên đường đến trường báo danh tôi đã bị t/ai n/ạn xe, đã cấp c/ứu ở ICU mấy ngày rồi.

Anh ta là thông linh sư do người nhà tôi mời tới để gọi h/ồn tôi.

Không ngờ nỗi oán niệm chạy trốn gia đình hai thế hệ* của tôi quá mãnh liệt.

*Gốc là 原生家庭: là gia đình chỉ gồm cha mẹ và con cái, con cái không có chồng/ vợ.

H/ồn m/a sống ch*t không đồng ý quay về, mà tự mình tới trường học báo danh.

Càng không ngờ được là bạn thân tôi và ông lão kia lại tạo cục nh/ốt tôi ở đây.

Anh ta chỉ đành xuất h/ồn để đến đây tìm tôi, là để đón tôi về nhà.

Đầu tôi đầy rẫy sương m/ù, tôi căn bản nghe không hiểu anh ta đang nói gì.

Cho dù anh ta nói là sự thật, tôi đã ch*t biến thành q/uỷ và tới trường học báo danh.

Lẽ nào bạn cùng phòng của tôi cũng là q/uỷ?

Cả trường học của chúng tôi đều là q/uỷ sao?

Đây là một trường đại học q/uỷ?

Vậy mà người đàn ông lại nói phải.

Đây chính là trường đại học q/uỷ, là nơi tụ tập đủ loại sinh viên ch*t ngoài ý muốn.

Tôi vẫn không dám tin tưởng.

Không ngờ là người đàn ông lại móc ra điện thoại, mở tin tức.

Bên trên thực sự đưa tin: Tân sinh họ La của trường đại học nào đó đã ch*t trong một vụ t/ai n/ạn xe khi đang trên đường đến trường báo danh.

Đầu tôi n/ổ tung ngay lập tức.

Loáng thoáng có một vài mảnh ký ức vụn vỡ xuất hiện, nhưng không thể nào lắp ghép hoàn chỉnh.

Đầu tôi đ/au như muốn nứt ra.

Người đàn ông an ủi tôi đừng sợ hãi.

Chỉ cần tôi nghe lời anh ta thì nhất định có thể c/ứu tôi quay về.

Tôi ôm đầu đ/au đớn khóc lóc.

Tôi cảm thấy mỗi người bọn họ nói đều có đạo lý, nhưng mỗi một người lại lộ hàng trăm sơ hở.

Tôi thật sự không biết nên tin ai?

Người đàn ông nói, điều này rất bình thường.

Bởi vì hiện giờ tôi vẫn là sinh h/ồn.

Làm người vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, làm q/uỷ vẫn chưa hoàn toàn bắt đầu.

Đó là sự giao nhau mơ hồ đúng sai, mâu thuẫn giữa âm với dương.

Đừng hoảng, đừng sợ.

Tôi gật đầu.

Danh sách chương

5 chương
14/03/2024 15:57
0
14/03/2024 11:39
0
14/03/2024 15:48
0
12/03/2024 11:42
0
12/03/2024 11:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28

7 giờ

Khi Đom Đóm Lặng Im

10 giờ

Tàu Điện Ngầm Không Lối Thoát Bọn họ đã đến đây. Tuyệt đối không thể đi ra ngoài. Cửa tàu điện ngầm đã đóng chặt. Tôi dùng hết sức đẩy, nhưng cánh cửa kim loại nặng nề vẫn không nhúc nhích. Những hành khách quanh đó chỉ đứng nhìn, ánh mắt họ đờ đẫn như búp bê gỗ. "Không được đâu," một người đàn ông mặc vest lẩm bẩm, tay run rẩy chỉ về phía biển hiệu, "Cái tàu điện này... không cách nào mở ra." Tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng xộc lên mũi. Trên sàn nhà, vệt chất lỏng màu đỏ sẫm đang lan dần từ toa cuối. Tiếng bước chân rền rĩ vang lên trong làn sương mỏng, theo sau là thứ ánh sáng đỏ mờ ảo chiếu xuyên qua các toa tàu. "Chúng ta đều sẽ chết ở đây," một cô gái trẻ khóc thút thít ôm đầu gối, vệt son đỏ trên cổ cô như vết cắt tươi roi rói.

10 giờ

Vợ chồng hờ

10 giờ

Xuyên việt năm thứ mười, hắn nuôi một ngoại thất.

10 giờ

Sau Khi Bị Hôn Phu Đưa Vào Lầu Xanh

10 giờ

Con gái muốn làm hiếu nữ, ta thành toàn nàng.

10 giờ

Phu Quân Bắt Gian Một Mẻ Lưới

10 giờ
Bình luận
Báo chương xấu