18
Ở bên Tần Quan Dã càng lâu, tôi càng thấy thoải mái hơn.
Anh ấy thực sự rất hiểu tôi, anh ấy hiểu mọi thứ tôi thích như món ăn, màu sắc, trang sức, nhãn hiệu quần áo, v.v.
Đôi khi chỉ một cái liếc mắt thì anh ấy cũng biết tôi đang nghĩ gì.
Khi tôi vô tình nói điều gì đó, có khi tôi quên mất từ lâu rồi nhưng anh ấy lại nhớ rất rõ.
Tôi thích cái gì, cho dù là bản giới hạn hiếm có khó tìm thế nào thì anh ấy cũng sẽ cố gắng tìm cách để m/ua cho tôi.
Hôm đó, Tần Quan Dã đến xưởng gốm của tôi chơi.
Lúc anh ấy đang nói chuyện điện thoại, trợ lý của anh ấy đã nói nhỏ với tôi: “Đồ tiểu thư, Tần tổng sở hữu hàng trăm tác phẩm gốm sứ của cô trong nhà đấy!”
Tôi rất ngạc nhiên.
Người trợ lý nói tiếp: “Bảy năm trước lúc chuyện kinh doanh của cửa hàng cô không tốt, Tần tổng lo chuyện này ảnh hưởng đến nhiệt huyết và đam mê của cô nên đã âm thầm giúp cô.”
“Anh ấy sợ cô phát hiện ra nên mỗi lần như thế đều là tôi thay mặt anh ấy m/ua về đấy.”
“Nếu cô không tin vậy khi nào có cơ hội cô có thể tới nhà Tần tổng xem thử.”
“Anh ấy đã xây một căn phòng riêng và đặc biệt thiết kế một chiếc tủ kính trong suốt để lưu trữ các tác phẩm của cô.”
“Đồ tiểu thư, Tần tổng của chúng tôi thật sự rất thích cô, tôi đi theo anh ấy mười năm rồi, tôi nhận ra rõ chuyện này hơn ai hết.”
"Hơn nữa, cao phú soái như anh ấy, còn một lòng si tình như vậy, dù cô có thấp đèn cũng tìm không được đâu, cô không được bỏ lỡ nhé.”
Sau đó, khi tôi đến nhà Tần Quan Dã thì quả nhiên đã nhìn thấy đồ gốm của tôi được anh ấy sắp xếp gọn gàng, bất chợt chóp mũi tôi hơi chua xót.
Mười năm qua anh ấy thầm lặng yêu tôi, tâm trạng của anh ấy như thế nào nhỉ? Sẽ buồn lắm đúng không?
Chắc chắn là sẽ buồn lắm.
Tuy nhiên, khi tôi hỏi anh ấy thì anh ấy cười nhẹ rồi nói: "Hà Hà, đừng đ/au lòng vì anh, anh đã nói với em rồi, dù anh có làm gì cho em thì đều là anh cam tâm tình nguyện.”
Tôi ngước mắt lên nhìn anh ấy, đôi mắt sâu thẩm của anh ấy chứa đầy hình ảnh của tôi, dường như tôi chính là toàn bộ thế giới của anh ấy.
Tôi nghẹn ngào, cố kìm nước mắt: "Tần Quan Dã, có phải anh ngốc không? Nếu cả đời này em không ly hôn, thì anh định đợi em cả đời à?”
"Một đời cũng không dài mà, đúng không? Anh có thể đợi được."
Anh ấy nói chuyện vân đạm phong khi như vậy, như thể cả cuộc đời mà anh ấy nói chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua.
Nhưng một năm có 365 ngày, một ngày có 24 giờ và mỗi giờ có 60 phút.
Tôi cũng đã từng chờ đợi người khác nên tôi biết rằng mỗi phút, mỗi giây đều là dày vò.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra nắm lấy tay anh ấy.
Khoảnh khắc khi tôi chạm vào anh ấy, bàn tay của anh ấy khẽ run lên, phải mất ba giây thì vẻ mặt anh ấy mới chuyển từ bối rối sang ngạc nhiên.
Anh ấy cẩn thận nắm lại tay tôi rồi ngập ngừng hỏi: "Hà Hà, nếu anh không hiểu nhầm thì điều này có nghĩa là... chúng ta đã ở bên nhau phải không?"
“Ừm.” Tôi dựa vào vai anh, nhẹ nhàng nói: “Tần Quan Dã, xin lỗi vì đã để anh đợi em lâu như vậy.”
Anh nhẹ nhàng ôm tôi và nói bằng giọng đầy dịu dàng: “Không sao, mọi sự chờ đợi của anh đều xứng đáng, phải không?”
Bình luận
Bình luận Facebook