Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giấy báo nhập học Đại học A đã gửi đến.
Tôi giấu Diệp Minh Khiêm ký nhận rồi cất đi.
Tôi chẳng thích đến công ty tìm anh.
Nên Diệp Minh Khiêm sẽ về nhà cùng tôi sau khi xử lý xong công việc quan trọng.
Đêm hôm ấy.
Tôi tìm vị trí thoải mái nhất trong lòng anh dựa vào để xem phim.
Bàn tay Diệp Minh Khiêm đặt trên eo tôi, xoa nhẹ từng vòng.
Anh cúi mắt, vu vơ hỏi: "Giấy báo vẫn chưa nhận được à?"
Tôi gi/ật nảy mình.
"Rồi mà, có chuyện gì sao?"
Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ.
Sợ Diệp Minh Khiêm phát hiện điều gì.
Anh thong thả ngả lưng, thấy tôi căng thẳng nhìn mình liền xoa má tôi.
"Sao không đưa anh xem?"
Tôi gắng ra vẻ bình tĩnh.
"Cất từ lâu rồi, có gì đâu mà xem. Thi đỗ là được rồi còn gì?"
Diệp Minh Khiêm khép mi, im lặng.
Sợ anh nghi ngờ.
Tôi xoay người, lần đầu chủ động hôn anh.
Anh khựng lại, rồi tay giữ ch/ặt eo tôi, đáp lại một nụ hôn thật sâu.
Tôi cố khiến anh phân tâm nên dùng hết sức quyến rũ.
Tay luồn vào gấu áo anh.
Kết quả bị Diệp Minh Khiêm túm lại.
Anh nheo mắt nhìn tôi, giọng khàn khàn vừa nguy hiểm vừa mê hoặc.
"Đừng có nghịch ngợm."
Giả bộ gì chứ?
Anh sờ em được, em lại không được sờ anh sao?
Trong lòng bực bội nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn rút tay về.
"Không sờ thì thôi."
Tôi quay mặt đi chỗ khác.
Có lẽ mấy ngày nay được Diệp Minh Khiêm chiều quá.
Tôi lại dám cả gan gi/ận dỗi với anh.
Diệp Minh Khiêm không chịu được việc tôi lờ đi.
Kéo tôi vào lòng.
Thì thầm bên tai, lời nói quấn quýt khiến người ta ngây ngất.
"Em muốn sờ, anh đương nhiên sẵn lòng cho. Chỉ sợ em không chịu nổi thôi, hiểu không?"
Lúc nói câu này, anh như đang giải thích.
Lại như đang chất vấn.
Tôi hiểu ra hàm ý.
Tai đỏ ửng lên như bốc lửa.
Lập tức co rúm lại.
Chẳng dám nghĩ sâu xem 'không chịu nổi' là gì.
Càng không dám hỏi.
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 10: Em sợ tôi?
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook