Nuôi Chó Thành Họa

Nuôi Chó Thành Họa

Chương 1

10/09/2026 14:32

1

"Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không! Một ngày không lải nhải chuyện con cái bên tai tôi thì anh ch*t à?!"

Vào lần thứ N Kỳ Liên Hách cố ý hay vô tình nhắc đến chuyện con cái trước mặt tôi, tôi đạp đổ thùng rác, trút hết ngọn lửa gi/ận đã kìm nén bấy lâu nay lên đầu hắn.

Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, khom người dọn dẹp rác, buồn bã xin lỗi: "Anh xin lỗi, Tiểu Bùi, anh không biết em lại bài xích đến vậy."

"Mẹ kiếp! Trước khi cưới tôi đã nói thẳng với anh rồi, tôi không thích trẻ con, anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, ông đây đâu có c/ầu x/in anh kết hôn với tôi!"

Nói xong vẫn thấy chưa hả gi/ận, tôi tiếp tục đ/á đổ cái thùng rác hắn vừa dựng lên, đồ bẩn tức thì văng đầy ra tay và người Kỳ Liên Hách.

Hắn đứng dậy, không nói một lời, trong mắt hiện lên tia tức gi/ận.

Khí thế áp bức của Alpha cuồn cuộn ập tới, sự áp chế tuyệt đối về mặt sinh lý khiến tôi không nhịn được mà chùn bước.

Tôi cắn răng gằn từng chữ, trừng mắt nhìn hắn, chỉ h/ận không thể giáng một cú đ/ấm lên khuôn mặt điển trai kia, hốc mắt hơi đỏ lên chất vấn: "Kỳ Liên Hách, anh muốn làm gì!"

Cuối cùng hắn cũng thu lại khí thế, bình tĩnh nói: "Tiểu Bùi, chúng ta đều cần bình tĩnh một chút."

Nói xong, hắn cầm lấy áo khoác và ví tiền rồi ra khỏi cửa.

Cửa vừa đóng lại, tôi liền không kh/ống ch/ế được nữa mà ngã ngồi xuống đất đầy chật vật, mồ hôi ướt đẫm cả người.

Thuộc tính ưu việt bẩm sinh của Alpha giúp họ chiếm ưu thế về mọi mặt, điều này rất không công bằng, nhưng bản tính trời sinh lại cố tình là như vậy.

Tôi nhếch mép cười mỉa mai, ngửa đầu dựa vào thành sofa, hốc mắt không ngừng ửng đỏ.

Năm năm rồi, chúng tôi kết hôn được năm năm rồi.

Kỳ Liên Hách cũng không còn là thằng nhóc nghèo kiết x/ác trắng tay năm nào nữa.

Tôi đã thuần hóa một con chó thành một con sói, chẳng chừng con sói này sẽ còn quay đầu cắn ngược lại tôi một cái.

Tôi r/un r/ẩy thở hắt ra, như vậy không được, mọi thứ đều phải được nắm ch/ặt trong tay tôi, bằng không tôi thà vứt bỏ.

2

Đến tối, Kỳ Liên Hách không về, hắn gửi một tin nhắn bảo rằng sáng sớm mai phải đi công tác nên sẽ không về nữa.

Tôi chẳng buồn trả lời, trong lòng vẫn còn đang nghẹn cục tức nên vào phòng làm việc của hắn để phá phách.

Lại không ngờ làm rớt ra một tấm ảnh từ trong một cuốn sách.

Trong ảnh là gia đình ba người, một người cao lớn tuấn tú, một người nhỏ nhắn e ấp, trong lòng còn bế một đứa bé mới vài tháng tuổi.

Đường nét của đứa bé giống Kỳ Liên Hách đến ba phần.

Nhìn thế nào cũng là một bức ảnh gia đình vô cùng ấm áp, với điều kiện người đàn ông trong đó không phải là Alpha của tôi.

Lời nói của Kỳ Liên Hách bỗng văng vẳng trong đầu tôi: "Em không thể sinh, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa, nếu em sợ phiền, anh sẽ chăm sóc con."

Thì ra là thế, thì ra tâm tư của hắn đặt ở chỗ này, thảo nào dạo này cứ liên tục nhắc đến chuyện nhận con nuôi trước mặt tôi, hóa ra là muốn tôi nhận nuôi đứa con rơi của hắn!

Đây là thực sự coi tôi thành thằng ng/u để đổ vỏ chắc?

Tôi h/ận thấu xươ/ng chằm chằm nhìn tấm ảnh này, nhưng hốc mắt lại không nhịn được mà đỏ lên.

Mặc dù lúc cãi nhau tôi thường không lựa lời, bảo hắn cút đi tìm Omega, nhưng tôi chưa bao giờ tin hắn có cái gan đó.

Nhưng bây giờ, hiện thực đã giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng, tôi trở thành một trò cười.

Kỳ Liên Hách, hắn quả thực đã phản bội tôi.

Chó phản chủ tôi sẽ không cần, người cũng như vậy.

3

Ngay trong đêm đó tôi đã liên hệ với luật sư, gửi thỏa thuận ly hôn cho hắn.

Hôm đó Kỳ Liên Hách đứng ngoài cửa cả đêm, tôi không hề mềm lòng.

Tôi đã từng cho hắn cơ hội, đại khái là từ nửa năm trước, Kỳ Liên Hách đã giấu tôi âm thầm rút đi năm triệu từ công ty.

Số tiền không lớn, tiền tiêu vặt bình thường tôi cho hắn cũng dư sức vượt qua con số này.

Lời giải thích duy nhất là, hắn không muốn tôi biết mục đích sử dụng khoản tiền đó.

Bình thường mọi thẻ hắn quẹt đều liên kết với tài khoản của tôi, bên tôi đều có ghi chép lại.

Lúc đó tôi không đi điều tra, cảm thấy giữa vợ chồng có chút bí mật nhỏ cũng là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, hiện tại xem ra, khoản tiền kia đã đi đâu, tiêu cho ai, mọi thứ đều rõ như ban ngày.

Hắn thừa biết tôi h/ận nhất là sự phản bội, vậy mà vẫn... Trong mắt tôi xẹt qua một tia đ/au đớn, nhưng ngay sau đó lại trở nên kiên định.

Ngày hôm sau, tôi thay một bộ vest may đo cao cấp, ánh mắt lạnh nhạt, dẫn theo luật sư riêng đi phía sau.

Không nói nhiều lời thừa thãi, luật sư của tôi đã chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ, cho dù Kỳ Liên Hách không đồng ý, cuộc hôn nhân này cũng nhất định phải ly hôn.

Trong xe, tôi sa sầm mặt mày, nhắm nghiền mắt không nói một lời.

Sắc mặt Kỳ Liên Hách cũng cực kỳ khó coi, khuôn mặt căng cứng, im lặng tập trung lái xe.

"Tiểu Bùi, chuyện bức ảnh anh có thể giải thích."

Cuối cùng hắn cũng khàn giọng lên tiếng, gắng sức kìm nén cảm xúc.

Tôi khẽ xua tay, làm động tác ra hiệu im lặng, dùng giọng điệu chẳng hề mảy may bận tâm đáp lời.

"Chẳng có gì để nói cả, tôi không muốn nghe cái lý do anh thức cả đêm để bịa ra. Anh muốn sinh con với Omega nào tôi không quan tâm, đừng lôi tôi vào là được.

Ly hôn xong, anh thích đẻ thế nào thì đẻ, dù sao thì anh cũng thích trẻ con lắm mà?"

Tôi nhếch mép, tiếp tục nói:

"Huống hồ, tôi cho anh mười triệu cùng một căn nhà và một chiếc xe, cũng không tính là bạc đãi anh."

Vừa dứt lời, Kỳ Liên Hách tức gi/ận quay sang nhìn tôi, đôi mắt đầy tổn thương gầm gừ.

"Tống Bùi Chi! Bao nhiêu năm qua, em chưa bao giờ xem trọng tôi!"

Thấy hắn như vậy, tôi kh/inh khỉnh hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn nhìn thẳng hắn, giọng điệu càng thêm mỉa mai cay nghiệt.

"Kỳ Liên Hách, anh xứng sao? Anh tính là cái thá gì, năm đó..."

"Đệt, phía trước có xe..." Tầm nhìn lệch đi, tôi k/inh h/oàng nhìn về phía trước.

Sau một tiếng phanh chói tai, tôi chỉ cảm thấy cả thế giới trời đất quay cuồ/ng, rất nhanh liền mất đi ý thức...

Danh sách chương

1 chương
10/09/2026 14:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu