Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dưới ánh nến, đôi lông mày lạnh lùng của anh ta mang theo chút hơi ấm, tôi cố gắng kiềm chế nước mắt, im lặng ăn xong bữa cơm.
Bóng người trước mặt bỗng nhiên hơi nhòe đi, tôi lắc lắc đầu, cơ thể có chút không kiểm soát được.
Tôi bấm mạnh vào huyệt hổ khẩu cố gắng giữ tỉnh táo, nhìn Hách Trầm với vẻ không thể tin được: “Anh cho tôi uống th/uốc?”
Hách Trầm mím môi, đưa tay đỡ tôi vào lòng, ánh mắt thoáng qua vẻ hối lỗi: “Chỉ là t.h.u.ố.c mê, sẽ không làm hại cơ thể em.”
“Em đã nói rồi mà, chuyện này phải là anh làm, dù sao cô ta cũng không đề phòng anh.” Lã Thiến xuất hiện ở cửa, nhìn thấy Hách Trầm ôm tôi, ánh mắt lóe lên vẻ á/c đ/ộc: “Ra tay đi!”
Tôi cố gắng chống đỡ chút lý trí cuối cùng: “Các người muốn làm gì?”
“Đương nhiên là lấy m.á.u của cô rồi.” Lã Thiến nhếch môi, nụ cười rạng rỡ, “Sáng nay chúng tôi đều thấy, cô vừa chảy m.á.u là những thực vật kia không tấn công cô nữa, cho nên… dùng m.á.u của cô mang về làm thí nghiệm nhất định sẽ rất hiệu quả.”
Tôi vùng vẫy, dùng ánh mắt cầu c/ứu Hách Trầm.
Hách Trầm chỉ ôm tôi nhẹ giọng an ủi: “Chỉ là rút một chút m.á.u thôi, sẽ không sao đâu, em ngủ một giấc thật ngon đi.”
Khi kim châm vào người, cuối cùng tôi cũng không thể chống đỡ được nữa, ngất lịm đi.
Tôi bị một chậu nước lạnh tạt vào người mà tỉnh dậy, Lã Thiến nghiến răng nhìn tôi, Hách Trầm cũng mặt mày âm trầm, những người khác trong căn cứ thì vẻ mặt đầy á/c ý.
Tôi đã trở lại căn cứ? Định cử động cơ thể, nhưng phát hiện cả người đã bị trói ch/ặt.
“Cô đã giở trò gì, tại sao m.á.u của cô lại có đ/ộc tính mạnh như vậy?” Câu chất vấn đổ ập xuống đầu tôi.
Tôi đã hiểu rõ trong lòng, kéo lên một nụ cười châm chọc nhìn họ: “Các người dùng m.á.u của tôi làm thí nghiệm trên cơ thể người sao?”
Sau khi t.h.ả.m họa xảy ra, bản chất con người bị bóp méo, để ngăn chặn t.h.ả.m họa, một bộ phận người trong căn cứ cứ hễ phát hiện ra những thứ kỳ lạ là nghiên c/ứu thành th/uốc, rồi dùng người khỏe mạnh để thử nghiệm.
Tôi cười lạnh: “Tôi đã khuyên các người đừng làm thí nghiệm trên cơ thể người, các người mê t.h.u.ố.c tôi rồi lấy m.á.u tôi, bây giờ xảy ra chuyện lại đổ lỗi lên đầu tôi là lý lẽ gì?”
“Đồ tiện nhân!” Lã Thiến gào lên t/át tôi một cái.
“Lăng Vân chắc là bị biến dị rồi, nếu không m.á.u người sao có thể có đ/ộc?”
“Không biết, m.á.u cô ta cũng vô dụng như con người cô ta vậy!”
Những người khác kẻ tung người hứng.
Hách Trầm nâng mặt tôi lên, ngón tay lạnh lẽo: “Vân Vân, rốt cuộc là chuyện gì? Em không nói thật anh cũng không thể bảo vệ em.”
Đôi mắt dài hẹp nhìn thẳng vào tôi, giống hệt như ngày xưa.
Ba năm sau khi x/á/c sống bùng phát, tôi gặp Hách Trầm khi đang tìm ki/ếm thức ăn bên ngoài.
Thấy tôi chân trần, anh ta hơi nhíu mày, lấy quần áo ra khỏi túi mang theo: “Tôi tìm thấy trong kho, đồ nữ tôi không mặc được, cho cô đấy.”
Thấy tôi không nhận, anh ta nhướng mày: “Không cho không, đổi lấy chút đồ ăn được không? Tôi thấy cô vừa tìm được thức ăn rồi.”
Giao dịch trong tận thế là chuyện thường, tôi gật đầu nhận lấy quần áo trên tay anh ta.
Anh ta không có nơi nào để đi, cứ đi theo tôi, tôi chia cho anh ta một căn phòng trong nơi mình ở. Chúng tôi cứ thế sống cùng nhau vài tháng, cho đến khi anh ta ra ngoài tìm thức ăn bị x/á/c sống cào xước.
Anh ta ôm vết thương, vẻ mặt suy sụp: “Tôi lấy chút đồ ăn rồi đi, sẽ không liên lụy đến cô.”
Tôi lấy ống tiêm từ trong phòng ra, tiêm vào vết thương của anh ta: “Th/uốc ức chế virus do tôi tự nghiên c/ứu, thử xem đi, đừng bỏ cuộc!”
Anh ta sốt cao liên tục nhiều ngày, nhìn khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lạnh của anh ta, tôi mới nhận ra mình có chút sợ hãi anh ta sẽ không qua khỏi.
Th/uốc ức chế cuối cùng cũng phát huy tác dụng, Hách Trầm đã hạ sốt, chỉ là cơ thể còn khá yếu. Tôi để anh ta ở nhà, một mình ra ngoài tìm ki/ếm thức ăn, mấy ngày không về.
Khi tôi vội vã về nhà, Hách Trầm kích động ôm chầm lấy tôi. Đôi mắt dài hẹp nhìn tôi không chớp, mang theo chút ấm ức. Anh ta nói: “Tôi tưởng em bỏ rơi tôi rồi!”
“Lăng Vân, nói mau!” Giọng quát lớn kéo tôi trở về thực tại.
Hồi ức và thực tế khác nhau quá xa, tôi im lặng một lúc, nhìn thẳng vào Hách Trầm lên tiếng: “Đừng dùng m.á.u của tôi làm thí nghiệm trên cơ thể người.” Dòng điện khủng khiếp chạy khắp cơ thể tôi, tôi không nhịn được rên rỉ thành tiếng.
“Tao không tin mày chịu đựng được mà không nói sự thật!” Lã Thiến nhấn nút điều khiển dòng điện, giọng nói á/c đ/ộc.
Phương pháp dùng để kh/ống ch/ế x/á/c sống lại được dùng trên người tôi. Ánh mắt Hách Trầm thoáng qua sự không đành lòng nhưng lại do dự không lên tiếng ngăn cản.
Tôi r/un r/ẩy toàn thân chịu đựng hết cú điện gi/ật này đến cú điện gi/ật khác, có chút hối h/ận vì đã ở lại bên anh ta.
Cứ như vậy, tôi bị giam cầm và giày vò nhiều ngày, cho đến khi bên ngoài căn cứ xảy ra chuyện.
3.
Hách Trầm bước chân vội vã, tóc tai rối bời, vẻ mặt lo lắng: “Bên ngoài căn cứ xuất hiện sương đ/ộc, chúng tôi cần em nghiên c/ứu t.h.u.ố.c giải!”
Tôi bật cười thành tiếng, giọng nói khàn đặc vì nhiều ngày không uống nước: “Lúc này thì không chê tôi vô dụng nữa à?”
Hách Trầm mím môi, ánh mắt mang theo chút c/ầu x/in: “Vân Vân, giúp anh đi, căn cứ đã có không ít người bị trúng đ/ộc rồi!”
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook