Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giống như một người ở trong căn phòng tối tăm rất lâu, đột nhiên phát hiện cửa không khóa. Anh ta không chắc có nên đẩy cửa ra không, nhưng anh ta đã ghi nhớ vị trí của cánh cửa đó.
"Ba ngày không thay th/uốc, mai tôi lại đến." Tôi nói.
Anh ta không trả lời, nhưng cũng không nói, "Cút ra ngoài".
Tôi khép cửa lại, đi ngược về hành lang. Dải băng cảnh báo vẫn căng, tấm biển vẫn dựng, hành lang vẫn trống không.
Quay lại văn phòng, đồng nghiệp thấy tôi, thuận miệng hỏi: "Anh Tống khám phòng xong rồi à?"
"Không, qua khu số 3 thay t.h.u.ố.c thôi."
Sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, vài người trong văn phòng cùng lúc nhìn về phía tôi, biểu cảm như thể đang nhìn một người đi dạo từ bãi mìn về mà trên tay còn tiện thể hái theo một bông hoa.
"Cậu... vào đó rồi à?"
"Ừm."
"Anh ta không... làm gì cậu chứ?"
"Không, khá là phối hợp." Tôi nói thật lòng. Ngoại trừ câu "Cút ra ngoài" lúc đầu và việc mở tin tức tố đến tối đa giữa chừng ra, anh ta quả thực khá phối hợp. Dĩ nhiên, tiêu chuẩn "phối hợp" này có lẽ tùy mỗi người mỗi khác.
"Cái đó..." Cô y tá trẻ giơ tay, rụt rè hỏi, "Kháng sinh của anh ta vẫn phải có người mang vào, bác sĩ Tống anh có thể..."
Tôi nhìn đồng hồ, còn bốn tiếng nữa mới tan làm, "Cứ để trên bàn y tá đi, lát nữa tiện đường tôi mang qua."
"Cảm ơn bác sĩ Tống!"
"Không có gì."
Tôi ngồi xuống bắt đầu viết bệ/nh án.
Bệ/nh nhân: Bùi Chinh, Alpha, rối lo/ạn tin tức tố, ngày thứ năm sau phẫu thuật vết thương xuyên thấu vai trái, vết thương bị bục, đã khâu lại.
Viết đến cột "Đề nghị", tôi khựng bút một chút. Theo trí nhớ của Tống Dã trước đây, bác sĩ điều trị chính của bệ/nh nhân này đã nộp đơn xin đổi người, lý do là "Áp chế tin tức tố dẫn đến không thể thực hiện thao tác y tế bình thường". Đơn xin đổi người nộp lên một tuần rồi, chẳng ai nhận.
Tôi viết vào cột đề nghị: Thay t.h.u.ố.c định kỳ, quan sát ch/ặt chẽ tình hình khép miệng vết thương.
Sau đó gập sổ bệ/nh án lại, bỏ t.h.u.ố.c kháng sinh vào túi, đi chuyến thứ hai đến khu bệ/nh xá số 3.
Lúc đẩy cửa vào, anh ta đang nhắm mắt. Nghe thấy động tĩnh, anh ta mở mắt ra, thấy là tôi, không hề nói "Cút ra ngoài". Tôi đặt t.h.u.ố.c và nước lên tủ đầu giường, "Ăn cơm xong nửa tiếng thì uống, ngày ba lần, đừng quên đấy."
Anh ta nhìn thoáng qua vỉ th/uốc, rồi lại nhìn tôi, "Sao cậu lại đến nữa?"
"Đưa th/uốc."
"Y tá đâu?"
"Y tá bận."
Anh ta đại khái cũng biết chữ "bận" đó nghĩa là gì. Im lặng vài giây, anh ta cầm t.h.u.ố.c lên, chiêu với nước rồi nuốt xuống.
Tôi xoay người định đi, anh ta lại lên tiếng: "Tống Dã."
"Hửm?"
"Ngày mai, cậu nói ngày mai sẽ đến?"
Tôi gật đầu: "Thay th/uốc, ngày mai giờ này."
Anh ta không nói gì thêm. Tôi đóng cửa lại, đi qua dãy hành lang vắng vẻ, kéo dải băng cảnh báo về vị trí cũ.
Trên đường về ký túc xá, tôi nhớ lại hành lang nơi mình ngã xuống kiếp trước, cũng trống không như thế này. Khác biệt là, ở cuối hành lang đó không có ai chờ đợi. Còn hành lang này, ngày mai tôi sẽ lại đi thêm một lần nữa.
03.
Bác sĩ điều trị chính của Bùi Chinh tên là Trần Khác, một Omega ngoài bốn mươi, là tay kéo cừ khôi của khoa Ngoại. Làm việc ở bệ/nh viện quân khu mười lăm năm, sóng to gió lớn gì mà anh ta chưa từng thấy qua. Thế nhưng lúc này, anh ta đứng ở hành lang khu bệ/nh xá số 3, mặt mày xanh mét.
"Không được." Anh ta tháo mặt nạ phòng hộ, ngón tay vẫn còn r/un r/ẩy, "Năm phút, tôi trụ được tối đa năm phút thôi, hoàn toàn không cách nào thực hiện kiểm tra tổng quát được."
Sáng nay anh ta đã uống liều t.h.u.ố.c ức chế gấp đôi, mặc đầy đủ đồ bảo hộ, nhưng sau khi vào trong vẫn xuất hiện phản ứng căng thẳng nghiêm trọng - tim đ/ập nhanh, buồn nôn, tay run. Theo lời anh ta mô tả: "Giống như có một bàn tay bóp ch/ặt sau gáy, cả cơ thể bạn đang gào thét bắt bạn phải chạy trốn ngay lập tức."
Y tá trưởng đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy khó xử: "Trần chủ nhiệm, vậy buổi chiều khám phòng anh ta..."
"Tôi đã viết đơn xin chuyển tuyến rồi, đợi phê duyệt thôi." Trần Khác xoa xoa thái dương, "Trong lúc đó…" Ánh mắt anh ta quét qua hành lang, chuẩn x/á/c khóa mục tiêu vào tôi – người đang bưng chiếc cốc tráng men đi ngang qua, "Tống Dã."
"Vâng?"
"Hôm qua cậu đã vào trong đó?"
"Thay t.h.u.ố.c một lần ạ."
"Có phản ứng gì không?"
"Dạ không."
Ánh mắt Trần Khác nhìn tôi thay đổi hẳn, từ "đồng nghiệp đi ngang qua" trở thành "ốc đảo giữa sa mạc". Tôi có một dự cảm chẳng lành.
"Buổi chiều khám phòng, cậu đi đi."
Quả nhiên.
"Trần chủ nhiệm, tôi chỉ mới vào thay t.h.u.ố.c một lần thôi mà…"
"Tôi sẽ đưa bệ/nh án cho cậu, tôi đã viết sẵn quy trình kiểm tra, cậu cứ thế mà làm theo." Anh ta vỗ vai tôi, lực mạnh đến mức như sợ tôi chạy mất, "Cả khoa này chỉ có mình cậu là có thể đứng ở trong đó quá năm phút. Tống Dã, cậu là niềm hy vọng của chúng tôi."
Một Beta được gọi là niềm hy vọng của cả khoa, đây có lẽ là chuyện nực cười nhất trong cái thế giới quan này.
3h chiều, tôi cầm bảng danh sách kiểm tra do Trần Khác viết, đẩy cửa khu bệ/nh xá số 3.
Bùi Chinh đang ngồi bên giường xem tài liệu. Thấy là tôi, anh ta dời mắt khỏi xấp giấy tờ, khựng lại một giây, "Trần Khác không đến nữa à?"
"Anh ta thấy trong người không khỏe." Đây cũng không hẳn là nói dối, bị tin tức tố của anh ta làm cho run tay đúng là không khỏe thật.
Chương 12
Chương 10
8
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook